Phụng Vụ - Mục Vụ
Ngày 28/04: Giải gỡ thắc mắc, gắn chặt lòng trí - Lm. Giuse Đaminh Nguyễn Ngọc Tân, CP
Giáo Hội Năm Châu
02:30 27/04/2026
Tin Mừng Chúa Giê-su Ki-tô theo thánh Gio-an.
Khi ấy, ở Giê-ru-sa-lem, người ta đang mừng lễ Cung Hiến Đền Thờ. Bấy giờ là mùa đông. 23 Đức Giê-su đi đi lại lại trong Đền Thờ, tại hành lang Sa-lô-môn. 24 Người Do-thái vây quanh Đức Giê-su và nói : “Ông còn để lòng trí chúng tôi phải thắc mắc cho đến bao giờ? Nếu ông là Đấng Ki-tô, thì xin nói công khai cho chúng tôi biết.” 25 Đức Giê-su đáp : “Tôi đã nói với các ông rồi mà các ông không tin. Những việc tôi làm nhân danh Cha tôi, những việc đó làm chứng cho tôi. 26 Nhưng các ông không tin, vì các ông không thuộc về đoàn chiên của tôi. 27 Chiên của tôi thì nghe tiếng tôi; tôi biết chúng và chúng theo tôi. 28 Tôi ban cho chúng sự sống đời đời; không bao giờ chúng phải diệt vong và không ai cướp được chúng khỏi tay tôi. 29 Cha tôi, Đấng đã ban chúng cho tôi, thì lớn hơn tất cả, và không ai cướp được chúng khỏi tay Chúa Cha. 30 Tôi và Chúa Cha là một.”
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Đức Giáo Hoàng kêu gọi xử dụng năng lượng hạt nhân vì mục đích hòa bình nhân kỷ niệm 40 năm thảm họa Chernobyl
Thanh Quảng sdb
03:19 27/04/2026
Đức Giáo Hoàng kêu gọi xử dụng năng lượng hạt nhân vì mục đích hòa bình nhân kỷ niệm 40 năm thảm họa Chernobyl

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV tưởng nhớ biến cố 40 năm thảm họa hạt nhân Chernobyl và kêu gọi sự sáng suốt và trách nhiệm để mọi việc xử dụng năng lượng hạt nhân đều nhằm phục vụ cho sự sống và hòa bình.
(Tin Vatican - Devin Watkins)
Khi đọc kinh “Lạy Nữ VƯơng” (Regina Caeli) tại Quảng trường Thánh Phêrô hôm Chủ nhật, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã kêu gọi xử dụng năng lượng hạt nhân một cách có trách nhiệm.
Lời kêu gọi của ngài được đưa ra nhân dịp kỷ niệm 40 năm thảm họa hạt nhân Chernobyl, mà ngài cho là nó đã “đánh động lương tâm của nhân loại”.
Đức Thánh Cha nói: “Chúng ta phó thác cho lòng thương xót của Chúa những nạn nhân và tất cả những người vẫn đang phải gánh chịu hậu quả của nó”.
Ngày 26 tháng 4 năm 1986, một lò phản ứng phát nổ tại Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl do Liên Xô điều hành, nằm cách Kyiv khoảng 90 km về phía bắc Ukraine, khiến 31 người thiệt mạng ngay lập tức và 15.000 người khác chết vì nhiễm độc phóng xạ trong vài năm tiếp theo.
Đức Giáo Hoàng trong buổi đọc kinh LẠy Nữ Vương đã nhấn mạnh: Đừng để 'kẻ trộm' cướp đi niềm vui và sự bình an của các bạn
Trong lời kêu gọi, Đức Giáo Hoàng Lêô đã cảnh báo về nguy cơ xử dụng các công nghệ ngày càng mạnh mẽ.
Ngài bày tỏ hy vọng rằng sự phân định và việc đưa ra quyết định có trách nhiệm sẽ được thực hiện liên quan đến năng lượng hạt nhân.
Đức Giáo Hoàng nói: “Tôi hy vọng rằng ở mọi cấp ra quyết định, sự phân định và trách nhiệm sẽ luôn được ưu tiên, để mọi việc xử dụng năng lượng nguyên tử đều nhằm phục vụ cho sự sống và hòa bình,”.

Đức Giáo Hoàng Lêô XIV tưởng nhớ biến cố 40 năm thảm họa hạt nhân Chernobyl và kêu gọi sự sáng suốt và trách nhiệm để mọi việc xử dụng năng lượng hạt nhân đều nhằm phục vụ cho sự sống và hòa bình.
(Tin Vatican - Devin Watkins)
Khi đọc kinh “Lạy Nữ VƯơng” (Regina Caeli) tại Quảng trường Thánh Phêrô hôm Chủ nhật, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã kêu gọi xử dụng năng lượng hạt nhân một cách có trách nhiệm.
Lời kêu gọi của ngài được đưa ra nhân dịp kỷ niệm 40 năm thảm họa hạt nhân Chernobyl, mà ngài cho là nó đã “đánh động lương tâm của nhân loại”.
Đức Thánh Cha nói: “Chúng ta phó thác cho lòng thương xót của Chúa những nạn nhân và tất cả những người vẫn đang phải gánh chịu hậu quả của nó”.
Ngày 26 tháng 4 năm 1986, một lò phản ứng phát nổ tại Nhà máy điện hạt nhân Chernobyl do Liên Xô điều hành, nằm cách Kyiv khoảng 90 km về phía bắc Ukraine, khiến 31 người thiệt mạng ngay lập tức và 15.000 người khác chết vì nhiễm độc phóng xạ trong vài năm tiếp theo.
Đức Giáo Hoàng trong buổi đọc kinh LẠy Nữ Vương đã nhấn mạnh: Đừng để 'kẻ trộm' cướp đi niềm vui và sự bình an của các bạn
Trong lời kêu gọi, Đức Giáo Hoàng Lêô đã cảnh báo về nguy cơ xử dụng các công nghệ ngày càng mạnh mẽ.
Ngài bày tỏ hy vọng rằng sự phân định và việc đưa ra quyết định có trách nhiệm sẽ được thực hiện liên quan đến năng lượng hạt nhân.
Đức Giáo Hoàng nói: “Tôi hy vọng rằng ở mọi cấp ra quyết định, sự phân định và trách nhiệm sẽ luôn được ưu tiên, để mọi việc xử dụng năng lượng nguyên tử đều nhằm phục vụ cho sự sống và hòa bình,”.
Đức Giáo Hoàng Leo XIV gặp Tổng Giám mục Canterbury trong bối cảnh chia rẽ sâu sắc giữa các Giáo hội
Vũ Văn An
14:10 27/04/2026

Ishmael Adibuah của hãng tin EWTNNews ngày 27 tháng 4 năm 2026 loan tin: Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã gặp Tổng Giám mục Canterbury, Sarah Mullally, tại Vatican vào thứ Hai. Chuyến thăm chính thức đầu tiên của Tổng Giám mục Mullally tới Rome trên cương vị lãnh đạo tinh thần của Giáo hội Anh diễn ra trong bối cảnh quan hệ đại kết căng thẳng và sự chia rẽ trong nội bộ Giáo hội Anh giáo.
Phái đoàn của Tổng Giám mục Mullally trong chuyến thăm từ ngày 25 đến 28 tháng 4 bao gồm các đại diện từ Cộng đồng Anh giáo và Đức Tổng Giám Mục Công Giáo Westminster mới được bổ nhiệm, Richard Moth.
Con đường dẫn đến sự hiệp thông trọn vẹn trở nên khó khăn hơn
Trong bài phát biểu trước Tổng Giám mục Mullally và phái đoàn của bà vào ngày 27 tháng 4, Đức Giáo Hoàng Leo cho biết cuộc đối thoại đại kết giữa Giáo Hội Công Giáo và Cộng đồng Anh giáo gần đây trở nên khó khăn hơn.
“Mặc dù đã có nhiều tiến bộ trong một số vấn đề gây chia rẽ trong lịch sử, nhưng những vấn đề mới đã nảy sinh trong những thập niên gần đây, khiến con đường dẫn đến sự hiệp thông trọn vẹn trở nên khó phân định hơn,” Đức Giáo Hoàng Leo nói. “Tôi biết rằng Cộng đồng Anh giáo cũng đang phải đối diện với nhiều câu hỏi tương tự vào thời điểm này. Tuy nhiên, chúng ta không được phép để những thách thức liên tục này ngăn cản chúng ta tận dụng mọi cơ hội có thể để cùng nhau rao giảng Chúa Kitô cho thế giới.”
Đức Giáo Hoàng nói thêm rằng sẽ là “một điều đáng xấu hổ nếu chúng ta không tiếp tục nỗ lực vượt qua những khác biệt của mình, cho dù chúng có vẻ khó giải quyết đến đâu đi nữa.”
Ngoài cuộc đối thoại giữa Công Giáo và Anh giáo, việc bầu chọn bà Mullally đã gây ra những chia rẽ đáng kể về thần học và đại kết trong Cộng đồng Anh giáo, đặc biệt là về việc phong chức cho phụ nữ và vấn đề giới tính.
Đức Giáo Hoàng Leo đã khẳng định giáo lý của Giáo Hội Công Giáo về chức linh mục chỉ dành cho nam giới. Trong Cộng đồng Anh giáo, những chia rẽ đáng chú ý đã nảy sinh xung quanh việc phong chức cho bà Mullally làm giám mục nữ, đặc biệt là trong số Hiệp hội Anh giáo Toàn cầu (GAFCON) và các nhánh bảo thủ khác của Anh giáo. Vào tháng 3, GAFCON đã tuyên bố tách khỏi Tòa Giám mục Canterbury.
Năm 2023, Thượng hội đồng Giáo hội Anh đã gây tranh cãi khi bỏ phiếu thông qua việc chúc phúc cho các cặp đôi đồng tính trong hôn nhân dân sự, một điểm gây chia rẽ khác giữa các tín hữu Anh giáo.
Lòng hiếu khách bất chấp sự khác biệt

Sau cuộc gặp gỡ, Đức Giáo Hoàng và Tổng Giám mục đã cùng nhau đọc kinh nguyện ban ngày, một phần của Kinh nguyện Giờ kinh, tại Nhà nguyện Urban VIII trong Cung điện Tông đồ.
Trong bài phát biểu trước Đức Giáo Hoàng, Tổng Giám mục Mullally đã cảm ơn ngài vì cơ hội được cùng nhau cầu nguyện và khuyến khích lòng hiếu khách lẫn nhau bất chấp sự khác biệt.
“Trong hành trình đại kết của chúng ta, tôi tin rằng Chúa Thánh Thần đang mời gọi chúng ta thực hành lòng hiếu khách sâu sắc hơn, không chỉ đơn thuần là sự chào đón, mà còn là một hình thức phục vụ,” Tổng Giám mục Mullally nói. “Khi bắt đầu sứ mệnh này, tôi hy vọng sẽ là một mục tử yêu thương và chăm sóc Giáo hội, người khuyến khích lòng hiếu khách bất chấp sự khác biệt của chúng ta, người nói lời tiên tri vào thực tại hiện tại của chúng ta, và người loan báo niềm hy vọng Kitô giáo với niềm tin chắc chắn rằng Tin Mừng của Chúa Giêsu Kitô vẫn là tin tốt lành cho thế giới ngày nay.”
Cuối tuần qua, bà Mullally cũng đã đến thăm Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành và Vương cung thánh đường Thánh Phêrô. Tối thứ Hai, bà sẽ chủ trì buổi lễ hát thánh ca chiều tại Nhà thờ Thánh Ignatius Loyola, trong đó bà sẽ bổ nhiệm Giám mục Anthony Ball làm đại diện chính thức của Tổng giám mục Canterbury tại Tòa Thánh.
Điều gì sẽ xảy ra với Hồng Y đoàn?
Vũ Văn An
14:39 27/04/2026

Tạp chí Aleteia số ngày 27/04/2026 cho hay: Khi số lượng Hồng Y có quyền bỏ phiếu đạt đến giới hạn theo giáo luật, Đức Giáo Hoàng Leo XIV phải đối diện với những quyết định quan trọng sẽ định hình tương lai của Giáo Hội Công Giáo.
Vào thứ Tư, ngày 15 tháng 4, Hồng Y người Ý Fernando Filoni đã kỷ niệm sinh nhật lần thứ 80 của mình, và mất tư cách Hồng Y cử tri vào cuối ngày. Với sự thay đổi đó, Hồng Y đoàn có chính xác 120 thành viên đủ tuổi bỏ phiếu. Đây chính xác là giới hạn theo giáo luật do Đức Giáo Hoàng Phaolô VI thiết lập, mặc dù "giới hạn" này thường bị vượt qua với số lượng cử tri lớn hơn.
Trong những năm gần đây, giới hạn 120 đại cử tri do Đức Giáo Hoàng Phaolô VI đặt ra trong tông hiến pháp Romano Pontifici Eligendo năm 1975 đã liên tục bị vượt qua. Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, và đặc biệt là Đức Giáo Hoàng Phanxicô đều vượt quá con số này. Trên thực tế, Đức Giáo Hoàng Phanxicô dường như coi ngưỡng này là mức sàn chứ không phải mức trần. Ví dụ, Hồng Y đoàn có 135 thành viên đủ tuổi bỏ phiếu khi bắt đầu mật nghị năm 2025, với 133 vị tham gia cuối cùng.
120 Hồng Y hiện đang tạo nên Hồng Y đoàn bầu cử được bổ nhiệm bởi ba vị Giáo hoàng gần đây nhất. Phần lớn — 99 Hồng Y — được bổ nhiệm bởi Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Đức Bênêđictô XVI bổ nhiệm 17 người, và chỉ còn lại bốn người từ thời Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II, vì các ngài còn khá trẻ khi được phong làm Hồng Y. Bốn người đó là Hồng Y Philippe Barbarin, tổng giám mục danh dự của Lyon; Hồng Y Péter Erdő, tổng giám mục của Budapest; Hồng Y Josip Bozanić, tổng giám mục danh dự của Zagreb; và Hồng Y Peter Turkson, Chánh văn phòng Học viện Khoa học Giáo hoàng.

Một chuyển dịch hướng tới khu vực Nam bán cầu
Hồng Y đoàn bầu cử mà Đức Giáo Hoàng Leo XIV thừa hưởng được đánh dấu bằng sự hiện diện thấp kỷ lục của người châu Âu, hiện chỉ chiếm chưa đến 37% số Hồng Y cử tri. Đây là sự sụt giảm mạnh so với hơn 50% vào cuối triều đại của Giáo hoàng Gioan Phaolô II và 52% sau khi Giáo hoàng Bênêđictô XVI từ chức. Đó là một dấu hiệu rõ ràng của quá trình quốc tế hóa do Đức Giáo Hoàng Phanxicô khởi xướng, mặc dù sự chuyển dịch này thực sự bắt đầu vào giữa thế kỷ 20 dưới thời Đức Giáo Hoàng Piô XII.
Châu Á, khu vực nhận được sự chú ý đáng kể trong triều đại của vị Giáo hoàng người Argentina, đã đặc biệt gia tăng sự hiện diện của mình từ sự phát triển này. Số lượng cử tri châu Á đã tăng gấp đôi kể từ năm 2013. Châu Phi cũng chứng kiến sự gia tăng nhẹ về số lượng đại diện, tăng hai điểm phần trăm kể từ năm 2013. Mặt khác, Bắc Mỹ lại chứng kiến sự sụt giảm hai điểm phần trăm trong cùng kỳ.

Hội đồng Hồng Y có thể sẽ phát triển như thế nào dưới thời Giáo hoàng Leo XIV?
Là một luật sư giáo luật được đào tạo bài bản, Đức Giáo Hoàng Leo XIV đã báo hiệu rằng ngài dự định áp dụng luật Giáo hội một cách nghiêm ngặt. Mùa thu năm ngoái, ngài đã cảnh báo các giám mục Ý rằng ngài dự định thực thi tuổi nghỉ hưu theo giáo luật là 75. Liệu ngài có thể hiện sự tuân thủ nghiêm ngặt tương tự đối với giới hạn 120 Hồng Y do Giáo hoàng Phaolô VI đặt ra hay không? Chúng ta sẽ phải chờ đến kỳ họp thường kỳ tiếp theo để tìm hiểu.
Ngược lại, trên chuyến bay từ Luanda đến Malabo trong chuyến đi đến châu Phi của Giáo hoàng, ngài nói rằng ngài vẫn chưa “quyết định khi nào sẽ bổ nhiệm các Hồng Y mới”.
Ngài đang trả lời câu hỏi của một phóng viên về việc liệu ngài có bổ nhiệm một Hồng Y mới cho Angola hay không. Mặc dù không loại trừ khả năng này, ngài giải thích rằng “cần phải xem xét vấn đề từ góc độ toàn cầu”. Điều này dường như cho thấy ngài đang đánh giá cẩn thận tất cả các yếu tố liên quan đến việc lựa chọn Hồng Y mới, bao gồm cả yếu tố địa lý. Và theo chiều hướng này, Việt Nam cũng như Úc rất có cơ hội có tân Hồng Y
Kể từ khi đắc cử, Đức Giáo Hoàng đã nhấn mạnh tầm quan trọng mà ngài đặt vào tinh thần tập thể. Ngài đã đưa ra những dấu hiệu cụ thể về mong muốn được hợp tác chặt chẽ với các Hồng Y khác, cả trong Giáo triều Rô-ma và trong các giáo phận trên khắp thế giới. Ngài sẽ tham khảo ý kiến chuyên môn của họ trong các cuộc họp công nghị sắp tới vào ngày 26 và 27 tháng 6.
Những ứng cử viên Hồng Y tiềm năng trong tương lai
Một số cái tên nổi bật cho các cuộc bổ nhiệm trong tương lai, bao gồm ba vị trưởng ban mới mà Đức Giáo Hoàng Leo XIV vừa bổ nhiệm. Những người này bao gồm người kế nhiệm ngài đứng đầu Bộ Giám mục, Tổng Giám mục người Ý Filippo Iannone; trưởng ban mới của Bộ Văn bản Pháp luật, Giám mục người Úc Anthony Randazzo; và tân trưởng ban của Bộ Phục vụ Bác ái, Giám mục dòng Augustinô người Tây Ban Nha Luis Marín de San Martín.
Đức Giáo Hoàng cũng có thể bổ nhiệm một số Hồng Y người châu Phi, chẳng hạn như Tổng Giám mục Andrew Nkea, chủ tịch hiện tại của Hội đồng Giám mục Cameroon, một quốc gia mà Đức Giáo Hoàng Leo XIV vừa đến thăm.
Cuối cùng, một số "tòa giám mục" truyền thống đã mất đi chiếc mũ đỏ đặc trưng dưới thời Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Đức Giáo Hoàng Leo XIV có thể xem xét việc khôi phục lại mũ Hồng Y cho các tổng giám mục của một số thành phố lớn. Điều này có thể bao gồm Tổng Giám mục José Gómez của Los Angeles, Tổng Giám mục Josef Grünwidl của Vienna, Tổng Giám mục Laurent Ulrich của Paris, Tổng Giám mục Richard Moth của London, và Tổng Giám mục Mario Delpini của Milan — hoặc những người kế nhiệm các ngài trong tương lai.
Ngay cả khi tuân thủ nghiêm ngặt ngưỡng 120 Hồng Y, Đức Giáo Hoàng có thể sẽ để lại dấu ấn đáng kể trong Hồng Y đoàn trong những năm tới. Hiện tại, hơn 40% số Hồng Y cử tri từ 75 tuổi trở lên. Điều này có nghĩa là trong vòng năm năm, một tỷ lệ tương đương — hoặc thậm chí nhiều hơn nếu Đức Giáo Hoàng quyết định vượt quá giới hạn — có thể sẽ được ngài bổ nhiệm.

Đức Giáo Hoàng Leo thừa nhận mối quan hệ phức tạp với Giáo hội Anh giáo trong cuộc gặp với Tổng Giám mục Canterbury
Vũ Văn An
16:44 27/04/2026

Charles Collins, trong bản tin của Crux ngày 27 tháng 4, 2026, cho biết: Theo Đức Giáo Hoàng Leo XIV, mối quan hệ giữa Giáo Hội Công Giáo và Giáo hội Anh giáo “rất phức tạp” khi ngài gặp Tân Tổng Giám mục Canterbury, Sarah Mullally, tại Vatican hôm thứ Hai.
Bà là người phụ nữ đầu tiên lãnh đạo Giáo hội Anh và là người đứng đầu tinh thần của Giáo hội Anh giáo.
Đức Giáo Hoàng lưu ý rằng năm nay là kỷ niệm 60 năm tuyên bố đại kết chính thức đầu tiên giữa Giáo hội Anh giáo và Giáo Hội Công Giáo, được ký kết năm 1966 tại Vương cung thánh đường Thánh Phaolô Ngoại thành bởi Tổng giám mục Michael Ramsey và Đức Giáo Hoàng Phaolô VI.
Tuy nhiên, mối quan hệ giữa hai giáo hội đã trở nên khác biệt, với việc Giáo hội Anh bổ nhiệm nữ linh mục đầu tiên vào năm 1994 và nữ giám mục đầu tiên vào năm 2015.
Các nữ linh mục Anh giáo đầu tiên được thụ phong năm 1994, nữ giám mục đầu tiên năm 2015, và giờ đây là bà Mullally với tư cách là tổng giám mục đầu tiên của Canterbury. Tuy nhiên, các nữ linh mục đã được bổ nhiệm sớm hơn ở các giáo hội Anh giáo khác trên thế giới phương Tây.
“Mặc dù đã có nhiều tiến bộ trong một số vấn đề gây chia rẽ trong lịch sử, nhưng những vấn đề mới đã nảy sinh trong những thập niên gần đây, khiến con đường dẫn đến sự hiệp thông trọn vẹn trở nên khó phân định hơn”, Đức Giáo Hoàng Leo nói.
“Tôi biết rằng Giáo hội Anh giáo cũng đang đối diện với nhiều câu hỏi tương tự vào thời điểm này. Tuy nhiên, chúng ta không được phép để những thách thức liên tục này ngăn cản chúng ta tận dụng mọi cơ hội có thể để cùng nhau rao giảng Chúa Kitô cho thế giới,” ngài nói thêm.
Ở các nước đang phát triển – đặc biệt là ở châu Phi – Giáo hội Anh giáo bảo thủ hơn nhiều.
Vào tháng 3 – sau khi việc bổ nhiệm bà Mullally được công bố – các tín hữu Anh giáo bảo thủ đã họp tại Abuja, Nigeria. Họ thành lập Hội đồng Anh giáo Toàn cầu, phản đối các xu hướng tự do trong Giáo hội Anh và Giáo hội Giám mục có trụ sở tại Hoa Kỳ, bao gồm việc cho phép hôn nhân đồng giới và phong chức cho các giáo sĩ công khai thuộc cộng đồng LGBTQ+.
Những tín đồ Anh giáo này thường đến từ cánh Tin Lành của giáo hội, chứ không phải cánh Anh giáo-Công Giáo. Nhánh này cũng đã gặp phải những vấn đề riêng về việc phong chức cho nữ giới.
Trong những năm 1980, nhiều người theo Anh giáo Công Giáo đã trở thành người Công Giáo La Mã, và nhiều người trong số họ đã tuân theo “quy định mục vụ” của Giáo hoàng Thánh Gioan Phaolô II, cho phép các linh mục Anh giáo cũ được thụ phong trong Giáo Hội Công Giáo và tạo ra một “nghi thức” Thánh lễ đặc biệt tương tự như phụng vụ Anh giáo.
Năm 2009, Giáo hoàng Benedict XVI đã thành lập ba Tòa Giám mục đặc biệt – các khu vực tài phán đặc biệt – để phục vụ các giáo xứ và tín hữu trước đây thuộc Anh giáo, những người đã hiệp thông trọn vẹn với Rome và mong muốn duy trì truyền thống phụng vụ của họ.
Nhiều người theo Anh giáo Công Giáo không tham gia các nhóm này đã rời khỏi Cộng đồng Anh giáo chính thức và thành lập cộng đồng riêng của họ.
Mặc dù gặp phải những vấn đề này, Giáo hoàng Leo đã nói với Mullally rằng cần phải nỗ lực để mang lại sự hiệp nhất Kitô giáo.
“Trong khi thế giới đang đau khổ của chúng ta rất cần sự bình an của Chúa Kitô, thì sự chia rẽ giữa các Kitô hữu làm suy yếu khả năng của chúng ta trong việc mang lại sự bình an đó một cách hữu hiệu,” ngài nói.
“Nếu thế giới muốn đón nhận lời rao giảng của chúng ta, thì chúng ta phải kiên trì cầu nguyện và nỗ lực loại bỏ mọi trở ngại cản trở việc rao giảng Tin Mừng,” Đức Giáo Hoàng nói tiếp.
Sau đó, Đức Giáo Hoàng Leo và bà Mullally cùng nhau cầu nguyện trong Nhà nguyện Urban VIII bên trong Cung điện Tông đồ.
Trong bài phát biểu của mình, bà Mullally nói rằng cả hai người đều được kêu gọi rao giảng Tin Mừng với “sự rõ ràng được đổi mới”.
“Trước bạo lực vô nhân đạo, sự chia rẽ sâu xa và những thay đổi xã hội nhanh chóng, chúng ta phải tiếp tục kể một câu chuyện lạc quan hơn: rằng mỗi mạng sống con người đều có giá trị vô hạn bởi vì chúng ta là những người con quý giá của Thiên Chúa; rằng gia đình nhân loại được kêu gọi sống như anh chị em ruột thịt,” bà nói.
“Do đó, chúng ta phải cùng nhau làm việc vì lợi ích chung — luôn luôn xây dựng những cây cầu, chứ không bao giờ là những bức tường; rằng những người nghèo nhất trong chúng ta là những người gần gũi nhất với trái tim của Thiên Chúa,” bà Mullally nói thêm.
Đức Giáo Hoàng đưa ra lời khuyên cho các Kitô Hữu tham gia chính trị.
Đặng Tự Do
17:18 27/04/2026
Hôm 25 Tháng Tư, sau khi trở về sau chuyến tông du Phi Châu, Giáo hoàng Lêô XIV đã tiếp kiến các thành viên lãnh đạo của Đảng Nhân dân Âu Châu và đưa ra lời khuyên cho các tín hữu Kitô giáo tham gia chính trị: trước hết và trên hết, “hãy khám phá lại và trân trọng di sản Kitô giáo mà các bạn thừa hưởng, đồng thời vẫn duy trì sự phân biệt cần thiết giữa chứng nhân tôn giáo mang tính tiên tri—chỉ dành cho cộng đồng Giáo hội—và chứng nhân Kitô giáo được thể hiện qua những lựa chọn chính trị cụ thể.”
“Là một Kitô hữu trong chính trị không chỉ có nghĩa là phải công khai tuyên xưng đức tin; thay vào đó, điều đó có nghĩa là để cho Phúc Âm hướng dẫn những quyết định cần phải đưa ra, ngay cả những quyết định có thể không dễ dàng đạt được sự đồng thuận,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói trong buổi tiếp kiến diễn ra tại Hội trường Clementinô của Điện Tông Tòa. “Điều đó có nghĩa là nỗ lực bảo tồn mối liên hệ giữa luật tự nhiên và luật thực định, và giữa gốc rễ Kitô giáo và hành động chính trị.”
“Là một người Kitô hữu tham gia vào chính trị, cần có một cái nhìn thực tế bắt đầu từ những mối quan tâm cụ thể của người dân,” Đức Giáo Hoàng tiếp tục. “Trên hết, cái nhìn này cần hướng đến việc thúc đẩy những điều kiện làm việc xứng đáng, khuyến khích sự khéo léo và sáng tạo của con người trước một thị trường ngày càng phi nhân tính và không thỏa mãn.”
Đức Thánh Cha giải thích:
Quan điểm như vậy cần giúp mọi người vượt qua nỗi sợ hãi khi lập gia đình, khi có con, một nỗi sợ hãi dường như đặc biệt phổ biến ở Âu Châu. Nó cũng cần giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của di cư, chăm sóc những người đang chịu khổ, đồng thời tính đến khả năng thực tế trong việc tiếp nhận và hòa nhập người di cư vào xã hội. Tương tự, nó đòi hỏi phải đối mặt một cách phi ý thức hệ với những thách thức lớn của thời đại chúng ta, chẳng hạn như bảo vệ môi trường và trí tuệ nhân tạo. Trí tuệ nhân tạo mang lại nhiều cơ hội, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Đức Giáo Hoàng nói thêm: “Là một người Kitô hữu tham gia vào chính trị cũng có nghĩa là đầu tư vào tự do—không phải là một thứ tự do tầm thường bị thu hẹp thành những sở thích cá nhân đơn thuần, mà là một thứ tự do bắt nguồn từ chân lý, bảo vệ tự do tôn giáo cũng như tự do tư tưởng và lương tâm ở mọi nơi và mọi hoàn cảnh.”
Trong buổi tiếp kiến, Đức Giáo Hoàng Lêô cũng nhắc lại những người cha lập quốc của Âu Châu thời hậu chiến—Konrad Adenauer, Tôi tớ Chúa Alcide De Gasperi và Chân phước Robert Schuman—và phân biệt giữa “theo đuổi một lý tưởng” và “tôn vinh một ý thức hệ”.
Tưởng cũng nên biết thêm: Một số người vỗ ngực xưng tên là Công Giáo nhưng lại cổ vũ một quan điểm lạc giáo là “tôn giáo không nên dính líu đến chính trị”. Ngay cả Phó tổng thống Mỹ James David Vance cũng lặp lại quan điểm sai trái này. Việc Đức Giáo Hoàng đưa ra lời khuyên cho các Kitô Hữu tham gia chính trị cho thấy rõ ràng không phải như thế.
Source:Catholic World News
Văn Hóa
SỰ THẬT VỀ GIÁO SĨ LẠM DỤNG TÌNH DỤC, phần 1, chương 2
Vũ Văn An
17:32 27/04/2026
SỰ THẬT VỀ GIÁO SĨ LẠM DỤNG TÌNH DỤC
Làm rõ sự thật và nguyên nhân
NHÀ XUẤT BẢN IGNATIUS PRESS SAN FRANCISCO
PHẦN I
Phân biệt sự thật và hư cấu
2. Giáo Hội Đối Diện Với Vụ Tai Tiếng
Vị linh mục lạm dụng tình dục đầu tiên thu hút sự chú ý của công chúng là một giáo sĩ ở Louisiana, Gilbert Gauthe. Đó là vào năm 1985. Trớ trêu thay, đó là thời điểm mà nạn lạm dụng tình dục của giáo sĩ đang giảm dần, mặc dù lúc đó ít người biết điều đó. Gauthe đã nhận 11 tội danh lạm dụng tình dục và bị tống vào tù. Một linh mục khác, James Porter, đã gây xôn xao dư luận khi hành vi săn mồi của ông ta ở Fall River, Massachusetts, bị phơi bày vào đầu những năm 1990. Vào cuối những năm 1990, Rudolph Kos trở thành nhân vật của công chúng khi Giáo phận Dallas bị buộc phải trả hơn 31 triệu đô la cho các nạn nhân của ông ta. Ngay sau khi vụ việc này được tiết lộ là cáo trạng của John Geoghan ở Boston, một kẻ hiếp dâm trẻ em hàng loạt, người đã bị giết trong tù.
Gauthe bị kết án 20 năm tù vì tội lạm dụng tình dục hơn 30 bé trai; các nạn nhân của ông ta có độ tuổi từ 7 đến 15. Như Mary Eberstadt đã nói, ông ta là “một người đàn ông đồng tính hoạt động tình dục mạnh mẽ, có sở thích với trẻ em và thanh thiếu niên”. (1) Làm thế nào mà một kẻ lạm dụng tình dục hàng loạt lại không bị các linh mục, nữ tu, giáo dân và giám mục của mình phát hiện? Điều đó bất khả. Cấp trên của Gauthe đã biết việc ông ta làm trong mười năm. Sau khi lạm dụng nạn nhân đầu tiên, ông ta nhanh chóng nhận ra rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra với mình. Giám mục của ông ta bảo ông ta xưng tội. Chỉ vậy thôi. Giám mục không bao giờ nhắc đến chuyện đó nữa. Sau khi Gauthe được chuyển đến một giáo xứ khác, việc lạm dụng vẫn tiếp diễn, và các khiếu nại cũng vậy. (2)
Đây là kiểu phản ứng khiến người Công Giáo phẫn nộ. Dù Gauthe tồi tệ đến mức nào, thì việc giám mục của ông ta cho phép ông ta tiếp tục phạm tội chống lại trẻ em mà không bị trừng phạt còn tồi tệ hơn. Tòa Thánh có biết chuyện gì đang xảy ra không? Không phải trong khi ông ta đang săn mồi các nạn nhân. Nhưng đến năm 1984, tin tức về Gauthe đã đến tai Tòa Sứ thần Vatican, và họ đã chỉ định một trong những luật sư giáo luật của mình, Cha Thomas Doyle, để giải quyết vụ việc của ông ta. Cha Doyle đã công bố một loạt báo cáo, cung cấp bằng chứng cho thấy Gauthe không phải là linh mục lạm dụng tình dục duy nhất đang hoạt động trong giáo hội.
Năm 1985, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã giao cho Đức Giám Mục A.J. Quinn của Cleveland điều tra vụ tai tiếng ở Louisiana. Theo Cha Doyle, ngoài một cuộc họp báo công bố thành lập một ủy ban để nghiên cứu tình hình, không có hành động nào khác được thực hiện. Trên thực tế, ủy ban này chưa bao giờ được thành lập. (3)
Luật sư của cha Doyle và Gauthe, Ray Mouton, đã chuẩn bị một báo cáo về lạm dụng tình dục của các linh mục và tìm cách trình bày báo cáo này cho các giám mục vào mùa xuân năm 1985. Họ cảnh báo về nhiều vụ tai tiếng hơn nữa, nhưng những nỗ lực của họ cũng không đi đến đâu. Giám mục William Levada của Los Angeles đã bày tỏ sự ủng hộ đối với Doyle và Mouton, nhưng cuối cùng, ngài nói với Doyle rằng công việc của họ sẽ không được trình bày cho các giám mục tại cuộc họp sắp tới của các ngài ở Collegeville, Minnesota. Sau cuộc họp của các giám mục, một thư mục vụ đã được ban hành, nhưng nó không phải về lạm dụng tình dục của giáo sĩ: mà là về nghèo đói. Bài viết này được viết bởi Tổng Giám mục Milwaukee Rembert Weakland, người sau này bị buộc phải từ chức vì hành vi sai trái về tình dục và tài chính.(4)
Trong hơn ba mươi năm tiếp theo, Cha Doyle đã làm việc trong các vụ án lạm dụng tình dục của giáo sĩ, giúp đỡ những người tố cáo các linh mục Công Giáo và các luật sư bào chữa cho họ, và dường như vai trò này đã gây ra những ảnh hưởng—cả đối với ngài và đối với Giáo hội. Năm 2019, ngài nói: “Hầu hết cuộc đời trưởng thành của tôi đều liên quan đến vấn đề này. Nó đã thay đổi tôi một cách đáng kể. Nó đã thay đổi hệ thống niềm tin của tôi. Tôi không còn tin tưởng vào Giáo hội định chế nữa.” (5) Cũng có thể nói rằng cảm giác này là có qua có lại. Ngài bị cách chức vào năm 2003 khỏi vị trí tuyên úy tại Tổng giáo phận Quân đội, một chức vụ ngài nắm giữ từ năm 1986. Người đứng đầu tổng giáo phận, Tổng giám mục Edwin F. O’Brien, cáo buộc Doyle không tuân theo mệnh lệnh, chẳng hạn như yêu cầu dâng Thánh lễ hàng ngày cho người Công Giáo tại các căn cứ quân sự. (6) Doyle hiện được biết đến là một “linh mục không hoạt động và cựu thành viên của dòng Đa Minh”. (7)
Báo Boston Globe đăng tải thông tin gây chấn động
Chỉ chưa đầy một tuần sau khi bước sang năm 2002, báo Boston Globe đã đăng tải loạt bài về lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên trong Giáo Hội Công Giáo. Điều này đã gây chấn động cả nước và làm phẫn nộ người Công Giáo. Vào thời điểm đó, người ta chưa nhận ra rằng giới truyền thông sẽ lợi dụng vụ tai tiếng để bán những tiêu đề giật gân và có lẽ để làm suy yếu một định chế mà họ bác bỏ giáo lý của nó.
Năm 2002, việc đọc một bài báo về vụ tai tiếng mà rõ ràng là không công bằng, chứ đừng nói đến việc chống Công Giáo, là một sự kiện hiếm hoi. Báo Boston Globe, Boston Herald và New York Times đã đưa tin về câu chuyện này một cách cẩn thận và chuyên nghiệp. Các phát thanh viên thời sự buổi tối trên truyền hình cũng làm đúng nhiệm vụ của họ—đưa tin, chứ không bình luận. Peter Jennings đã thực hiện một chương trình đặc biệt kéo dài một giờ về vụ tai tiếng, được xử lý rất xuất sắc. Các vấn đề chúng tôi gặp phải với giới truyền thông chủ yếu giới hạn ở các nhà bình luận, họa sĩ biếm họa và người viết kịch bản cho các chương trình truyền hình. (8)
Tôi đã viết điều đó trong Báo cáo thường niên năm 2002 của Liên đoàn Công Giáo về chủ nghĩa chống Công Giáo.
Sự tức giận và phẫn nộ làm rung chuyển người Công Giáo hướng vào Giáo hội, chứ không phải vào giới truyền thông. Một bài báo trang nhất trên tờ New York Times Chúa nhật tháng 3 năm 2002 đã trích dẫn lời tôi nói rằng, “Tôi không phải là người hầu của nhà thờ. Tôi không ở đây để bảo vệ điều không thể bảo vệ.” (9) Đó không phải là điều tôi muốn nói—tôi nổi tiếng là người kiên quyết bảo vệ Giáo hội—nhưng sự thiếu trung thực về mặt trí tuệ là điều tôi khinh ghét.
Bài báo của tờ Times đã mô tả chính xác lập trường của tôi: “Ông ấy cũng nêu lên điều đã trở thành chủ đề nổi bật trong phản ứng của phe bảo thủ đối với vụ tai tiếng: rằng các nạn nhân của lạm dụng tình dục chủ yếu là các cậu bé vị thành niên—chứ không phải trẻ nhỏ hơn—và có mối liên hệ giữa lạm dụng và số lượng người đồng tính nam trong hàng giáo sĩ.” Tôi nói với tờ báo rằng chức tư tế đã “trở nên mềm yếu”, cho phép “một cuộc nổi loạn công khai chống lại đạo đức tình dục của Giáo hội”. Tôi cũng lưu ý rằng “một sự thiếu nam tính nhất định đã diễn ra”. (10) Điều này không được những người Công Giáo được gọi là tiến bộ đón nhận tốt.
Vào tháng 4 năm 2002, Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã triệu tập các Hồng Y người Mỹ và các nhà lãnh đạo hội đồng giám mục đến gặp ngài trong cái gọi là “Hội nghị thượng đỉnh Vatican”. Đức Thánh Cha nói rằng “không có chỗ trong đời sống tu sĩ cho những kẻ lạm dụng”. (11) Lời nói của ngài không chỉ mang trọng lượng của người đứng đầu Giáo Hội Công Giáo, mà còn được đưa ra chỉ hai tháng trước cuộc họp thường niên của các giám mục Hoa Kỳ, những người đã hội họp năm đó tại Dallas.
Những gì Đức Giáo Hoàng nói đã được người Công Giáo đánh giá cao. Tuy nhiên, khi được hỏi vào thời điểm đó tôi nghĩ gì về tình trạng của Giáo hội, tôi không thể thừa nhận mình đã được xoa dịu. “Tôi không biết một linh mục hay giáo dân Công Giáo nào không phẫn nộ về vụ tai tiếng lạm dụng tình dục xét về sự dung thứ mà họ [hàng giáo phẩm] đã dành cho những hành vi không thể chấp nhận được, và cái cách họ chơi trò "giành ghế [music chairs]" với những linh mục bất hảo này. Tôi chưa từng thấy sự giận dữ nào lớn đến thế.” (12)
Khi hội nghị Dallas đến gần, người Công Giáo tỏ ra thận trọng. Tôi đã nói điều đó khi được tờ New York Times hỏi về niềm tin của tôi vào hàng giáo phẩm của Giáo hội trong việc khắc phục vấn đề: “Tôi không biết liệu họ có thể giải quyết ổn thỏa hay không. Vấn đề nằm ở những gì mà những người này đã thiếu từ trước đến nay—lẽ thường và lòng can đảm. Giờ đây, họ đang mất kiên nhẫn.” Người Công Giáo Mỹ sẽ không chờ đợi mãi mãi để Giáo hội này thay đổi.” (13) Tôi không phải là người duy nhất cảm thấy bất an. Những người theo chủ nghĩa tự do như Cha Richard McBrien và những người theo chủ nghĩa bảo thủ như Phil Lawler đều viện dẫn sự cần thiết của việc các giám mục phải thiết lập lại niềm tin của người Công Giáo; họ hoài nghi về triển vọng này. (14) Vài ngày trước cuộc họp, Ủy ban Đặc biệt về Lạm dụng Tình dục của các giám mục Hoa Kỳ đã công bố bản dự thảo tài liệu đề xuất sẽ được bỏ phiếu tại hội nghị. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm và nói vào thời điểm đó, “Bản dự thảo là một tài liệu hợp lý, có thể xoa dịu những nỗi sợ hãi tồi tệ nhất của giáo dân hoài nghi. Nó chu đáo, thẳng thắn và công bằng với tất cả các bên.” (15)
Ba ngày sau, tôi cảnh báo về một vấn đề mới sắp xảy ra: việc lợi dụng vụ tai tiếng bởi “các luật sư chạy đua vượt chướng ngại vật”. Cho dù được thúc đẩy bởi tiềm năng kiếm được lợi nhuận khổng lồ, sự khinh miệt đối với Giáo Hội Công Giáo, hay cả hai, những luật sư như vậy có thể gây tổn hại nghiêm trọng đến sứ mệnh của Giáo hội. Vào thời điểm đó, tôi đặt câu hỏi tại sao chỉ có các linh mục Công Giáo bị các luật sư nhắm đến, trong khi các mục sư, giáo sĩ Do Thái, giáo viên, nhân viên xã hội và nhà trị liệu lại được bỏ qua. Những luật sư này, cùng với các nhóm nạn nhân, muốn bãi bỏ thời tiêu trong các trường hợp lạm dụng tình dục của linh mục nhưng lại không quan tâm đến việc áp dụng điều này cho tất cả những người khác. Tôi nói: “Không có hành vi sai trái nào của Giáo hội biện minh cho những nỗ lực cướp bóc nguồn lực của Giáo hội bằng cách viết lại luật. Đây là việc làm của những tên cướp đội lốt luật sư.” (16)
Vào ngày 7 tháng 6 năm 2002, tờ New York Times đã đăng một bài bình luận mà tôi đã viết, “Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về Dallas”. Tôi bày tỏ mối lo ngại rằng “ngay cả những hướng dẫn được viết tốt nhất cũng không thể chấm dứt vụ tai tiếng.” Tôi nói rằng điều cần thiết chính là điều mà Đức Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã kêu gọi tại “Hội nghị thượng đỉnh Vatican” hồi tháng Tư – cụ thể là, “các mục tử của Giáo hội cần phải công khai thúc đẩy giáo huấn đạo đức đúng đắn của Giáo hội và khiển trách những cá nhân gieo rắc sự bất đồng chính kiến.” Tôi nói thêm rằng, “Không ngoa khi nói rằng không gì tạo điều kiện cho sự lệch lạc về hành vi hơn là sự bất đồng về thần học.” (17)
Quá trình chuẩn bị cho sự kiện Dallas kết thúc với một điềm báo chẳng lành. Chính vào đêm trước hội nghị các giám mục, chương trình 60 Minutes của đài CBS đã giới thiệu cho người Mỹ về những hành vi kinh hoàng của Gilbert Gauthe và về sự phạm tội kinh hoàng không kém của các viên chứcGiáo hội. Các giám mục đã bị dồn vào chân tường. Phần chương trình 60 Minutes về Gauthe đã đặt nền móng cho những gì sắp xảy ra.
Các Cải cách Dallas và các Linh mục Bị buộc tội
Hiến chương Dallas (Hiến chương Bảo vệ Trẻ em và Thanh thiếu niên) là một danh sách toàn diện các cải cách đã làm giảm bớt sự phẫn nộ của hầu hết người Công Giáo. Nó thành lập một Hội đồng Đánh giá Quốc gia để tiến hành đánh giá hàng năm về cách các giáo phận và giáo phận Đông phương giải quyết vấn nạn lạm dụng tình dục của giáo sĩ. Văn phòng Bảo vệ Trẻ em và Thanh thiếu niên cũng được thành lập để theo dõi vấn đề này. Nó đã phát triển các chuẩn mực cho các giáo phận và giáo phận Đông phương, bao gồm các hội đồng đánh giá sẽ điều tra các cáo buộc lạm dụng ở cấp địa phương. Điều quan trọng cần lưu ý là các điều khoản bảo mật trong thỏa thuận dàn xếp với nạn nhân bị cấm (trừ khi nạn nhân yêu cầu). Giáo Hội Công Giáo không được ghi nhận xứng đáng về việc cấm các thỏa thuận bảo mật. Điều này hoàn toàn trái ngược với thông lệ phổ biến ở những nơi khác. Ví dụ, các ngôi sao Hollywood bị cáo buộc hành vi sai trái tình dục thường xuyên sử dụng các thỏa thuận bảo mật. Những thỏa thuận bí mật như vậy đã cho phép Bill Cosby và Harvey Weinstein thoát tội với hành vi săn mồi của họ trong nhiều thập niên. (18) Một trong những người giúp Weinstein đàm phán các thỏa thuận bí mật là luật sư nữ quyền Gloria Allred. (19) Có vẻ như trong nhiều năm, nhiều phụ nữ chuyên nghiệp tự coi mình là người theo chủ nghĩa nữ quyền đã im lặng hoặc thậm chí đồng lõa với hành vi sai trái tình dục ở cấp cao nhất của xã hội, cho đến khi phong trào Me Too bắt đầu.
Có lẽ cải cách gây tranh cãi nhất được thực hiện tại hội nghị Dallas là việc áp dụng chính sách “không khoan dung”: nó cho phép loại bỏ vĩnh viễn một linh mục hoặc phó tế khỏi chức vụ nếu người đó thừa nhận lạm dụng tình dục hoặc bị kết tội. Tuy nhiên, chính sách này không áp dụng cho các giám mục (sau đó Vatican đã áp dụng). Việc “không khoan dung” đối với bất cứ ai lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên, thoạt nhìn, nghe có vẻ là một phản ứng hoàn toàn chính đáng đối với một tội ác kinh hoàng. Tuy nhiên, vẫn có nguy cơ đẩy con lắc đi quá xa, và điều này khiến một số người Công Giáo ngần ngại. “Nhưng có một vấn đề liên quan đến quyền của người bị buộc tội”, tôi nói. “Có vẻ như hiến chương có thể bỏ qua một số quyền tố tụng công bằng.” (20)
Không ai chỉ trích mạnh mẽ hơn Hồng Y Avery Dulles về việc thiếu thủ tục tố tụng công bằng đối với các linh mục bị buộc tội. Ngài nói rằng văn kiện của các giám mục “đặt một mối quan hệ rất đối kháng giữa giám mục và linh mục. Linh mục không còn có thể tâm sự với giám mục của mình về vấn đề mà ông gặp phải nữa. Ông phải rất cẩn thận với những gì mình nói với giám mục vì giám mục có thể đuổi ông ra khỏi chức vụ suốt đời.” (21)
Dulles đã nêu ra những lo ngại của mình về Hiến chương Dallas trên các trang của America, tạp chí Dòng Tên có ảnh hưởng. Đề cập đến “quy tắc không khoan dung”, ngài viết, “Các giám mục đã áp dụng chính những nguyên tắc mà họ đã lên án trong lời chỉ trích của họ đối với hệ thống tư pháp thế tục.” Ngài đau lòng trước viễn cảnh một linh mục bị buộc tội bị loại khỏi chức vụ mà không quan tâm đến các quyền tố tụng công bằng của ông; ngoài sự bất công đối với vị linh mục, động thái này sẽ khiến các tín hữu tin rằng ông ta có tội, mà không cần phải chứng minh điều đó. Dulles cũng lo ngại về sự mơ hồ trong ngôn ngữ của hiến chương và việc nó không phân biệt giữa các tội nhẹ và các tội nghiêm trọng hơn. Sau đó là vấn đề xét xử các vụ án cũ. Điều này không dễ thực hiện khi người ta xem xét rằng “ký ức phai nhạt hoặc bị bóp méo, nhân chứng chết hoặc rời khỏi khu vực, và bằng chứng vật lý trở nên khó thu thập hơn”. Ngài đặc biệt phẫn nộ vì các giám mục đã không đưa vào hiến chương điều mà Giáo hoàng đã khẩn cầu họ xem xét: “sức mạnh của sự hoán cải Kitô giáo”. (22)
Dulles không phải là người duy nhất bày tỏ sự dè dặt về chính sách “không khoan dung”. Trên thực tế, bốn tháng trước khi Hiến chương Dallas được ban hành, Học viện Giáo hoàng về Sự sống của Vatican đã công bố một báo cáo của các bác sĩ tâm thần và nhà tâm lý học không phải người Công Giáo, những người nói rằng chính sách “không khoan dung” là sai lầm. (23) Ngay cả tờ New York Times cũng thừa nhận rằng mặc dù họ ủng hộ “không khoan dung”, nhưng họ vẫn cảnh báo chống lại việc phản ứng thái quá. “Chúng tôi không ủng hộ việc tước bỏ chức vụ của những người phạm tội một lần đã tự cải tạo”, một bài xã luận viết. “Giống như các giám mục, chúng tôi tin vào sự phục hồi và chuộc tội.” Quan điểm của tờ báo được công bố ngay trước khi hội nghị Dallas triệu tập. (24)
Vào tháng 10 năm 2002, Vatican đã bổ nhiệm một ủy ban chung gồm các giám mục, bốn từ Hoa Kỳ và bốn từ Tòa Thánh, để sửa đổi một số điều khoản của Hiến chương Dallas; những thay đổi đã được trình lên các giám mục Hoa Kỳ tại cuộc họp tiếp theo của họ vào tháng 11. Vatican đã phản đối một cách chính đáng một số điểm mơ hồ trong hiến chương và việc thiếu các quyền tố tụng công bằng cho các linh mục bị cáo buộc. Một số người đã chỉ trích ủy ban chung, nhưng không ai chỉ trích hơn Cha Andrew Greeley. Không có bất cứ bằng chứng nào, ông nói rằng các Hồng Y xem xét hiến chương “tin chắc rằng cuộc khủng hoảng lạm dụng tình dục được tạo ra bởi các phương tiện truyền thông do người Do Thái kiểm soát để trừng phạt nhà thờ vì sự ủng hộ của nhà thờ đối với một nhà nước Palestine”. (25)
Cha Thomas G. Guarino, một giáo sư thần học tại Đại học Seton Hall, là một người bảo vệ xuất sắc các quyền của các linh mục. Cha lập luận rằng “hầu như mọi cáo buộc đều được coi là ‘đáng tin cậy’ trừ khi người bị cáo buộc có thể chứng minh rằng ba mươi năm trước (và hầu hết các cáo buộc đều từ nhiều thập niên trước) ngài đang ở một lục địa khác khi vụ lạm dụng bị cáo buộc xảy ra. Nói cách khác, ‘đáng tin cậy’ giờ đây có nghĩa là ‘không hoàn toàn bất khả hữu.’” (26) Nhìn lại những gì đã xảy ra ở Dallas, Guarino không hài lòng. “Các giám mục đã bị lừa trong Hiến chương, do các chuyên viên quan hệ công chúng và luật sư bịa đặt ra nhưng không có nền tảng thần học Công Giáo vững chắc. Và giờ đây họ quá bị khiếp sợ—bởi các tổng chưởng lý, giới truyền thông, luật sư, các nhóm vận động và giáo dân bất mãn—đến không thể tìm kiếm công lý.” (27)
Thật đáng buồn khi lưu ý rằng gần hai thập niên sau khi vụ tai tiếng được công khai, Hồng Y Daniel DiNardo, người lúc đó là chủ tịch hội đồng giám mục, thừa nhận rằng các luật sư vẫn đang nghiên cứu xem thế nào là bị “buộc tội một cách đáng tin cậy”. (28) Điều đáng lo ngại hơn nữa là gánh nặng chứng minh đã bị đảo ngược: thay vì một linh mục vô tội cho đến khi được chứng minh là có tội, thì giờ đây ngài bị coi là có tội cho đến khi được chứng minh là vô tội. Không ai hiểu điều này rõ hơn Hồng Y George Pell, người đã bị bỏ tù vì một tội ác mà ngài không phạm phải. Mặc dù cuối cùng ngài đã được minh oan, nhưng trong nhiều năm, ngài đã phải chịu đựng sự lên án của các nhà hoạt động, luật gia và chuyên gia, những người chấp nhận các cáo buộc chống lại ngài mà không có bằng chứng khi họ tiến hành các thủ tục pháp lý thông qua hệ thống tư pháp Úc. (29)
Tình hình thật đáng ngại. Tôi nhận được thư từ các linh mục, bao gồm cả các giám mục, lo ngại về cách thức xác định tội lỗi đang được thực hiện—ở một số giáo phận, chỉ cần rất ít bằng chứng là đủ để bồi thường cho các nạn nhân bị cáo buộc, ngay cả những người có câu chuyện rất mơ hồ. Một linh mục 85 tuổi đã liên hệ với tôi vì ngài bị một người nghiện ma túy cáo buộc về một tội danh được cho là đã xảy ra cách đây 40 năm, và lời bào chữa vô tội của ngài chẳng có ý nghĩa gì—tên ngài bị đăng trên báo của giáo phận với tư cách là một linh mục bị cáo buộc. Người đàn ông này đang bị tước đoạt quyền được coi là vô tội; danh tiếng của ngài đang bị hủy hoại trước khi tội lỗi của ngài được chứng minh. Ngay cả khi ngài có tội, cách đối xử này cũng vi phạm các nguyên tắc công lý của đất nước chúng ta. Nếu ngài vô tội, đây là một sự bất công. Và ngài không phải là người duy nhất. Ngay cả những linh mục bị cáo buộc và được tuyên bố vô tội vẫn có tên được đăng trên các trang web của giáo phận trong số những người bị cáo buộc.
Tổn thương về mặt tinh thần trong những trường hợp như thế này không chỉ giới hạn ở các linh mục. “Tên chú tôi xuất hiện trong danh sách các linh mục bị cáo buộc lạm dụng tình dục do Tổng giáo phận Baltimore công bố tuần trước. Tôi muốn gọi cho chú ấy và hỏi tôi nên nghĩ gì về điều này, nhưng chú ấy đã mất năm 1981. Công bằng ở đâu khi bôi nhọ những người không còn ở đây để tự bào chữa?” Tuyên bố này được đăng tải trong một bức thư gửi cho tờ Washington Post vào năm 2019. (30)
Điều đáng lo ngại hơn nữa là những yêu cầu công khai cho rằng các linh mục không được hưởng bất cứ quyền tố tụng nào. Một số người muốn các linh mục bị loại bỏ khỏi chức vụ ngay lập tức khi có cáo buộc. “Chúng tôi hiểu rằng đó là sự vi phạm quyền tố tụng của linh mục – bạn vô tội cho đến khi bị chứng minh là có tội – nhưng chúng ta đang nói về những người dễ bị tổn thương nhất trong xã hội của chúng ta và đó là trẻ em.” (31) Nếu đây chỉ là những suy nghĩ của một blogger, nó sẽ không có ý nghĩa gì nhiều. Nhưng đây là quan điểm của Anne Burke, người từng đứng đầu Hội đồng Đánh giá Quốc gia đầu tiên được các giám mục ủy nhiệm để giải quyết vấn nạn lạm dụng tình dục của giáo sĩ. Vào thời điểm đó, bà là thẩm phán Tòa phúc thẩm Illinois; sau đó bà được thăng chức lên chánh án của tòa án.
Trong một cuộc phỏng vấn tôi đã thực hiện tại văn phòng với một nữ phóng viên của CNN, cô ấy đã chỉ trích gay gắt Giáo hội vì không đăng tên các linh mục bị cáo buộc trên các trang web của giáo phận. Tôi nhấc điện thoại lên và, cầm nó trong tay, hỏi cô ấy tên và số điện thoại của sếp cô ấy. Khi cô ấy hỏi Tôi nói rằng tôi sẽ tố cáo cô ta tội quấy rối tình dục. Tôi nói thêm rằng tôi muốn xem CNN có đăng tên cô ta lên trang web của họ hay không. Cô ta nói, "Tôi hiểu rồi." Tôi cúp điện thoại.
Không một tổ chức nào ở Hoa Kỳ được yêu cầu công bố tên của các nhân viên bị cáo buộc có hành vi sai trái về tình dục, ngoại trừ Giáo Hội Công Giáo. Yêu cầu này thật vô lý và không công bằng, và không thuyết phục được ai. Giáo hội không nên làm điều này. Thay vào đó, Giáo hội nên kiên quyết đòi hỏi sự công bằng và bảo vệ quyền lợi của các linh mục bị cáo buộc, giống như mọi tổ chức khác trong nước bảo vệ nhân viên của mình.
Phạm vi của vụ tai tiếng
Vào tháng 2 năm 2004, các nhà nghiên cứu tại Trường Cao đẳng Tư pháp Hình sự John Jay đã công bố báo cáo "Bản chất và phạm vi lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên bởi các linh mục và phó tế Công Giáo ở Hoa Kỳ từ năm 1950 đến năm 2002". Theo báo cáo này, khoảng 4% giáo sĩ Công Giáo trong giai đoạn nghiên cứu đã bị cáo buộc lạm dụng tình dục trẻ em dưới 18 tuổi. Người ta phát hiện ra rằng 75% các vụ lạm dụng xảy ra từ năm 1960 đến năm 1984. (32) Những người khác đã xem xét dữ liệu, chẳng hạn như tờ New York Times, kết luận rằng "hầu hết các vụ lạm dụng xảy ra vào những năm 1970 và 1980" và rằng con số linh mục bị cáo buộc “giảm mạnh vào những năm 1990”. (33) Mọi người đều đồng ý rằng những năm 1970 là thập niên tồi tệ nhất.
Có bao nhiêu trẻ vị thành niên bị cáo buộc lạm dụng? Năm 1993, Cha Andrew Greeley, một nhà xã hội học, đã suy đoán rằng có “hơn 100,000” nạn nhân. (34) Tuy nhiên, các nhà khoa học xã hội của Đại học John Jay lại đưa ra con số là 10,667. (35) Tại sao Greeley lại sai lệch nhiều như vậy? Bởi vì ngài cho rằng trung bình cứ mỗi linh mục lạm dụng thì có 50 nạn nhân. (36) Con số chính xác là một. (37)
Các nạn nhân là ai? “Đa số nạn nhân (81%) là nam giới, trái ngược với sự phân bố theo giới tính nạn nhân của các tội phạm tình dục ở Hoa Kỳ.” Điều quan trọng là, nghiên cứu của Đại học John Jay đã phát hiện ra rằng ấu dâm không phải là vấn đề, mặc dù giới truyền thông liên tục nhắc đến "các linh mục ấu dâm". Thật vậy, nghiên cứu này cho thấy 78% nạn nhân đã qua tuổi dậy thì. (38) Khoảng một nửa số nạn nhân tố cáo bị lạm dụng đã giao tiếp với các linh mục bên ngoài nhà thờ, và các linh mục thường được mời đến nhà của gia đình họ. (39)
Có bao nhiêu lời tố cáo được chứng thực? Một bản dự thảo báo cáo của nghiên cứu John Jay được gửi cho các giám mục ước tính rằng 61% lời tố cáo đã được chứng thực. (40) Vì một lý do không rõ, khi báo cáo được công bố, con số này đã tăng lên 80%. (41) Ấn tượng mà công chúng có được là hầu như tất cả các linh mục bị buộc tội đều có tội.
Theo một cuộc khảo sát của tờ Washington Post được công bố năm 2002, chưa đến 1.5% trong số khoảng 60,000 người đàn ông trở lên phục vụ trong hàng giáo sĩ Công Giáo bị cáo buộc lạm dụng tình dục trẻ em. (42) Một cuộc khảo sát của tờ New York Times báo cáo rằng 1.8% trong số tất cả các linh mục được thụ phong từ năm 2002 đến nay đã phạm tội ấu dâm. Từ năm 1950 đến năm 2001, một số linh mục bị cáo buộc lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên. (43) Thomas Kane, tác giả của cuốn sách "Linh mục cũng là con người", ước tính vào năm 2002 rằng có từ 1 đến 1.5% linh mục bị buộc tội. (44) Cũng trong năm 2002, hãng thông tấn AP (Associated Press) phát hiện ra rằng khoảng 0.67% linh mục đương thời đang bị điều tra. (45)
Mọi người đều đồng ý rằng không một linh mục nào được phép lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên. Nhưng cũng cần phải nhấn mạnh rằng bằng chứng cho thấy hầu hết các linh mục chưa bao giờ bị buộc tội lạm dụng người trẻ tuổi. Sự thật này không nhận được sự chú ý xứng đáng. Tại sao? Bởi vì nó không phù hợp với câu chuyện mà nhiều phương tiện truyền thông đã chấp nhận. Cha Greeley đã rất bức xúc với giới truyền thông vì không nhấn mạnh rằng hầu hết các linh mục đều là "những người đàn ông trưởng thành, hạnh phúc" đến nỗi ngài kết luận, "Cuộc khủng hoảng lạm dụng tình dục đã trở thành dịp để chỉ trích người Công Giáo và những người sống độc thân." Ngài vô cùng phẫn nộ với tờ New York Times vì những bài báo tiêu cực, nói rằng tờ báo đã “vượt qua ranh giới thù địch và xâm phạm lãnh địa của chủ nghĩa bài Công Giáo cực đoan”. (46)
Hành vi phổ biến nhất mà các linh mục bị cáo buộc là sờ mó qua quần áo của nạn nhân (52.6%). Tuy nhiên, tương đối ít linh mục bị cáo buộc chỉ thực hiện hành vi này. (47) Mặt khác, hầu hết những kẻ lạm dụng không có hàng trăm nạn nhân, như một số người đã cáo buộc.
“Đa số linh mục (56%) bị cáo buộc lạm dụng một nạn nhân, gần 27% bị cáo buộc lạm dụng hai hoặc ba nạn nhân, gần 14% bị cáo buộc lạm dụng từ bốn đến chín nạn nhân và 3.4% bị cáo buộc lạm dụng hơn mười nạn nhân.” Thống kê tiếp theo này hiếm khi được báo cáo: “149 linh mục (3.5%) có hơn mười cáo buộc lạm dụng được cho là chịu trách nhiệm lạm dụng 2,960 nạn nhân, do đó chiếm 26% số cáo buộc. Do đó, chỉ một tỷ lệ rất nhỏ các linh mục bị buộc tội chịu trách nhiệm cho một tỷ lệ đáng kể các cáo buộc” (tôi nhấn mạnh). (48)
Điều này thật đáng kinh ngạc. Trong số 4,393 linh mục bị cáo buộc từ năm 1950 đến năm 2002 (không phải tất cả đều được chứng minh), chỉ có 149 người trong số họ chiếm hơn một phần tư số cáo buộc. Dữ liệu như vậy bác bỏ quan niệm thông thường rằng hầu hết các linh mục đều là những kẻ săn mồi. Đó là một lời nói dối độc ác.
VietCatholic TV
Kyiv tấn công lớn ở Crimea: Phá hủy 3 tàu và chiếc MiG-31. Tuyên ngôn của sát thủ trước giờ nổ súng
VietCatholic Media
03:09 27/04/2026
1. Ba tàu chiến Nga và một máy bay MiG-31 bị hư hại nặng trong các cuộc tấn công lớn vào Crimea đêm qua.
Theo thông báo của Cơ quan An ninh Ukraine, gọi tắt là SBU, lực lượng Ukraine đã tấn công ba tàu chiến Nga, một máy bay chiến đấu và các mục tiêu khác ở Crimea bị Nga tạm chiếm vào đêm 26 tháng 4. Phát ngôn nhân Cục Tình Báo Quân Đội Ukraine, Đại Úy Andriy Yusov, cho biết như trên hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư.
Theo Đại Úy Yusov, trong một chiến dịch do đơn vị đặc nhiệm Alpha của SBU dẫn đầu, máy bay điều khiển từ xa tầm xa đã tấn công căn cứ hải quân của Hạm đội Hắc Hải Nga tại Sevastopol bị tạm chiếm và phi trường quân sự Belbek.
Các mục tiêu được tường trình bị hư hại bao gồm các tàu đổ bộ cỡ lớn Yamal và Filchenkov của Hải quân Nga, tàu trinh sát Ivan Khurs, trung tâm huấn luyện Lukomka của Hạm đội Hắc Hải, trụ sở đơn vị trinh sát kỹ thuật vô tuyến phòng không của Nga và trạm radar MR-10M1 “Mys-M1”.
Theo SBU (Cơ quan An ninh Ukraine), tại phi trường quân sự Belbek, một máy bay MiG-31 và đơn vị kỹ thuật và vận hành của phi trường đã bị tấn công.
Mikhail Razvozhayev, nhà lãnh đạo Sevastopol do Nga bổ nhiệm, cho biết trên Telegram rằng lực lượng Nga đang đẩy lùi một cuộc tấn công của Ukraine, với sự tham gia của các hệ thống phòng không và các đội hỏa lực cơ động.
Ông Razvozhayev cho biết hệ thống phòng không đã bắn hạ 71 máy bay điều khiển từ xa của Ukraine. Ông nói thêm rằng một thường dân đã thiệt mạng và bốn người khác bị thương.
Ông cho biết thêm rằng 17 ngôi nhà đã bị hư hại ở nhiều khu vực khác nhau trong thành phố, cùng với các phương tiện dân sự, cửa hàng và một tuyến hỏa xa.
“Qua đêm, thành phố của chúng tôi đã bị tấn công dữ dội bởi máy bay điều khiển từ xa của kẻ thù (Ukraine)”, Razvozhayev nói.
Quyền lãnh đạo Cơ quan An ninh Quốc gia Nga, gọi tắt là SBU, Yevhen Khmara, cho biết chiến dịch này nhằm mục đích làm suy yếu cơ sở hạ tầng quân sự của Nga.
“Mỗi chiến dịch như vậy đều tuân theo một logic rõ ràng: Chúng ta đang từng bước phá hủy các yếu tố then chốt trong cơ sở hạ tầng quân sự của kẻ thù — hạm đội, không quân, trinh sát và phòng không,” Khmara nói.
Ông cho rằng các cuộc tấn công này làm giảm khả năng kiểm soát không phận, bảo vệ lực lượng và lập kế hoạch tấn công của Nga.
Ukraine đã nhiều lần tấn công vào các cơ sở hạ tầng quân sự sâu bên trong lãnh thổ Nga và tại các vùng lãnh thổ bị tạm chiếm nhằm làm suy yếu khả năng chiến đấu của Mạc Tư Khoa.
[Kyiv Independent: Three Russian ships, MiG-31 aircraft damaged in major overnight strikes on Crimea, SBU reports]
2. Nghi phạm xả súng ở Washington đã gửi những bài viết chống Tổng thống Trump cho gia đình trước khi vụ tấn công xảy ra.
Theo một quan chức thực thi pháp luật quen thuộc với cuộc điều tra, người đàn ông bị cáo buộc nổ súng tại bữa tiệc của Hiệp hội Phóng viên Tòa Bạch Ốc đã chỉ trích mạnh mẽ các chính sách của chính quyền Trump và tự gọi mình là “Sát thủ Liên bang Thân thiện” trong những bài viết gửi cho các thành viên gia đình vài phút trước vụ nổ súng mà các nhà chức trách ngày càng tin rằng có động cơ chính trị.
Theo nguồn tin, những bức thư được gửi đi ngay trước khi xảy ra vụ xả súng tại khách sạn Washington Hilton đã nhiều lần nhắc đến Tổng thống Trump mà không nêu tên trực tiếp, đồng thời ám chỉ những bất bình về một loạt các hành động của chính quyền và các sự kiện gần đây, bao gồm cả các cuộc tấn công của Mỹ vào các tàu buôn lậu ma túy ở phía đông Thái Bình Dương.
Các nhà điều tra đang xem xét những bài viết này, cùng với hàng loạt bài đăng trên mạng xã hội và các cuộc phỏng vấn với các thành viên gia đình, như một trong những bằng chứng rõ ràng nhất cho đến nay về tâm lý và động cơ có thể của nghi phạm.
Các nhà chức trách cũng phát hiện ra nhiều bài đăng trên mạng xã hội chống Tổng thống Trump có liên quan đến nghi phạm Cole Tomas Allen, một người đàn ông 31 tuổi đến từ California, bị cáo buộc cố gắng vượt qua chốt kiểm soát an ninh tại bữa tối trong khi mang theo nhiều vũ khí.
Theo nguồn tin chính thức, anh trai của Allen đã liên lạc với cảnh sát ở New Luân Đôn, Connecticut, sau khi nhận được những dòng chữ đó. Trong một tuyên bố, Sở Cảnh sát New London cho biết họ đã được một cá nhân liên lạc lúc 10:49 tối, khoảng hai giờ sau vụ nổ súng, người này muốn chia sẻ thông tin liên quan đến vụ việc. Sở cảnh sát cho biết sau đó họ đã ngay lập tức thông báo cho cơ quan thực thi pháp luật liên bang.
Theo nguồn tin chính thức, các đặc vụ liên bang cũng đã thẩm vấn chị gái của Allen ở Maryland, người đã nói với các nhà điều tra rằng em trai mình đã mua hợp pháp một số vũ khí từ một cửa hàng súng ở California và cất giữ chúng tại nhà bố mẹ họ ở Torrance mà không có sự cho phép của họ.
Vị quan chức này cho biết, bà ấy mô tả em trai mình là người hay đưa ra những tuyên bố cực đoan.
Theo một quan chức và một quan chức thực thi pháp luật khác, những người cũng yêu cầu giấu tên vì không được phép thảo luận về cuộc điều tra đang diễn ra, Allen đã mua hợp pháp một khẩu súng lục bán tự động cỡ nòng.38 vào tháng 10 năm 2023 và một khẩu súng săn cỡ nòng 12 hai năm sau đó.
Các quan chức của chính quyền Trump là mục tiêu
Các nhà chức trách vẫn đang cố gắng xác định mức độ cụ thể của các mục tiêu mà Allen bị cáo buộc nhắm đến. Các quan chức cho biết các nhà điều tra đang xem xét liệu những bất bình của ông ta tập trung vào cá nhân Tổng thống Trump và Phó Tổng thống JD Vance hay phản ánh sự thù địch rộng hơn đối với chính quyền.
Theo lời quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche, Allen được tường trình đã đi tàu từ California đến Chicago rồi tiếp tục đến Washington, nơi ông ta đã tự ghi danh làm khách vài ngày trước đó tại khách sạn nơi diễn ra bữa tiệc tối long trọng với an ninh nghiêm ngặt thường lệ. Ông ta được tường trình đã hành động một mình và sẽ phải đối mặt với các cáo buộc hình sự vào thứ Hai.
Các quan chức thực thi pháp luật, sau khi thẩm vấn người thân của Allen và kiểm tra các thiết bị điện tử cũng như các bài viết của tay súng, bước đầu tin rằng hắn ta có ý định tấn công vào các thành viên chính quyền có mặt tại bữa tối.
Ông ta cố gắng xông vào phòng khiêu vũ rộng lớn tại khách sạn Washington Hilton nhưng đã bị khống chế xuống đất trong một cảnh hỗn loạn dẫn đến việc nổ súng, Tổng thống Trump được đưa ra khỏi sân khấu an toàn và các khách mời phải cúi xuống tìm chỗ trú ẩn dưới bàn.
“Có vẻ như ông ta thực sự đã tấn công vào những người làm việc trong chính quyền, có thể bao gồm cả tổng thống,” Blanche nói với chương trình “Meet the Press” của NBC.
Các bài đăng trên mạng xã hội dường như trùng khớp với nghi phạm cho thấy anh ta là một gia sư có trình độ học vấn cao và là một nhà phát triển trò chơi điện tử nghiệp dư.
Allen tốt nghiệp cử nhân ngành kỹ thuật cơ khí năm 2017 tại Viện Công nghệ California ở Pasadena. Anh ta cho biết mình từng tham gia một hội sinh viên Kitô giáo và một nhóm sinh viên chơi súng Nerf trong trường.
Một đài ABC địa phương ở Los Angeles đã phát sóng cuộc phỏng vấn với Allen vào năm cuối đại học như một phần của phóng sự về các công nghệ mới giúp đỡ người già. Anh ta đã phát triển một nguyên mẫu cho loại phanh khẩn cấp mới dành cho xe lăn.
Theo hồ sơ tài chính chiến dịch liên bang, Allen đã đóng góp 25 đô la cho một ủy ban hành động chính trị của Đảng Dân chủ để ủng hộ Kamala Harris tranh cử tổng thống năm 2024.
Lực lượng mật vụ và các nhà chức trách khác ập vào phòng khi hàng trăm khách mời chui xuống gầm bàn. Tiếng thở hổn hển vang vọng khắp phòng khiêu vũ khi khách mời nhận ra điều gì đó đang xảy ra. Hàng trăm nhà báo ngay lập tức gọi điện thoại để cung cấp thông tin.
“Tránh ra, thưa ngài!” một người hét lên. Những người khác cũng hét lên bảo họ cúi xuống. Từ một góc, tiếng hô “Chúa phù hộ nước Mỹ” vang lên khi tổng thống được hộ tống rời khỏi sân khấu. Bên ngoài khách sạn, các thành viên của Lực lượng Vệ binh Quốc gia và các nhà chức trách khác tràn ngập khu vực trong khi trực thăng bay lượn trên không.
Sau nỗ lực ban đầu nhằm tiếp tục sự kiện, nó đã bị hủy bỏ trong đêm đó và sẽ được lên lịch lại.
Tổng thống Trump tỏ ra khá ôn hòa sau điều mà ông cho là lần thứ ba bị ám sát hụt trong vòng chưa đầy hai năm. Ông cho rằng chính trị cá nhân của mình đã khiến ông trở thành mục tiêu tấn công liên tục, nhưng ông cũng kêu gọi sự đoàn kết và hàn gắn lưỡng đảng trong một thế giới ngày càng bạo lực.
“ Thật sốc khi điều gì đó như thế này xảy ra. Nó cũng từng xảy ra với tôi, một chút thôi. Và điều đó sẽ không bao giờ thay đổi,” Tổng thống Trump nói với các phóng viên trong một cuộc họp báo được tổ chức vội vàng tại Tòa Bạch Ốc vào tối thứ Bảy.
[CBSNews: Washington shooting suspect sent anti-Trump writings to family before attack]
3. Bộ Tư lệnh Trung ương Mỹ cho biết Mỹ đã chặn bắt tàu Sevan thuộc “hạm đội bóng tối” của Iran ở Biển Ả Rập.
Bộ Chỉ huy Trung ương Hoa Kỳ báo cáo hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư, rằng Hoa Kỳ đã chặn bắt một tàu buôn của Iran ở Biển Ả Rập.
Theo báo cáo, một trực thăng của Hải quân Mỹ đã chặn tàu Sevan với sự hỗ trợ của tàu khu trục mang hỏa tiễn dẫn đường USS Pinckney (DDG 91). Báo cáo cho biết thêm rằng tàu này đang tuân thủ mệnh lệnh của quân đội Mỹ là quay trở lại Iran dưới sự hộ tống.
Ngày 24 tháng 4, Bộ Tài chính Hoa Kỳ đã trừng phạt tàu Sevan, cùng với 18 tàu khác, vì vận chuyển các sản phẩm dầu khí của Iran ra thị trường nước ngoài.
“Hạm đội tàu ngầm của Iran đóng vai trò là mắt xích quan trọng giữa các nhà sản xuất dầu của Iran và người tiêu dùng cuối cùng ở Á Châu”, Bộ Tài chính Mỹ cho biết.
Tàu M/V Sevan mang cờ Panama và thuộc sở hữu của Công ty Anka Energy and Logistics, một công ty có trụ sở tại Quần đảo Marshall. Theo Bộ Tài chính Hoa Kỳ, tàu này đã vận chuyển khoảng 750.000 thùng propan và butan của Iran đến Bangladesh trong khoảng thời gian từ tháng 8 đến tháng 11 năm 2025.
Lực lượng Mỹ tiếp tục thực thi các lệnh trừng phạt và phong tỏa đối với các tàu thuyền ra vào các cảng của Iran. Kể từ khi bắt đầu phong tỏa, 37 tàu đã bị chuyển hướng, theo báo cáo của Bộ Tài chính.
Ngày 13 tháng 4, Hoa Kỳ tuyên bố phong tỏa hải quân đối với Iran sau khi các cuộc đàm phán tại Islamabad thất bại trong việc đạt được thỏa thuận ngừng bắn.
Những diễn biến này diễn ra trong bối cảnh lưu lượng giao thông qua eo biển Hormuz — tuyến đường quan trọng cho vận chuyển dầu khí toàn cầu — đã giảm mạnh kể từ khi các cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào Iran bắt đầu vào ngày 28 tháng 2, với việc Tehran tấn công vào các tàu chở dầu và cơ sở hạ tầng năng lượng khu vực để đáp trả.
Khoảng 20% lượng dầu mỏ và khí đốt tự nhiên hóa lỏng của thế giới đi qua eo biển này mỗi ngày, làm dấy lên lo ngại về sự gián đoạn kéo dài đối với thị trường năng lượng toàn cầu.
Giá dầu Brent, một chuẩn mực toàn cầu được sử dụng rộng rãi, đã tăng lên mức đỉnh gần 120 đô la một thùng vào tháng 3, mức giá mà người ta thấy lần cuối vào năm 2022 sau cuộc xâm lược toàn diện của Nga vào Ukraine.
[CBSNews: US intercepts Iranian 'shadow fleet' vessel Sevan in Arabian Sea, US Central Command says]
4. Nguồn tin thân cận tại Tòa Bạch Ốc nhận thấy Rubio đang trên đà thăng tiến và có tiềm năng trở thành ứng cử viên cho cuộc bầu cử năm 2028.
Một số người thân cận nhất của Tổng thống Trump ngày càng coi Marco Rubio là một ứng cử viên nặng ký cho cuộc bầu cử năm 2028 — một sự thừa nhận về khả năng giải quyết khéo léo các xung đột quốc tế và khả năng tránh né những cạm bẫy chính trị của ông Rubio, người đến từ cộng đồng Cuba lưu vong ở Florida.
Đây là một sự thay đổi ngoạn mục đối với một chính trị gia từng bị coi là quá hiếu chiến, quá bảo thủ và quá bị ám ảnh bởi chiến dịch tranh cử tổng thống thất bại năm 2016 đến mức không còn ảnh hưởng gì trong đảng Cộng hòa thời hậu Tổng thống Trump. Nhưng những nỗ lực của ông trong việc lật đổ Nicolas Maduro của Venezuela và lòng trung thành kiên định với Tổng thống Trump đã giúp ông thăng tiến trong Tòa Bạch Ốc – và trong lòng một số cử tri MAGA.
Rubio đã tuyên bố sẽ không thách thức Vance trong cuộc tranh đề cử ứng cử viên Tổng thống Đảng Cộng Hòa và vẫn còn phải xem liệu việc ông chuyển sang chính trị MAGA có thể giành được đa số phiếu ủng hộ từ những người ủng hộ Tổng thống Trump nếu ông ra tranh cử hay không. Hiện tại, số lượng người hâm mộ ngày càng tăng của ông trong vòng thân cận của tổng thống mô tả việc Rubio muộn màng chấp nhận chủ nghĩa Tổng thống Trump là một điểm mạnh. Tổng thống Trump thích sự nhiệt tình của một hồi chánh viên và đó là một sự tương phản đáng hoan nghênh so với một số thành viên ưu tú thuộc đảng Cộng hòa theo trường phái cũ, những người đã xa lánh đảng hoặc tránh né Washington thay vì hòa giải với tổng thống.
“JD Vance là một phó tổng thống tuyệt vời, và Marco Rubio là một ngoại trưởng xuất sắc,” cố vấn của Tổng thống Trump, Alex Bruesewitz, nói. “Rubio có thể đã chọn một trong hai con đường sau chiến dịch năm 2016. Ông ấy có thể đã đi theo con đường của John Kasich và bắt đầu mắc hội chứng rối loạn tâm thần do Tổng thống Trump gây ra và dần biến mất khỏi chính trường,” Bruesewitz nói, ám chỉ cựu thống đốc bang Ohio, người đã tranh cử chống lại Tổng thống Trump năm 2016 và ủng hộ Tổng thống Joe Biden năm 2020.
Theo Bruesewitz, Rubio “đã chọn con đường ủng hộ MAGA và trở thành một trong những đồng minh và người ủng hộ trung thành nhất của MAGA.”
Một quan chức cao cấp của Tòa Bạch Ốc, người cũng như những người khác trong bài báo này, được giấu tên để có thể thảo luận thẳng thắn về vấn đề này, đã mô tả Rubio là người “trung thành, cực kỳ thông minh, ăn nói lưu loát và rất dày dạn kinh nghiệm”, đồng thời nói thêm rằng ông ấy là “một người chiến thắng”.
Tổng thống Trump chưa chỉ định người kế nhiệm và ý kiến của ông có thể mang tính quyết định.
Nếu Rubio tranh cử chống lại Vance hoặc bất kỳ ai khác, ông ấy sẽ phải vượt qua giai đoạn chuyển đổi từ quan chức nội các sang ứng cử viên – một bước nguy hiểm đã khiến không ít nhân vật nổi tiếng trong cả hai đảng phải khiêm nhường trong những năm gần đây.
Tuy nhiên, một cuộc thăm dò sơ bộ của CPAC hồi tháng trước cho thấy Rubio có sự tăng vọt đáng kể, lên 35% so với 3% năm ngoái. Trong khi đó, Vance lại giảm so với mức 61% của năm ngoái – mặc dù ông vẫn dẫn đầu với 53%. Tình trạng của Vance được xem là còn tệ hơn sau cuộc tấn công vào Đức Giáo Hoàng Lêô XIV. Cuộc thăm dò của YouGov cho thấy một xu hướng tương tự – một cuộc khảo sát hồi tháng 4 cho thấy Vance đứng đầu danh sách các ứng cử viên tiềm năng của đảng Cộng hòa với 63%, còn Rubio ở mức 42% – so với cuộc thăm dò hồi tháng 9 cho thấy Vance đạt 65% và Rubio chỉ đạt 33%.
Rubio chưa thể thay thế Vance trong danh sách ứng cử viên tiềm năng của Tổng thống Trump, nhưng theo hai quan chức cao cấp của Tòa Bạch Ốc và năm người khác thân cận với chính quyền, các cuộc thảo luận nội bộ tại Cánh Tây cho thấy Ngoại trưởng Rubio là một lựa chọn khả thi để kế nhiệm Tổng thống Trump.
Trong số đó có một nhóm nhỏ những người hâm mộ ngày càng đông đảo mà Rubio đã thu hút được ở cao cấp nhất của chính quyền Trump, những người trước đây từng ngần ngại thảo luận về diễn biến năm 2028 cho đến khi cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ – và sự ủng hộ cuối cùng của tổng thống – đến gần hơn.
Hầu hết đều mô tả Rubio là một chính trị gia dày dạn kinh nghiệm, với vai trò kép là Ngoại trưởng và nhà lãnh đạo Hội đồng An ninh Quốc gia, giúp ông có vị trí thuận lợi trong việc đưa ra các quyết định quan trọng. Nhưng có lẽ không có lợi thế nào quan trọng hơn việc ông ở gần Tổng thống Trump.
“Nhờ vai trò kép này, ông ấy có nhiều cơ hội tiếp xúc và gặp gỡ trực tiếp với tổng thống – và với phong trào MAGA. Điều đó rất có lợi cho ông ấy”, Sean Spicer, thư ký báo chí Tòa Bạch Ốc trong nhiệm kỳ đầu tiên của Tổng thống Trump, cho biết.
Phát ngôn nhân Tòa Bạch Ốc Anna Kelly không bình luận trực tiếp về cơ hội của Rubio trong cuộc bầu cử năm 2028. Khi được hỏi về sự tăng điểm trong các cuộc thăm dò dư luận của Rubio, Kelly cho biết ông ấy “đang làm một công việc xuất sắc khi đảm nhiệm đồng thời vai trò Cố vấn An ninh Quốc gia và Ngoại trưởng. Trách nhiệm kép này giúp ông ấy hiểu rõ hơn các ưu tiên của Tổng thống và thực hiện chúng trong toàn bộ bộ máy chính sách đối ngoại của chúng ta.”
Một phần lý do dẫn đến sự thăng tiến của Rubio là vai trò quan trọng của ông trong chính sách mạnh mẽ mới của chính quyền đối với Tây bán cầu. Ông tham gia tích cực vào các cuộc tấn công vào các tàu buôn ma túy bị cáo buộc và các hoạt động ở Venezuela và Cuba, trái ngược hoàn toàn với cuộc chiến tranh Iran kéo dài hiện nay. Theo một quan chức cao cấp khác của Tòa Bạch Ốc, Rubio đã điều phối kế hoạch hậu hành động, tập hợp các cơ quan khác bao gồm Bộ Nội vụ, Bộ Năng lượng và, ở mức độ thấp hơn, Bộ Thương mại, để xây dựng một kế hoạch phát triển kinh tế cho khu vực.
Rubio cũng là người đi đầu trong vấn đề nhập cư, thu hồi thẻ xanh của công dân nước ngoài có quan hệ với Iran và các quan chức Palestine. Ông đã thu hồi hàng ngàn thị thực sinh viên và ban hành chính sách “một lần vi phạm” cho phép Bộ Ngoại giao thu hồi thị thực của bất kỳ ai vi phạm luật pháp Hoa Kỳ hoặc ủng hộ khủng bố.
Một điểm cộng nữa cho Rubio: ông tránh được những vụ bê bối và những sự kiện gây chú ý trên mạng xã hội làm lu mờ hoặc gây xấu hổ cho cấp trên. Ông cũng chưa bao giờ bị cáo buộc là bất đồng quan điểm với Tổng thống Trump, chẳng hạn như không “nhiệt tình” với chiến lược của Tổng thống Trump ở Iran.
Sự ủng hộ ngày càng tăng từ bên trong Tòa Bạch Ốc và những người trung thành với phong trào MAGA đồng nghĩa với việc nếu Tổng thống Trump ủng hộ Rubio, ông ấy sẽ không phải là một nhân vật xa lạ hay phải bắt đầu từ con số không với lượng cử tri ủng hộ Tổng thống Trump. Tất nhiên, Rubio đã tuyên bố rằng ông sẽ không thách thức Vance trong cuộc bầu cử sơ bộ, vì vậy phó tổng thống sẽ phải rút lui để Rubio có thể trở thành ứng cử viên, giả sử lời hứa đó được giữ nguyên.
“Tổng thống Trump thực sự có thể làm mềm lòng họ về bất cứ điều gì,” một nhà hoạt động chính trị thuộc đảng Cộng hòa ở vùng Trung Tây quen thuộc với nhóm của ông Vance, người ngày càng ủng hộ ông Rubio, cho biết. “Không có lý do gì mà một Ngoại trưởng ngày càng được lòng dân lại không thể được thăng chức lên vị trí cao nhất nếu Tổng thống Trump ủng hộ ông ấy.”
Và ông ấy đã ghi điểm với một số người trước đây từng chỉ trích chính quyền vì không đủ coi trọng khẩu hiệu “Nước Mỹ trên hết”, chẳng hạn như nhà hoạt động xã hội theo chủ nghĩa bảo thủ Laura Loomer.
“Làm sao có người lại không ủng hộ Marco Rubio chứ?” Loomer nói hồi tháng Giêng. “Rồi một ngày nào đó ông ấy sẽ trở thành Tổng thống. Hãy nhớ lời tôi nói.”
Rubio không phải lúc nào cũng được nhìn nhận như vậy, đặc biệt là từ cánh cực đoan theo chủ nghĩa dân túy của phong trào MAGA, những người lo ngại rằng ông quá háo hức thể hiện sức mạnh của Mỹ ở nước ngoài, quá mềm yếu về vấn đề nhập cư và không tập trung đủ vào chương trình nghị sự “Nước Mỹ trên hết”. Một số lo ngại đó có thể vẫn còn tồn tại – và vận mệnh chính trị của ông sẽ gắn liền mật thiết với kết quả của cuộc chiến đang diễn ra ở Iran.
Một số người thuộc phe cánh hữu vẫn còn e ngại về những mục tiêu chính sách đối ngoại cứng rắn trong quá khứ của ông. Tính cách và khả năng thu hút cử tri của ông cũng là một yếu tố khác.
“Những người ra quyết định trong đảng và các nhà tài trợ tin rằng ông ấy đủ ‘MAGA’ để thu hút cử tri. Ông ấy nói những lời mang tinh thần MAGA nhưng lại giống một đảng viên Cộng hòa truyền thống hơn… cắt giảm thuế, tăng cường quân đội – chủ nghĩa Cộng hòa kiểu cũ,” Steve Cortes, cựu cố vấn của Tổng thống Trump, cho biết. “Tôi không nghĩ điều đó hiệu quả trong thời đại dân túy. Tôi không nghĩ nó sẽ kích thích cử tri.”
Những người ủng hộ MAGA cuồng nhiệt khác bác bỏ ý kiến cho rằng Rubio chưa chứng tỏ được năng lực của mình. Spicer gọi Rubio là “một trong những người truyền đạt thông điệp hiệu quả nhất” với “một câu chuyện tuyệt vời”.
“Mọi người luôn nói 'anh ta không đủ MAGA' và với tôi thì — Marco đã chứng minh được bản thân. Luôn có một nhóm người đặt ra một tiêu chuẩn mà không ai có thể đạt tới,” Spicer nói.
Bộ Ngoại giao và văn phòng phó tổng thống từ chối bình luận.
Một cựu quan chức Tòa Bạch Ốc cáo buộc những người ủng hộ Rubio giấu tên trong Tòa Bạch Ốc đang cố gắng tạo ra mâu thuẫn nội bộ, nói rằng, “thực sự không có lý do gì để bất cứ ai chạy ra báo chí nói về triển vọng năm 2028 ngoài việc tạo ra kịch tính và chia rẽ không cần thiết.”
Một quan chức cao cấp khác của Tòa Bạch Ốc cho biết Rubio được hưởng lợi từ vị trí gần Tòa Bạch Ốc trong vai trò cố vấn Hội đồng An ninh Quốc gia: ông có văn phòng ở Cánh Tây, giúp ông dễ dàng tiếp cận với Tổng thống Trump, từ đó có thể định hình quan điểm của tổng thống về thế giới. “Mọi người đều yêu mến Rubio, ông ấy rất tự tin, rất có năng lực và rất thoải mái. Đây là người đang đảm nhiệm nhiều công việc trong chính quyền và trên trường quốc tế, và ông ấy đang làm rất tốt”, vị quan chức cao cấp thứ hai của Tòa Bạch Ốc nói. “Rubio của năm 2016 có phần căng thẳng, có phần nghiêm chỉnh, tự cho mình là quan trọng. Rubio của năm 2026 dường như biết rằng ông ấy không cần phải chứng minh điều gì nữa.”
Một quan chức thứ hai của Tòa Bạch Ốc cho biết, thiện chí này cũng lan tỏa đến các nhân viên của Rubio, lưu ý rằng họ là những người làm việc nhóm tốt, luôn trao đổi với người khác và cảm thấy thoải mái khi hợp tác.
Các đồng minh cũng đánh giá cao khả năng truyền đạt thông điệp một cách có kỷ luật của Rubio, đặc biệt là khả năng thuyết phục dư luận ủng hộ các chiến dịch quân sự gây tranh cãi ở Venezuela và Iran bằng cách lồng ghép chúng vào khẩu hiệu “Nước Mỹ trên hết”.
“Ông ấy kết hợp rất tốt giữa sự bình thường, lẽ thường và một chút giọng điệu đặc trưng của Tổng thống Trump và MAGA,” một nhân vật quan trọng trong đảng Cộng hòa thân cận với Tòa Bạch Ốc cho biết trong một tin nhắn. “Ông ấy có khả năng lý giải cho những người có thể đang tức giận. Ít nhất thì ông ấy là người giỏi nhất trong việc làm cho mọi thứ trở nên hợp lý. Ông ấy chỉ đơn giản là một phát ngôn nhân rất khéo léo của Tổng thống.”
Người này đã chỉ ra câu trả lời mà Rubio đưa ra cho Kristen Walker của đài NBC trên chương trình Meet the Press hồi tháng Giêng, khi được hỏi liệu chiến dịch của Mỹ có phải là một cuộc chiến với Venezuela hay không.
“Không có chiến tranh, ý tôi là chúng ta đang chiến đấu chống lại các tổ chức buôn bán ma túy,” Rubio nói với Welker, trước khi mô tả Nicolas Maduro – người khi đó đã bị Mỹ giam giữ – là thủ lĩnh của Cartel de los Soles, và lập luận rằng Mỹ có quyền đưa hắn ra trước công lý.
Mặc dù Rubio đã có những bước tiến đáng kể, Vance vẫn là một ứng cử viên hàng đầu. Ông dẫn đầu trong các cuộc thăm dò dư luận, cũng rất nghiêm chỉnh về chính sách và có nhiều đồng minh trong và ngoài chính quyền, bao gồm cả Ông Donald Trump Jr. và Elon Musk giàu có.
Những người thân cận cũng nhận ra rằng Rubio cần phải quyết định xem liệu chức tổng thống có phải là vị trí mà ông ấy muốn theo đuổi hay không. “Chắc chắn mọi người sẽ thích ông ấy, nhưng cuối cùng, Marco cần phải quyết định xem mình có muốn chức vụ đó hay không,” một người quen biết Rubio cho biết.
Và Tổng thống Trump, người sẽ đóng vai trò quyết định chính trong cuộc bầu cử sơ bộ diễn ra sau hai năm nữa, có lẽ sẽ không đưa ra lựa chọn cuối cùng cho đến sau cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ vào tháng 11.
[Politico: White House insiders see Rubio on the rise as a potential 2028 pick]
5. Tổng thống Trump phản hồi về “tuyên ngôn” của nghi phạm: “Hắn ta là một kẻ bệnh hoạn”.
Trong một cuộc phỏng vấn với phóng viên Norah O'Donnell của đài CBS News trên chương trình “60 Minutes”, Tổng thống Trump đã phản ứng trước một số bài viết của nghi phạm trong cái mà các quan chức gọi là “tuyên ngôn”.
“Cái gọi là bản tuyên ngôn đó thật đáng kinh ngạc, thưa Tổng thống,” O'Donnell nói. “Ông ta dường như ám chỉ một động cơ trong đó. Ông ta viết, trích dẫn, 'Các quan chức chính quyền, họ là mục tiêu.' Và ông ta cũng viết thế này, 'Tôi không còn sẵn lòng cho phép một kẻ ấu dâm, hiếp dâm và phản bội vấy bẩn tay tôi bằng tội ác của hắn.' Phản ứng của ông về điều đó là gì?”
Tổng thống Trump đáp lại, “Tôi đã đợi các bạn đọc điều đó vì tôi biết các bạn sẽ đọc, bởi vì các bạn— các bạn là— các bạn là những người tồi tệ. Những người tồi tệ. Đúng vậy, ông ta đã viết điều đó. Tôi— tôi không phải là kẻ hiếp dâm. Tôi không hiếp dâm ai cả.”
O'Donnell nói, “Ồ, anh nghĩ sao— anh nghĩ ông ấy đang ám chỉ anh à?”
“Tôi không phải là kẻ ấu dâm. Xin lỗi. Xin lỗi. Tôi không phải là kẻ ấu dâm,” tổng thống nói. “Các người đọc được những thứ nhảm nhí đó từ một kẻ bệnh hoạn à? Tôi bị liên lụy đến tất cả những chuyện không liên quan gì đến tôi. Tôi đã hoàn toàn được minh oan. Những người bạn của các người ở phía bên kia mới là những kẻ có liên quan đến, ví dụ như Epstein hay những chuyện khác. Nhưng tôi tự nhủ, 'Mình sẽ trả lời phỏng vấn này và có lẽ họ sẽ...' Tôi đã đọc bản tuyên ngôn. Các người biết đấy, hắn ta là một kẻ bệnh hoạn. Nhưng các người nên xấu hổ vì đã đọc những thứ đó bởi vì tôi không phải là bất kỳ loại người nào trong số đó.”
“Thưa ngài Tổng thống, đây là lời của kẻ xả súng—,” O'Donnell nói.
“Và tôi chưa bao giờ— xin lỗi. Xin lỗi. Các bạn không nên đọc những điều đó trên chương trình '60 Minutes'. Các bạn thật đáng xấu hổ. Nhưng cứ tiếp tục đi. Hãy kết thúc cuộc phỏng vấn,” Tổng thống Trump nói thêm. “Các bạn— các bạn thật đáng xấu hổ.”
[Times Of Israel: Trump responds to suspect's “manifesto”: “He's a sick person”]
6. Theo các báo cáo truyền thông, Đức tin rằng Nga chịu trách nhiệm về chiến dịch tấn công mạng toàn cầu nhắm vào Signal và WhatsApp.
Berlin cho rằng Nga phải chịu trách nhiệm về chiến dịch tấn công lừa đảo quy mô lớn trên dịch vụ nhắn tin Signal nhắm vào các quan chức cao cấp của Đức, bao gồm cả Chủ tịch Quốc hội Julia Klockner, tờ Der Spiegel đưa tin hôm Chúa Nhật, 26 Tháng Tư, trích dẫn các nguồn tin giấu tên từ chính phủ Đức.
Tờ báo Đức đưa tin rằng Berlin tin rằng “vụ tấn công này có lẽ bắt nguồn từ Nga.”
Báo cáo của Der Spiegel được đưa ra hơn một tháng sau khi cơ quan tình báo Hòa Lan cho biết tin tặc Nga đã phát động một chiến dịch tấn công mạng toàn cầu nhắm vào các tài khoản WhatsApp và Signal.
Theo các nguồn tin, kẻ tấn công đã sử dụng các thủ đoạn lừa đảo để thuyết phục người dùng trong các cuộc trò chuyện tiết lộ mã xác thực bảo mật và mật khẩu, cho phép chúng truy cập vào tài khoản cá nhân và các nhóm trò chuyện.
Signal đã xác nhận các báo cáo trong một bài đăng trên mạng xã hội, cho biết họ nhận thức được các cuộc tấn công lừa đảo có chủ đích dẫn đến một số tài khoản bị chiếm đoạt.
“Các hacker nhà nước Nga đang tiến hành một chiến dịch tấn công mạng quy mô lớn trên toàn cầu nhằm giành quyền truy cập vào các tài khoản Signal và WhatsApp thuộc về các quan chức cao cấp, quân nhân và công chức,” Cơ quan Tình báo và An ninh Quốc gia Hòa Lan, gọi tắt là AIVD cho biết trong một tuyên bố ngày 9 tháng 3.
Giám đốc Cục Điều tra Liên bang Mỹ, gọi tắt là FBI, Kash Patel, cũng cho biết vào tháng 3 rằng cục này đã xác định được các tác nhân mạng có liên hệ với tình báo Nga đang tấn công vào các dịch vụ nhắn tin, bao gồm cả Signal.
Các nhóm tin tặc có liên hệ với Nga đã tiến hành các hoạt động mạng trong nhiều thập niên, thường tập trung vào các cuộc tấn công có động cơ tài chính như mã độc tống tiền.
Tuy nhiên, kể từ khi Nga tiến hành cuộc xâm lược toàn diện Ukraine, các hoạt động mạng của nước này ngày càng chuyển hướng sang các hoạt động gây rối và phá hoại hơn, nhắm vào các đồng minh phương Tây của Ukraine.
Các cuộc tấn công mạng đã trở thành một yếu tố trọng tâm trong chiến lược chiến tranh hỗn hợp của Nga. Các chính phủ Âu Châu đã nhiều lần cáo buộc Mạc Tư Khoa leo thang các hoạt động mạng, bao gồm các cuộc tấn công vào hệ thống của Ukraine, xâm phạm cơ sở hạ tầng dân sự ở Âu Châu và các nỗ lực can thiệp vào các cuộc bầu cử nước ngoài.
Trong suốt những năm qua, Mạc Tư Khoa đã phủ nhận các cáo buộc tấn công mạng, coi đó là tuyên truyền chống Nga.
Mặc dù Berlin chưa tiết lộ số lượng hoặc danh tính của tất cả các nạn nhân, nhưng theo báo cáo của Der Spiegel, ít nhất 300 tài khoản Signal thuộc về các cá nhân trong lĩnh vực chính trị đã bị ảnh hưởng bởi chiến dịch lừa đảo này.
Theo báo cáo của Der Spiegel, các cuộc điều tra cho thấy tin tặc có thể đã truy cập vào lịch sử trò chuyện, các tập tin được gửi qua dịch vụ nhắn tin và số điện thoại.
Trích dẫn các nguồn tin chính phủ, tờ Der Spiegel cũng cho biết những người có tài khoản bị ảnh hưởng đã được các quan chức liên bang về bảo vệ hiến pháp và an ninh thông tin thông báo, và các thiết bị bị ảnh hưởng đã được kiểm tra để ngăn chặn rò rỉ dữ liệu.
Trong khi đó, chính quyền Nga đã cố gắng chặn hoàn toàn ứng dụng nhắn tin WhatsApp thuộc sở hữu của Meta như một phần của chiến lược rộng hơn nhằm thắt chặt kiểm soát kỹ thuật số, nền tảng mạng xã hội này cho biết vào tháng Hai.
[CBSNews: Germany believes Russia responsible for global cyber campaign on Signal, WhatsApp, media reports]
7. Tổng thống Trump nói: “Tôi không hề lo lắng”.
Trong một cuộc phỏng vấn trên chương trình “60 Minutes”, phóng viên Norah O'Donnell của đài CBS News đã hỏi Tổng thống Trump về phản ứng của ông khi nghe thấy tiếng súng nổ tại bữa tiệc tối dành cho các phóng viên Tòa Bạch Ốc.
O'Donnell, người cũng có mặt tại bữa tối, nói: “Mọi người đều nằm rạp xuống sàn. Bạn lo lắng đến mức nào về việc sẽ có người bị thương?”
“Tôi không lo lắng. Tôi hiểu cuộc sống. Chúng ta đang sống trong một thế giới điên rồ”, Tổng thống Trump nói.
“Bà đang ngồi đó, ngay cạnh đệ nhất phu nhân,” O'Donnell tiếp tục. “Người nghệ sĩ tên Oz Pearlman đang nói chuyện với bà. Ông ấy được biết đến với biệt danh Nhà ngoại cảm. Bà nhận thấy có điều gì đó không ổn từ khi nào?”
“Ngay vào thời điểm đó. Thực tế, bạn có thể thấy biểu cảm trên khuôn mặt của đệ nhất phu nhân,” ông nói.
Sau đó, O'Donnell hỏi đệ nhất phu nhân có sợ hãi không.
“ Chà, tôi không muốn nói, và mọi người cũng không thích bị nói là họ sợ hãi,” anh ta trả lời. “Nhưng chắc chắn rồi, ý tôi là, ai mà không sợ khi gặp phải tình huống như vậy? Lúc đó tôi nghĩ cô ấy đã nhận ra trước rằng đó là một viên đạn chứ không phải một cái khay. Và cô ấy— tôi— tôi đã nhìn mặt cô ấy một lúc trước khi đến đây. Tôi đã xem cảnh đó. Họ chiếu lại cho tôi xem, và, bạn biết đấy, cận cảnh khá rõ. Và— cô ấy trông— rất buồn bã về những gì vừa xảy ra, bạn biết đấy? Tại sao không?”
[CBSNews: President Trump says “I wasn't worried”]
8. Ngoại trưởng Iran có các cuộc điện đàm với các đối tác tại Pháp và Qatar.
Theo truyền thông nhà nước Iran và Bộ Ngoại giao Qatar, Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi đã có cuộc điện đàm với người đồng cấp Pháp và Thủ tướng Qatar hôm Chúa Nhật, giữa hai chuyến thăm thủ đô Tehran của Oman và sau đó là Islamabad để tham gia vòng đàm phán hòa bình mới nhất.
Trong cuộc điện đàm với Ngoại trưởng Pháp Jean Noel-Barrot, ông Araghchi đã thảo luận về thỏa thuận ngừng bắn giữa Mỹ và Iran cũng như các nỗ lực ngoại giao nhằm chấm dứt chiến tranh, theo hãng thông tấn nhà nước Iran Tasnim News đưa tin. Quan chức Iran cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc các nước Âu Châu đóng vai trò trong tiến trình này, theo nguồn tin trên.
Trong một cuộc điện đàm riêng với ông Araghchi, Thủ tướng kiêm Ngoại trưởng Qatar, Sheikh Mohammed bin Abdulrahman bin Jassim Al-Thani, đã thúc giục tiếp tục hòa giải và mở lại eo biển Hormuz.
Bộ Ngoại giao Qatar cho biết: “Cuộc điện đàm đã thảo luận về những nỗ lực nhằm đạt được hòa bình, tăng cường an ninh và ổn định trong khu vực”, đồng thời cho biết thêm rằng ông Al-Thani “bày tỏ sự cần thiết tất cả các bên tham gia vào các nỗ lực hòa giải đang diễn ra, điều này sẽ mở đường cho việc giải quyết tận gốc nguyên nhân của cuộc khủng hoảng thông qua các biện pháp hòa bình và đối thoại, dẫn đến một thỏa thuận bền vững và ngăn chặn sự leo thang trở lại”.
Ngoại trưởng Qatar cho biết, quan chức này “cũng nhấn mạnh sự cần thiết phải mở lại các tuyến đường biển, bảo đảm tự do hàng hải và không sử dụng chúng như một con bài mặc cả hay chiến thuật gây áp lực”, đồng thời chỉ ra những hậu quả khu vực của việc đóng cửa cũng như tác động đến nguồn cung năng lượng, lương thực và an ninh toàn cầu.
[CBSNews: Iranian foreign minister's calls with counterparts in France and Qatar]
9. Liên Hiệp Âu Châu tiếp tục thúc đẩy việc kết nạp Ukraine và Moldova sau khi ông Orbán rời khỏi khối.
Các nhà ngoại giao và quan chức cho biết, Ukraine và Moldova sẽ có thể tiếp tục tiến trình gia nhập Liên Hiệp Âu Châu sau thất bại trong cuộc bầu cử của Thủ tướng Hung Gia Lợi Viktor Orbán, chấm dứt tình trạng bế tắc kéo dài bốn năm liên quan đến đơn xin gia nhập của hai nước.
Hai quốc gia này đã bị trì hoãn quá trình gia nhập sau khi được cấp quy chế ứng cử viên vào năm 2022, do ông Orbán phủ quyết việc chính thức bắt đầu đàm phán về các “cụm” – các nhóm cải cách và cam kết mà các quốc gia ứng cử viên phải đạt được trước khi gia nhập. Bốn quan chức và nhà ngoại giao Liên Hiệp Âu Châu am hiểu về các cuộc đàm phán, giấu tên để thảo luận về các cuộc đàm phán bí mật, cho biết các cuộc thảo luận đó sẽ sớm bắt đầu.
Sau khi Liên Hiệp Âu Châu cuối cùng đã giải ngân thành công khoản vay 90 tỷ euro cho Ukraine, “giờ là lúc hướng tới bước tiếp theo”, đó là việc Ukraine nộp đơn xin gia nhập Liên Hiệp Âu Châu, Chủ tịch Hội đồng Âu Châu António Costa cho biết trên đường đến hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu tại Síp hôm thứ Năm, sau cuộc hội đàm với Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelenskiy. Bước pháp lý đầu tiên trên con đường gia nhập Liên Hiệp Âu Châu của Kyiv, việc mở cửa nhóm một, đã bị Hung Gia Lợi ngăn chặn trong nhiều năm, nhưng cuối cùng có thể được tiến hành với chính phủ mới ở Budapest, các quan chức cho biết.
Phó Thủ tướng Ukraine Taras Kachka cho biết trong một cuộc gọi video với POLITICO rằng Ukraine đang dự kiến mở cửa các khu vực sản xuất và phân phối của mình trong “những tuần tới”.
Ông Kachka, người phụ trách nỗ lực gia nhập Liên Hiệp Âu Châu của Kyiv, cho biết ông đang nhắm đến cuộc họp của các bộ trưởng phụ trách các vấn đề Âu Châu vào ngày 26 tháng 5 như một mục tiêu để mở nhóm đàm phán đầu tiên. Mặc dù Brussels và Kyiv đã tiến hành đàm phán không chính thức, nhưng quyết định chính thức tiến hành bước tiếp theo phải được tất cả 27 chính phủ Liên Hiệp Âu Châu đồng ý thông qua — và Hung Gia Lợi cho đến nay vẫn đang cản trở tiến trình này.
Ông Orbán sẽ chuyển giao quyền lực vào tháng tới cho lãnh đạo phe đối lập Péter Magyar, người đã tuyên bố rằng ông không ủng hộ việc Kyiv gia nhập Liên Hiệp Âu Châu theo “con đường nhanh”, nhưng ông cũng sẽ không cản trở quy trình thông thường đang được tuân thủ. Quy trình này mất vài năm và cần thực hiện các cải cách sâu rộng. Chưa có quốc gia nào đạt được điều này kể từ khi Croatia gia nhập Liên Hiệp Âu Châu năm 2013.
Ông Magyar cho biết Budapest sẽ “chấp nhận những quốc gia sẵn sàng gia nhập thay vì bắt họ phải xếp hàng chờ đợi, bởi vì điều đó sẽ không có lợi cho người dân Âu Châu”.
Chống tham nhũng
Ông Kachka cho biết, đến thời điểm các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu nhóm họp vào tháng 6, tất cả các nhóm đàm phán đang hoạt động dành cho Ukraine đều có thể được mở ra. Ủy viên phụ trách mở rộng Liên Hiệp Âu Châu, bà Marta Kos, “đã đề cập đến tháng 6, ít nhất là cho nhóm đàm phán đầu tiên. Tôi nghĩ rằng chúng ta cũng có thể thực hiện tất cả các nhóm đàm phán vào thời điểm đó”, ông nói.
Tổng thống Zelenskiy, ông Costa và Chủ tịch Ủy ban Âu Châu Ursula von der Leyen đã gặp nhau bên lề hội nghị thượng đỉnh các nhà lãnh đạo hôm thứ Năm tại Ayia Napa, Síp, nơi họ “kêu gọi mở các nhóm đàm phán ngay lập tức” trong một tuyên bố chung.
Trước đây, Liên Hiệp Âu Châu đã bày tỏ lo ngại về các nỗ lực chống tham nhũng ở Ukraine, và một số nhà lập pháp Ukraine đã phản đối những thay đổi mà Brussels yêu cầu. Ông Kachka cho biết những phản đối này là một phần bình thường của quá trình dân chủ, nhưng các cải cách về pháp quyền đang được tiến hành.
Bất chấp sự lạc quan, quá trình này vẫn sẽ đầy thách thức. Các thủ đô đã phản đối ý tưởng cho phép các quốc gia mới gia nhập vì lý do địa chính trị, trong bối cảnh lo ngại rằng các chính phủ tương lai có thể thụt lùi về dân chủ và pháp quyền, tạo ra một cuộc đối đầu khác như họ đã chứng kiến từ Hung Gia Lợi. Tuy nhiên, một cuộc thảo luận rộng hơn về cải cách quy trình hoặc kết nạp thành viên mới mà không có đầy đủ quyền lợi vẫn chưa được khởi xướng.
Ông Kos cho biết hôm thứ Tư: “Với chính phủ Hung Gia Lợi hiện tại, việc tiếp tục khoản vay 90 tỷ euro là hoàn toàn khả thi, và với chính phủ mới, chúng ta sẽ tiếp tục tiến trình gia nhập Liên Hiệp Âu Châu.”
Đáp lại những thông tin cho rằng Pháp và Đức muốn đề nghị Ukraine tư cách thành viên “mang tính biểu tượng” trong Liên Hiệp Âu Châu, ông Kachka đã bác bỏ ý tưởng này. Ông nói: “Mô hình gia nhập duy nhất mà chúng tôi theo đuổi là gia nhập Liên minh Âu Châu một cách đầy đủ, bình thường… theo đúng quy trình”. Ông cũng cho biết thêm, việc Kyiv hoàn thành hầu hết các bước cần thiết để gia nhập Liên Hiệp Âu Châu vào cuối năm 2027 vẫn là điều hoàn toàn khả thi.
“ Năm 2027 thực sự rất tốt, ít nhất là để kết thúc phần lớn các chương,” ông nói. “Và dĩ nhiên… cũng là thời điểm để bắt đầu soạn thảo hiệp ước gia nhập.”
Tổng thống Zelenskiy nói rằng Ukraine đang tự vệ và bảo vệ Âu Châu, khi ông cùng các nhà lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu đến Síp hôm thứ Năm.
“Và đây không phải là việc bảo vệ Âu Châu một cách tượng trưng ― người dân thực sự đang chết… Chúng ta đang bảo vệ những giá trị chung của Âu Châu,” ông nói. “Tôi tin rằng chúng ta xứng đáng có tư cách thành viên đầy đủ trong Liên minh Âu Châu.”
'Bất kể phải làm gì'
Con đường gia nhập Liên Hiệp Âu Châu của Moldova đã bị trì hoãn do tranh chấp liên quan đến Ukraine, với đơn xin gia nhập của nước này được gộp chung với đơn của Kyiv. Một quan chức Moldova, giấu tên để có thể phát biểu thẳng thắn, xác nhận nước này đang kỳ vọng sẽ tìm ra hướng giải quyết trong những tuần tới nhưng nhấn mạnh tầm quan trọng của việc đạt được tiến triển trước mùa hè.
“Âu Châu đã chứng minh rằng chúng ta có khả năng hỗ trợ Ukraine không chỉ trong quá khứ mà cả trong tương lai,” Costa nói với POLITICO. “Và chúng ta sẽ tiếp tục vì chúng ta sẽ hỗ trợ Ukraine, chừng nào còn cần thiết và bằng bất cứ giá nào.”
[Politico: EU forges ahead with membership for Ukraine and Moldova after Orbán’s exit]
NewsUKEve27Apr2026
Lại một nhà máy lọc dầu Nga tan tành. Mật vụ tiết lộ: Kế hoạch ám sát tinh vi. Nga mượn quân Bắc Hàn
VietCatholic Media
15:27 27/04/2026
1. Nội dung của bức thư Cole Allen gởi cho cha mẹ và các anh chị em trong gia đình mình
Theo bản sao mà CBS News thu được, nghi phạm vụ xả súng tại bữa tiệc tối của các phóng viên Tòa Bạch Ốc đã viết một “tuyên ngôn” trong đó nêu rõ kế hoạch tấn công vào các quan chức chính quyền Trump, “theo thứ tự ưu tiên từ cao cấp nhất đến cấp thấp nhất”.
Cole Allen, 31 tuổi, viết rằng lực lượng thực thi pháp luật, nhân viên khách sạn và khách lưu trú không phải là mục tiêu mà anh ta nhắm đến, nhưng anh ta vẫn sẽ tấn công họ để tiếp cận ban quản lý, và nói thêm: “Tôi thực sự hy vọng điều đó sẽ không xảy ra.”
Quyền Bộ trưởng Tư pháp Todd Blanche cho biết, Allen đã xông vào chốt kiểm soát an ninh bên ngoài địa điểm tổ chức bữa tối, mang theo súng săn, súng lục và dao. Tổng thống Trump và các quan chức khác trong chính quyền đã nhanh chóng được hộ tống ra khỏi sự kiện, và buổi tiệc đã bị hủy bỏ ngay sau đó.
Các nguồn tin từ cơ quan thực thi pháp luật cho biết với đài CBS News rằng anh trai của Allen, lo lắng trước email mà anh và các thành viên khác trong gia đình nhận được, đã gọi điện báo cảnh sát ở Connecticut vào tối thứ Bảy.
Giới chức trách cho biết họ đã tìm thấy những bài viết khác của ông tại nhà riêng ở Torrance, California, và trong phòng khách sạn tầng 10 của ông tại khách sạn Washington Hilton, nơi diễn ra bữa tối.
“Hôm nay có lẽ tôi đã khiến nhiều người bất ngờ.”
“Con xin lỗi bố mẹ vì đã nói rằng con có một cuộc phỏng vấn mà không nói rõ đó là cho chương trình 'Most Wanted',” anh viết.
Anh cũng xin lỗi các đồng nghiệp và học sinh vì đã nói với họ rằng ông gặp trường hợp khẩn cấp cá nhân, và nói rằng anh dự đoán đến lúc mọi người đọc được email thì có lẽ anh đã cần được chăm sóc y tế khẩn cấp, và gọi bất kỳ thương tích tiềm tàng nào là “tình trạng tự gây ra”.
Các quan chức được “sắp xếp theo thứ tự ưu tiên từ cao cấp nhất đến cấp thấp nhất” — ngoại trừ một người.
Allen cho biết anh lên kế hoạch thực hiện vụ tấn công vì không muốn “tội ác” của chính quyền “làm vấy bẩn tay mình”. Anh không nhắc đến Tổng thống Trump hay sự kiện cụ thể nào, nhưng nói rằng anh dự định tấn công vào các quan chức chính quyền “theo thứ tự ưu tiên từ cao cấp nhất đến cấp thấp nhất”.
Nhưng anh nói “không bao gồm ông Patel”, ám chỉ giám đốc FBI, người cũng có mặt tại bữa tối hôm thứ Bảy.
Anh nói rằng anh sẽ không tấn công vào Mật vụ, Cảnh sát Quốc hội hay binh lính Vệ binh Quốc gia trừ khi cần thiết. “Tôi hy vọng họ đang mặc áo giáp chống đạn,” anh viết. Một sĩ quan Mật vụ bị bắn trúng đang mặc áo chống đạn và đã được xuất viện hôm Chúa Nhật.
Allen viết: “Để giảm thiểu thương vong, tôi cũng sẽ sử dụng đạn ghém thay vì đạn chì (khả năng xuyên tường kém hơn).”
Phản bác các ý kiến phản đối giả định
Bài viết của Allen đã giải đáp một loạt các phản bác mà độc giả có thể đưa ra, kèm theo những lời “phản biện” cho từng phản bác đó.
“Là người mang dòng máu lai giữa da đen và da trắng, lẽ ra bạn không nên là người làm việc này,” anh ta viết như một lời phản bác giả định đối với việc thực hiện vụ tấn công. “Phản biện: Tôi không thấy ai khác sẽ gánh vác trách nhiệm này cả.”
Một lời phản bác giả định khác mà Allen nêu ra trong email là với tư cách một Kitô hữu, anh nên “quay má kia ra”.
“Phản bác,” anh viết. “Trốn tránh chỉ dành cho khi chính mình bị áp bức.” Sau đó, anh liệt kê một số nạn nhân giả định giấu tên đã trải qua khó khăn, và trong một số trường hợp, anh đổ lỗi cho chính quyền về những khó khăn đó.
“Tôi không mong được tha thứ, nhưng nếu tôi có thể tìm ra cách nào khác để tiến gần đến điều này, tôi đã chấp nhận,” anh ta nói, đề cập đến bữa tối đó.
Allen chỉ trích vấn đề an ninh tại khách sạn.
“Tái bút,” anh ta tiếp tục, “Được rồi, giờ thì mọi chuyện sến súa đã xong, vậy thì Cục Mật vụ đang làm cái quái gì vậy?… Chẳng có chút an ninh nào cả. Không có trên phương tiện vận chuyển. Không có ở khách sạn. Không có ở sự kiện.”
Anh ta nói rằng nếu anh ta là một điệp viên Iran, anh ta có thể mang theo một khẩu súng máy, mà anh ta gọi là “Ma Deuce”, và sẽ không ai nhận ra.
Vì khách sạn Washington Hilton vẫn hoạt động bình thường với nhiều không gian công cộng trong suốt bữa tối, nên toàn bộ tòa nhà không được Cơ quan Mật vụ phong tỏa, mà chỉ những khu vực cụ thể nơi diễn ra bữa tối mới được bảo vệ.
Gia đình cho biết anh ấy đã đề cập đến kế hoạch làm “một điều gì đó” để giải quyết các vấn đề.
Sau vụ tấn công bất thành, chị gái của Allen nói với các nhà điều tra rằng anh ta thường sử dụng những lời lẽ “cực đoan”, đôi khi nói về việc làm “một điều gì đó” để giải quyết những vấn đề mà anh ta cho là tồn tại trong xã hội, các quan chức luật liên bang và Tòa Bạch Ốc nói với CBS News.
Hơn 2.500 người đã tham dự buổi dạ tiệc hôm thứ Bảy, sự kiện nhằm tôn vinh Tu chính án thứ nhất của Hiến pháp Hoa Kỳ. Tổng thống Trump đã từ chối lời mời tham dự mỗi năm kể từ khi nhậm chức tổng thống, ngoại trừ năm nay. Tổng thống Trump cho biết ông muốn lên lịch lại bữa tối trong vòng 30 ngày tới.
[CBSNews: The White House Correspondents' Dinner suspect sent a “manifesto” to his family. CBS News reviewed what's in it.]
2. Máy bay điều khiển từ xa của Ukraine tấn công nhà máy lọc dầu Yaroslavl của Nga, trong bối cảnh vụ tấn công quy mô lớn mới nhất bên trong nước Nga.
Bộ Tổng tham mưu Ukraine cho biết, đêm 26 tháng 4, máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã tấn công một nhà máy lọc dầu ở thành phố Yaroslavl của Nga và một số mục tiêu bên trong các vùng lãnh thổ bị Nga tạm chiếm.
Theo thông báo của Bộ Tổng tham mưu, nhà máy lọc dầu đã bị trúng đạn, dẫn đến hỏa hoạn trong khuôn viên, và mức độ thiệt hại vẫn đang được đánh giá.
“Nhà máy lọc dầu Yaroslavl là một doanh nghiệp có tầm quan trọng chiến lược và là một trong những cơ sở chủ chốt của ngành công nghiệp lọc dầu Nga”, Bộ Tổng tham mưu cho biết.
Bài đăng cho biết thêm, cơ sở này hoạt động với công suất lọc dầu khoảng 15 triệu tấn dầu thô mỗi năm.
Chính quyền khu vực Yaroslavl cho biết, vào đầu đêm, một mối đe dọa tấn công bằng máy bay điều khiển từ xa đã được tuyên bố, trong khi kênh tin tức độc lập Exilenova Plus trên Telegram đưa tin về các cuộc tấn công vào một nhà máy lọc dầu ở Yaroslavl.
Ông Mikhail Yevrayev, Thống đốc tỉnh Yaroslavl, cho biết trên Telegram rằng lực lượng phòng không và tác chiến điện tử của Nga đã đẩy lùi một cuộc tấn công quy mô lớn bằng máy bay điều khiển từ xa của Ukraine. Ông nói rằng không có thương vong nào ở tỉnh Yaroslavl.
Một vụ tấn công lớn khác của Ukraine được báo cáo tại tỉnh Vologda, phía bắc Mạc Tư Khoa, nơi một trong những nhà máy hóa chất lớn nhất Âu Châu bị trúng bom.
Thống đốc tỉnh Vologda, Georgy Filimonov, cho biết máy bay điều khiển từ xa của Ukraine đã tấn công chi nhánh Cherepovets của công ty Apatit, nhà sản xuất phân bón gốc phốt phát.
Ông Filimonov cho biết, năm người bị bỏng axit, một người bị thương nặng, sau khi một đường ống dẫn khí áp suất cao bị vỡ. Hãng thông tấn nhà nước Nga RIA Novosti sau đó cho biết thêm tổng cộng 10 người bị thương.
Cherepovets nằm cách biên giới Ukraine khoảng 800 km, do đó vụ tấn công này là minh chứng mới nhất cho khả năng của Ukraine trong việc tấn công các mục tiêu nằm sâu bên trong lãnh thổ Nga.
Tổng cộng, Bộ Quốc phòng Nga tuyên bố đã chặn bắt 203 máy bay điều khiển từ xa trên nhiều khu vực, bao gồm các khu vực gần Mạc Tư Khoa, Crimea bị tạm chiếm và Hắc Hải.
Các quan chức Nga và các báo cáo địa phương cũng mô tả các cuộc tấn công hoặc âm mưu tấn công ở Crimea bị tạm chiếm và một số khu vực phía tây nước Nga, bao gồm Belgorod và Tambov. Giới chức trách báo cáo thiệt hại về nhà ở và cơ sở hạ tầng, cũng như thương vong ở tỉnh Belgorod.
Ukraine coi các cơ sở năng lượng là mục tiêu quân sự hợp pháp, vì chúng cung cấp nhiên liệu và doanh thu cho nỗ lực chiến tranh của Nga.
[Kyiv Independent: Ukrainian drones strike Russia's Yaroslavl oil refinery, General Staff says amid latest mass attack inside Russia]
3. Bộ trưởng Quốc phòng Nga thăm Bình Nhưỡng và vinh danh các binh sĩ Bắc Hàn.
Hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư, phát ngôn nhân Bộ Quốc phòng Nga cho biết Bộ trưởng Quốc phòng Nga Andrei Belousov đã đến Bắc Hàn vào ngày 26 tháng 4, đánh dấu chuyến thăm thứ hai của một quan chức cao cấp Nga tới Bình Nhưỡng trong những ngày gần đây khi hai nước tiếp tục mở rộng quan hệ quân sự và ngoại giao.
Trước đó, truyền thông nhà nước Bắc Hàn đưa tin rằng Vyacheslav Volodin, Chủ tịch Duma Quốc gia Nga và là đồng minh thân cận của Putin, cũng đã đến Bình Nhưỡng để tham dự lễ khánh thành đài tưởng niệm các binh sĩ Bắc Hàn hy sinh trong cuộc chiến ở Ukraine.
Theo Bộ Quốc phòng Nga, trong chuyến thăm này, ông Belousov đã trao tặng huân chương cho các binh sĩ Bắc Hàn đã thực hiện nhiệm vụ tại tỉnh Kursk của Nga. Ông cũng tham gia các sự kiện mang tính nghi lễ, bao gồm lễ khai trương một bảo tàng và khu phức hợp tưởng niệm ở Bình Nhưỡng, dành riêng cho những gì Nga mô tả là “những hành động anh hùng” của các binh sĩ Bắc Hàn tại Ukraine và Kursk.
Putin đã gửi thông điệp tới nhà lãnh đạo Bắc Hàn Kim Chính Ân nhân dịp khánh thành đài tưởng niệm, Điện Cẩm Linh cho biết. Trong thông điệp, Putin cảm ơn Kim và lực lượng Bắc Hàn đã hỗ trợ Nga đẩy lùi cuộc xâm nhập của Ukraine vào khu vực Kursk và bày tỏ tin tưởng rằng quan hệ song phương sẽ tiếp tục được củng cố.
Các chuyến thăm diễn ra trong bối cảnh Mạc Tư Khoa và Bình Nhưỡng mở rộng hợp tác sau hội nghị thượng đỉnh tháng 6 năm 2024 giữa Putin và Kim, nơi hai nhà lãnh đạo đã ký một hiệp ước chiến lược toàn diện bao gồm hiệp ước phòng thủ chung. Quan hệ giữa hai nước đã phát triển nhanh chóng kể từ khi Nga xâm lược Ukraine trên quy mô lớn năm 2022, khi Mạc Tư Khoa - ngày càng bị cô lập khỏi cộng đồng quốc tế rộng lớn hơn - tìm cách thắt chặt quan hệ với Bình Nhưỡng.
Bắc Hàn đóng vai trò quan trọng trong việc hỗ trợ nỗ lực chiến tranh của Nga. Khoảng 12.000 binh sĩ Bắc Hàn đã tham gia cuộc phản công năm 2024 nhằm đẩy lùi lực lượng Ukraine khỏi khu vực Kursk. Truyền thông Nam Hàn đưa tin hồi tháng Hai rằng khoảng 11.000 binh sĩ Bắc Hàn vẫn đang đóng quân tại đó.
Ngoài hợp tác quân sự, Bắc Hàn - cùng với Trung Quốc và Iran - còn tham gia vào các hoạt động kinh tế tại các khu vực bị Nga tạm chiếm ở Ukraine, theo một báo cáo hồi tháng 3 của Nhóm Nhân quyền phương Đông và Viện Nghiên cứu Chiến lược và An ninh.
Những diễn biến này nhấn mạnh sự liên kết ngày càng sâu sắc giữa Nga và Bắc Hàn, cả hai đều đang phải đối mặt với các lệnh trừng phạt quốc tế và sự cô lập chính trị.
[Kyiv Independent: Russian defense minister visits Pyongyang, honors North Korean soldiers]
4. Theo nguồn tin, nghi phạm đã sử dụng cầu thang bên trong khách sạn để tránh các khu vực công cộng hơn.
Theo đoạn video giám sát của khách sạn mà các quan chức thực thi pháp luật cao cấp đã xem xét, nghi phạm được nhìn thấy rời khỏi phòng ở tầng 10 của khách sạn Washington Hilton trong bộ đồ đen và mang theo một khẩu súng săn, một khẩu súng lục và một số con dao được đựng trong một chiếc túi đen. Nguồn tin từ các cơ quan thực thi pháp luật cao cấp cho biết với CBS News rằng nghi phạm đã sử dụng cầu thang nội bộ để chạy xuống khoảng 10 tầng, bỏ qua các khu vực công cộng được giám sát chặt chẽ của khách sạn.
Sau đó, nghi phạm xuất hiện ở tầng sân thượng — cùng tầng với sảnh dẫn ra thảm đỏ của sự kiện — chỉ cách vài mét so với lối vào chính của phòng khiêu vũ nơi diễn ra bữa tối sang trọng. Tại đó, hắn ta bắt đầu chạy nước rút.
Ngay sau khi nghi phạm xuất hiện, các sĩ quan thuộc Đội Cảnh vệ của Cơ quan Mật vụ đã tiếp cận và khống chế hắn. Theo quy trình tiêu chuẩn, các sĩ quan lập tức cởi bỏ quần áo tối màu của nghi phạm và lục soát túi xách của hắn để bảo đảm hắn không mang theo hoặc đeo thêm vũ khí hay thiết bị nổ nào khác.
Khi sự việc xảy ra vào khoảng 8 giờ 36 phút tối, các hoạt động kiểm tra an ninh đã bắt đầu kết thúc. Theo các quan chức, máy dò kim loại dùng để kiểm tra người tham dự đã được tháo dỡ. Không có khách mới nào được phép vào phòng khiêu vũ vào thời điểm đó.
[CBSNews: Suspect used interior stairwell to bypass more public areas of hotel, sources say]
5. Đại sứ Anh tại Mỹ cho biết Anh có cùng ý định và chính sách với Mỹ.
Đại sứ Anh tại Mỹ, Christian Turner, đã nhấn mạnh tình đồng minh của nước ông với Mỹ trong một cuộc phỏng vấn hôm Chúa Nhật, giữa lúc căng thẳng giữa chính quyền Trump và giới lãnh đạo Anh về cuộc chiến tranh Iran, và ngay trước chuyến thăm của Quốc vương Charles III tới Washington, DC vào thứ Hai.
“Chúng tôi có cùng mục đích, cùng chính sách với Mỹ,” Turner nói trên chương trình “Face the Nation with Margaret Brennan”. “Chúng tôi muốn kiềm chế chế độ này và mối đe dọa của nó.”
Ông cũng nhắc lại mong muốn của Anh về việc mở cửa trở lại eo biển Hormuz, trong bối cảnh Thủ tướng Anh Keir Starmer và Tổng thống Pháp Emmanuel Macron đang dẫn đầu một liên minh các quốc gia nhằm bảo đảm an ninh cho eo biển và hỗ trợ một lệnh ngừng bắn lâu dài.
“Chúng tôi đang lên kế hoạch, một khi các eo biển được mở cửa, để bảo đảm rằng việc lưu thông hàng hải cần thiết sẽ được bảo đảm bằng một gói toàn diện gồm tàu thuyền, máy bay điều khiển từ xa và thông tin tình báo để bảo đảm việc vận chuyển hàng hóa có thể đi qua,” Turner nói. “Bởi vì đó là điều mà người dân Mỹ cần. Đó là điều mà người dân Anh cần. Người dân Á Châu cần. Nền kinh tế toàn cầu đang gặp khó khăn, và chúng tôi muốn thấy vấn đề đó được giải quyết.”
[CBSNews: British ambassador to U.S. says U.K. shares same intent, policy as U.S.]
6. ‘Bạo lực không có chỗ đứng’: Các lãnh đạo Liên Hiệp Âu Châu lên án vụ tấn công tại bữa tối của Tổng thống Trump
Các nhà lãnh đạo Âu Châu đã nhanh chóng lên án bạo lực chính trị vào Chúa Nhật sau khi một tay súng xông vào trạm kiểm soát an ninh và nổ súng tại bữa tiệc tối của các phóng viên Tòa Bạch Ốc đêm trước đó, gây ra hỗn loạn và buộc Tổng thống Donald Trump cùng các khách mời phải di tản.
Chủ tịch Ủy ban Âu Châu Ursula von der Leyen đã đăng tải trên mạng xã hội bày tỏ sự “nhẹ nhõm” khi biết Tổng thống Trump và những người tham dự đều an toàn, đồng thời nhấn mạnh: “Bạo lực không bao giờ có chỗ trong chính trị.”
Chủ tịch Hội đồng Âu Châu António Costa gọi những cảnh tượng tại bữa tối là “vô cùng đáng lo ngại”, đồng thời ca ngợi “hành động nhanh chóng của lực lượng thực thi pháp luật” trong việc bảo đảm an ninh cho địa điểm này.
Cao ủy phụ trách chính sách đối ngoại của Liên Hiệp Âu Châu, Kaja Kallas, cũng có quan điểm tương tự, cảnh báo rằng “bạo lực chính trị không có chỗ đứng trong một nền dân chủ”, và lưu ý rằng một sự kiện nhằm tôn vinh tự do báo chí “không bao giờ nên trở thành nơi gieo rắc nỗi sợ hãi “. Chủ tịch Nghị viện Âu Châu, Roberta Metsola, cũng đăng tải một thông điệp tương tự trên X.
Các nhà lãnh đạo quốc gia cũng lặp lại thông điệp đó.
Thủ tướng Anh Keir Starmer cho biết ông “bị sốc trước những cảnh tượng” tối thứ Bảy tại Washington, lên án mọi cuộc tấn công vào các thể chế dân chủ và tự do báo chí là không thể chấp nhận được. Tổng thống Tây Ban Nha Pedro Sánchez cũng lên án vụ tấn công, viết: “Bạo lực không bao giờ là cách giải quyết.”
Tổng thống Pháp Emmanuel Macron gọi việc tấn công vào tổng thống Mỹ là “không thể chấp nhận được”, đồng thời nói thêm: “Tôi hoàn toàn ủng hộ Ông Donald Trump.”
Thủ tướng Đức Friedrich Merz cũng lên án “vụ ám sát hụt ở Washington” trong một bài đăng trên X. Ông nói: “Bạo lực không có chỗ trong một nền dân chủ. Chúng ta quyết định bằng đa số, chứ không phải bằng vũ khí”.
Thủ tướng Ý Giorgia Meloni cũng bày tỏ “tình đoàn kết trọn vẹn” với Tổng thống Trump và những người khác có mặt tại bữa tối. Bà nói: “Không có chỗ cho sự thù hận chính trị trong nền dân chủ của chúng ta.”
Bà nói thêm rằng các nhà lãnh đạo Âu Châu “sẽ không cho phép chủ nghĩa cuồng tín làm ô nhiễm những nơi tranh luận và trao đổi thông tin tự do”.
Thủ tướng Hy Lạp Kyriakos Mitsotakis tuyên bố: “Bảo vệ các thể chế dân chủ là điều không thể thương lượng”. Tổng thống Síp Nikos Christodoulides nói: “Bạo lực chính trị phải bị bác bỏ một cách kiên quyết”.
Thủ tướng Hung Gia Lợi Viktor Orbán, một đồng minh thân cận của Tổng thống Trump, cho biết ông “lo ngại trước tin tức” về vụ tấn công.
Giới chức trách cho biết một “kẻ tấn công đơn độc”, trang bị súng săn và các loại vũ khí khác, đã xông vào chốt kiểm soát an ninh bên ngoài bữa tiệc tối thường niên vào tối thứ Bảy và đấu súng với lực lượng an ninh. Vụ việc đã gây ra sự hoảng loạn bên trong phòng tiệc khi Tổng thống Trump và các vị khách quý khác được đưa ra khỏi sân khấu.
Ban đầu, Tổng thống Trump ra tín hiệu muốn tiếp tục sự kiện này trước khi từ bỏ ý định đó do lo ngại về an ninh ngày càng gia tăng. “Chúng tôi rất muốn tiếp tục sự kiện này,” ông nói trong một cuộc họp báo ngay sau vụ việc, đồng thời nói thêm rằng ông sẽ không để “những kẻ bệnh hoạn này... thay đổi cấu trúc cuộc sống của chúng ta.”
Một viên chức thuộc Cơ quan Mật vụ đã bị trúng đạn vào áo chống đạn nhưng “sức khỏe rất tốt”, tổng thống cho biết, đồng thời ca ngợi sự phản ứng nhanh chóng. Trong bài đăng của mình, Kallas chúc viên chức bị thương “mau chóng bình phục”.
Video do Tổng thống Trump đăng tải cho thấy nghi phạm chạy vượt qua hàng rào an ninh trong khi các đặc vụ Mật vụ đuổi theo. Tay súng đã bị khống chế nhưng không bị thương; cảnh sát cho biết anh ta đang được kiểm tra sức khỏe tại bệnh viện.
Nghi phạm - được nhiều hãng tin xác định là Cole Tomas Allen, 31 tuổi, cư trú tại California - đã bị bắt giữ và dự kiến sẽ phải đối mặt với nhiều cáo buộc liên quan đến vũ khí. Cảnh sát địa phương cho biết các nhà điều tra tin rằng người đàn ông này, được tường trình nghi phạm duy nhất trong vụ án, đã ghi danh làm khách tại khách sạn Washington Hilton, nơi diễn ra bữa tối vào tối thứ Bảy.
Jeanine Pirro, công tố viên liên bang khu vực Columbia, cho biết nghi phạm sẽ bị buộc tội tấn công một sĩ quan liên bang bằng vũ khí nguy hiểm và sử dụng súng trong một tội phạm bạo lực. Bà Pirro cho biết người này sẽ ra hầu tòa tại tòa án liên bang vào thứ Hai và không loại trừ khả năng bị buộc tội khủng bố khi cuộc điều tra tiếp tục.
“Người này có ý định gây ra càng nhiều tổn hại và thiệt hại càng tốt,” Pirro nói.
[Politico: ‘Violence has no place’: EU leaders condemn attack at Trump dinner]
7. Tổng thống Trump nói Iran phải cắt nguồn tài trợ cho Hezbollah.
Tổng thống Trump nói với các phóng viên rằng Iran cần phải ngừng tài trợ cho nhóm phiến quân Hezbollah của Li Băng như một phần của bất kỳ thỏa thuận nào với Mỹ.
“Đó là điều bắt buộc,” tổng thống nói trong một sự kiện tại Phòng Bầu dục với các quan chức chính quyền Trump và các đại sứ Li Băng và Israel tại Mỹ, được triệu tập để công bố gia hạn lệnh ngừng bắn ba tuần giữa Israel và Li Băng.
Hezbollah, một tổ chức bị Mỹ liệt vào danh sách khủng bố, đã đóng vai trò là lực lượng ủy nhiệm của Iran trong nhiều thập niên. Iran đã thúc ép Israel tạm dừng chiến dịch chống lại Hezbollah như một phần của bất kỳ thỏa thuận ngừng bắn nào giữa Iran và Mỹ.
Tổng thống Trump cũng đăng trên Truth Social rằng ông đã ra lệnh “bắn chết bất kỳ tàu thuyền nào” bị bắt gặp đang rải thủy lôi trong eo biển, đồng thời nói thêm rằng “sẽ không có sự do dự” trong phản ứng của Mỹ. “Các tàu quét mìn của chúng ta đang rà soát eo biển ngay bây giờ,” Tổng thống Trump viết, ám chỉ các hoạt động sẽ được đẩy nhanh lên mức mà ông gọi là “gấp ba lần”.
Chỉ thị của Tổng thống Trump được đưa ra khi chính quyền của ông gia hạn thỏa thuận ngừng bắn mong manh với Iran trong khi vẫn duy trì lệnh phong tỏa hải quân bắt đầu từ ngày 13 tháng 4. Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi gọi lệnh phong tỏa của Mỹ là “hành động chiến tranh” và cho rằng việc bắt giữ một tàu chở dầu của Iran vào cuối tuần qua đã vi phạm các điều khoản ngừng bắn. Ngược lại, Mỹ viện dẫn các cuộc tấn công của Iran vào các tàu thuyền trong eo biển làm bằng chứng cho thấy Tehran không tôn trọng thỏa thuận ngừng bắn.
[CBSNews: Trump says Iran must cut off funding to Hezbollah]
8. Một giám đốc điều hành ngành dầu khí của Mỹ cho rằng tác động của việc đóng cửa eo biển Hormuz sẽ “còn kéo dài trong một thời gian”.
Hôm Chúa Nhật, giám đốc điều hành ngành dầu khí Mike Wirth cho rằng những tác động của việc đóng cửa eo biển Hormuz sẽ “còn kéo dài trong một thời gian”.
“Bởi vì ngay cả khi eo biển được mở cửa trở lại hôm nay, việc vận chuyển hàng hóa đến những nơi cần thiết và khôi phục hoạt động bình thường của hệ thống cũng sẽ mất một thời gian,” ông Wirth, chủ tịch kiêm CEO của Chevron, phát biểu trên chương trình “Face the Nation with Margaret Brennan”.
Thông thường, khoảng một phần năm lượng dầu mỏ của thế giới được vận chuyển qua tuyến đường vận tải chiến lược này, vốn đã bị đóng cửa kể từ khi cuộc xung đột bắt đầu.
Wirth cho biết điều quan trọng nhất là khôi phục dòng chảy qua eo biển.
“Điều này cho phép các thị trường bắt đầu xây dựng lại lượng hàng tồn kho. Nó cho phép chúng tôi đưa sản phẩm đến nơi cần thiết và giảm bớt một số áp lực,” ông nói.
“Điều thực sự cần thiết là khôi phục dòng chảy qua eo biển Hormuz,” ông nói. “Bạn không thể lấy đi 20% năng lượng khỏi hệ thống.”
[CBSNews: U.S. oil executive suggests impacts of Strait of Hormuz closure will “be with us for some time”]
9. Bộ Y tế Li Băng cho biết số người thiệt mạng ở nước này đã tăng lên 2.509 người.
Bộ Y tế Li Băng cho biết 2.509 người đã thiệt mạng trong cuộc chiến tranh Israel-Hezbollah mới nhất nổ ra vào ngày 2 tháng 3. Thêm 7.755 người khác bị thương.
Cuộc chiến nổ ra sau khi Hezbollah bắn hỏa tiễn vào miền bắc Israel hai ngày sau khi Mỹ và Israel tấn công Iran.
Thỏa thuận ngừng bắn 10 ngày giữa Israel và Hezbollah có hiệu lực từ ngày 17 tháng 4. Thỏa thuận này đã được gia hạn thêm ba tuần vào thứ Năm.
Hôm Chúa Nhật, Israel và Hezbollah đổ lỗi cho nhau về việc vi phạm thỏa thuận ngừng bắn mong manh ở Li Băng, Thủ tướng Benjamin Netanyahu nói rằng quân đội đang “quyết liệt” tấn công vào lực lượng dân quân được Iran hậu thuẫn khi cả hai bên đều tuyên bố có các cuộc tấn công mới.
Những lời cáo buộc xuất hiện khi hai bên tuyên bố đã tiến hành các cuộc tấn công mới ở miền nam Li Băng, các phóng viên của AFP đưa tin người dân đang chen chúc trên đường phố hướng về phía bắc để chạy trốn khỏi lời cảnh báo và các cuộc tấn công của Israel, trong khi quân đội Israel báo cáo một binh sĩ thiệt mạng.
Hôm Chúa Nhật, Hezbollah đã đưa ra một số tuyên bố cho biết các chiến binh của họ đã tấn công vào quân đội và các vị trí của Israel để đáp trả việc Israel vi phạm lệnh ngừng bắn và tấn công các làng mạc của Li Băng, đồng thời thề sẽ tiếp tục các cuộc tấn công.
Những cáo buộc cho rằng cả hai bên đã vi phạm thỏa thuận ngừng bắn 10 ngày đạt được hồi đầu tháng này vẫn tiếp tục ngay cả sau khi Tổng thống Trump tuyên bố gia hạn thỏa thuận thêm ba tuần vào thứ Năm.
“Trên thực tế, những hành động vi phạm của Hezbollah đang phá vỡ thỏa thuận ngừng bắn”, ông Netanyahu phát biểu trong cuộc họp nội các hàng tuần.
[CBSNews: Death toll in Lebanon rises to 2,509, health ministry says]
10. Lực lượng IDF điều tra việc binh lính bị bắt gặp phá hoại các tấm pin mặt trời tại một làng Kitô giáo ở miền nam Li Băng.
Lực lượng Phòng vệ Israel hôm thứ Bảy cho biết họ đang điều tra sau khi đoạn video do truyền thông Li Băng công bố cuối tuần qua cho thấy máy xúc quân sự làm hư hại các tấm pin mặt trời tại làng Debel của người Kitô giáo ở miền nam Li Băng.
Debel là thị trấn nơi tuần trước một binh sĩ IDF bị quay phim đập phá tượng Chúa Giêsu, gây ra làn sóng phẫn nộ quốc tế.
“Những hành động được thấy trong video không phù hợp với các giá trị của Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF và cách ứng xử mà người lính cần phải tuân thủ”, quân đội cho biết trong phản hồi trước câu hỏi của tờ The Times of Israel.
Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF cho biết vụ việc đang được điều tra, và tùy theo kết quả điều tra, sẽ có biện pháp giải quyết đối với các binh sĩ liên quan.
Theo truyền thông Li Băng, binh lính Israel cũng gây thiệt hại cho cơ sở hạ tầng cấp nước ở Debel, cùng với nhà cửa, đường sá và cây ô liu.
Giống như một số cộng đồng Kitô giáo khác ở miền nam Li Băng, Debel không nhận được lệnh di tản từ Israel trong bối cảnh giao tranh với Hezbollah.
Bộ trưởng Quốc phòng Israel Katz cho biết Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF sẽ san bằng tất cả các làng biên giới của Li Băng mà Israel đã ra lệnh di tản - ngoại trừ các cộng đồng Kitô giáo - để ngăn chặn Hezbollah tiến hành các cuộc tấn công từ đó vào Israel.
Tuy nhiên, IDF khẳng định rằng họ chỉ đang phá hủy cơ sở hạ tầng của Hezbollah, mà theo họ thường được bố trí ngầm bên trong các khu dân cư.
Tuần trước, một binh sĩ đã đập vỡ bức tượng Chúa Giêsu trong một thị trấn Kitô giáo, gây ra sự lên án rộng rãi.
Người lính đập phá bức tượng, cùng với một người lính khác chụp ảnh hành động đó, đã bị đình chỉ nhiệm vụ chiến đấu và bị kết án 30 ngày tù giam trong quân đội.
Cây thánh giá đã được thay thế bằng một bức tượng mới do các binh sĩ thuộc đơn vị Ý của UNIFIL quyên tặng. Quân đội Israel cũng đã cung cấp một bức tượng thay thế sau sự việc, mặc dù nó nhỏ hơn và có kiểu dáng khác so với bức tượng ban đầu.
Truyền thông Li Băng đã đăng tải những bức ảnh cho thấy bức tượng do lực lượng gìn hòa bình Liên Hiệp Quốc tặng có hình dáng gần giống với bức tượng gốc hơn.
Bức tượng do IDF vận chuyển cũng được nhìn thấy trong các bức ảnh đang được người dân địa phương khiêng đi, dường như là để di chuyển đến nơi khác.
Hezbollah bắt đầu tấn công Israel vào ngày 2 tháng 3, ngay sau khi cuộc chiến giữa Mỹ và Israel với Iran bắt đầu. Israel đáp trả bằng các cuộc không kích dữ dội và bằng cách mở rộng sự hiện diện quân sự sâu hơn vào Li Băng.
Cuộc xung đột đã bước vào giai đoạn ngừng bắn tạm thời vào ngày 17 tháng 4.
Lực lượng Phòng vệ Israel, gọi tắt là IDF cho biết kể từ khi thỏa thuận ngừng bắn có hiệu lực, họ đã tiêu diệt hàng chục phần tử Hezbollah gây nguy hiểm cho binh lính và phá hủy hàng trăm địa điểm của nhóm khủng bố này. Trong khi đó, Hezbollah vẫn liên tục tiến hành nhiều cuộc tấn công mỗi ngày nhằm vào lực lượng Israel đóng quân ở miền nam Li Băng trong thời gian ngừng bắn, đồng thời tuyên bố rằng họ đang đáp trả những cáo buộc Israel vi phạm thỏa thuận ngừng bắn.
[Times Of Israel: IDF probes soldiers seen damaging solar panels in south Lebanon Christian village]
11. Thượng Nghị Sĩ Graham gọi quyết định hủy chuyến đi của phái viên Mỹ của Tổng thống Trump là “rất khôn ngoan”.
Thượng Nghị Sĩ Lindsey Graham gọi quyết định của Tổng thống Trump về việc hủy chuyến đi của các đặc phái viên Mỹ đến Islamabad là “rất khôn ngoan”.
“Quyết định hủy chuyến thăm của Tổng thống Trump đối với ông Witkoff và ông Kushner là rất sáng suốt, bởi vì phản ứng của Iran kể từ khi lệnh ngừng bắn được thực hiện là tiếp tục tấn công tàu thuyền quốc tế và gây thêm nhiều hành động khiêu khích”, ông Graham, một Dân biểu Cộng hòa đến từ Nam Carolina và là một trong những đồng minh thân cận nhất của Tổng thống Trump tại Quốc hội, cho biết trên mạng xã hội.
“Ý tưởng và cách thức thực hiện phong tỏa thật tuyệt vời,” ông nói. “Tôi hoan nghênh tổng thống và nhóm của ông ấy vì đã mở rộng phong tỏa và biến nó thành phong tỏa toàn cầu.”
Ông Graham cho biết ông đã nói chuyện với tổng thống hôm Chúa Nhật “về hướng đi tiếp theo” trong cuộc chiến với Iran, và ông “hoàn toàn tin tưởng rằng ông ấy có nhiều lựa chọn tốt để bảo đảm những thành quả đạt được trước chế độ Iran được duy trì, và quan trọng nhất là được bền vững”.
Steve Witkoff và Jared Kushner đã lên kế hoạch đến Pakistan vào cuối tuần này để tham gia vòng đàm phán hòa bình tiếp theo, nhưng Tổng thống Trump cho biết ông đã hủy chuyến thăm của họ. Ông nói rằng đề nghị mà ông nhận được từ các quan chức Iran về việc đồng ý một thỏa thuận hòa bình lâu dài là “không đủ”.
[CBSNews: Sen. Graham calls Trump's decision to cancel U.S. envoys' trip “very wise”]
12. Ông Rubio thảo luận về “mối quan hệ chiến lược ngày càng phát triển” giữa Mỹ và UAE với Ngoại trưởng nước này.
Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio đã thảo luận về cuộc chiến tranh Iran và xung đột rộng hơn ở Trung Đông trong cuộc điện đàm hôm Chúa Nhật với Ngoại trưởng Các Tiểu vương quốc Ả Rập Thống nhất Abdullah bin Zayed, theo thông báo của Bộ Ngoại giao nước này.
Theo bộ này, cuộc điện đàm tập trung vào “mối quan hệ chiến lược ngày càng phát triển” giữa Mỹ và UAE, trong đó ông bin Zayed ca ngợi “những nỗ lực hướng tới hòa bình” của Tổng thống Trump và việc thiết lập “an ninh và ổn định bền vững ở cấp khu vực và quốc tế”.
Ngoại trưởng cũng bày tỏ “sự đánh giá cao chân thành” đối với các bước mà chính quyền Trump đã thực hiện để giải quyết xung đột giữa Israel và Li Băng.
[CBSNews: Rubio discusses “growing strategic relations” between U.S. and UAE with country's foreign minister]
13. Bộ trưởng quốc phòng Mali bị sát hại; Quân đoàn Phi Châu của Nga rút khỏi thị trấn do phiến quân kiểm soát.
Hôm Thứ Hai, 27 Tháng Tư, một phát ngôn viên chính phủ cho biết, Bộ trưởng Quốc phòng Mali, Sadio Camara, người có quan hệ thân thiết với Nga, đã thiệt mạng trong một cuộc tấn công của phiến quân vào nhà riêng của ông gần thủ đô Bamako, cùng thời điểm lực lượng Nga rút khỏi một thị trấn phía bắc sau các cuộc đụng độ với phiến quân.
Ông Camara đã bị sát hại vào ngày 25 tháng 4 khi những kẻ tấn công nhắm vào nhà riêng của ông, phát ngôn nhân cho biết trên truyền hình nhà nước ngày hôm sau. Theo Reuters, một chi nhánh của al Qaeda ở Tây Phi đã nhận trách nhiệm về vụ tấn công.
Camara có quan hệ với Nga và Tập đoàn Wagner, một công ty quân sự tư nhân mà các hoạt động ở Phi Châu sau này được sáp nhập vào Quân đoàn Phi Châu thuộc Bộ Quốc phòng Nga. Quân đoàn Phi Châu đóng vai trò trung tâm trong việc hỗ trợ chính quyền quân sự cầm quyền ở Mali.
Theo France24, cái chết của vị bộ trưởng trùng hợp với việc Quân đoàn Phi Châu của Nga rút khỏi thành phố Kidal ở phía bắc sau hai ngày giao tranh. Mặt trận Giải phóng Azawad, gọi tắt là FLA ly khai cho biết họ đã đạt được thỏa thuận cho phép lực lượng Mali và các đồng minh Nga rút lui.
“Một thỏa thuận đã đạt được cho phép quân đội (Mali) và các đồng minh thuộc Quân đoàn Phi Châu (Nga) rời khỏi trại số 2, nơi họ cố thủ từ hôm qua”, một đại diện của FLA nói với hãng thông tấn Agence France-Presse, đồng thời cho biết thêm rằng thị trấn hiện đã “hoàn toàn” nằm dưới sự kiểm soát của phiến quân.
Đại sứ quán Nga tại Bamako đã đăng tải trên mạng xã hội bày tỏ sự lên án mạnh mẽ đối với các vụ tấn công “hèn nhát”.
“Các nỗ lực nhằm loại bỏ các nhóm vũ trang vẫn đang tiếp diễn, và thông tin ban đầu cho thấy lực lượng an ninh phương Tây có thể đã tham gia vào việc huấn luyện chúng,” Bộ Ngoại giao Nga cho biết trong một tuyên bố riêng.
Ảnh hưởng của Nga tại Mali đã mở rộng đáng kể kể từ khi quân đội nắm quyền vào năm 2021, thay thế các đối tác phương Tây truyền thống như Pháp. Quân đoàn Phi Châu, hiện do Bộ Quốc phòng Nga trực tiếp kiểm soát, đã tiếp quản các hoạt động trước đây do Wagner điều hành sau cái chết của người sáng lập, Yevgeny Prigozhin, vào năm 2023.
Năm 2024, Mali cắt đứt quan hệ ngoại giao với Ukraine, cáo buộc Kyiv hỗ trợ các nhóm phiến quân do người Tuareg lãnh đạo sau khi có báo cáo rằng quân đội Mali và lính đánh thuê Wagner chịu tổn thất nặng nề trong các cuộc đụng độ với các chiến binh chống chính phủ. Chính phủ Mali không đưa ra bằng chứng nào để chứng minh các cáo buộc này, trong khi các quan chức Ukraine cho biết Nga đã gây ảnh hưởng đến quyết định của Bamako.
[Kyiv Independent: Mali defense minister killed; Russia's Africa Corps withdraws from rebel-held town]
14. Các nhà khoa học Trung Quốc đang qua đời một cách bí ẩn.
Ngôi sao của ngành công nghiệp quốc phòng trí tuệ nhân tạo đang bùng nổ của Trung Quốc đã từng nghiên cứu các kịch bản xâm lược Đài Loan, cho đến khi ông qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi không rõ nguyên nhân vào rạng sáng ở Bắc Kinh, chỉ mới 38 tuổi.
Vẫn còn nhiều câu hỏi chưa được giải đáp xung quanh cái chết ngày 1 tháng 7 năm 2023 của Phùng Dương Hòa (Feng Yanghe, 冯阳和) một giáo sư tại Đại học Quốc phòng Quốc gia, người đã giành chiến thắng trong các cuộc thi quốc gia với nền tảng tiên phong “War Skull” của mình.
Nhiều người thắc mắc rằng tại sao cáo phó trên trang web tin tức khoa học nhà nước Sciencenet.cn lại nói ông ấy bị “hy sinh”? Tại sao nhà khoa học lỗi lạc đến từ tỉnh Cam Túc lại được chôn cất tại nghĩa trang đặc biệt ở Bắc Kinh dành cho giới tinh hoa Đảng Cộng sản, anh hùng dân tộc và liệt sĩ cách mạng?
Tuy nhiên, cũng giống như ở Mỹ, cái chết của Phùng chỉ là một trong nhiều cái chết bất ngờ của các nhà khoa học hàng đầu làm việc trong các lĩnh vực cực kỳ nhạy cảm như trí tuệ nhân tạo quân sự, vũ khí siêu thanh và quốc phòng không gian, theo các báo cáo trên truyền thông Trung Quốc và hải ngoại của người Hoa.
Hiện tượng này phản ánh làn sóng mất tích hoặc tử vong trong giới khoa học gia Mỹ mà Washington hiện đang điều tra. Tại Mỹ, đã có 11 trường hợp, tại Trung Quốc ít nhất là 9 trường hợp.
Điều này đã làm dấy lên một câu hỏi đáng lo ngại trong giới phân tích quân sự: Phải chăng đang diễn ra một “cuộc chiến khoa học” thầm lặng?
'Một bậc thầy chiến lược đang lên kế hoạch chiến tranh cho Đài Loan'
Cuộc cạnh tranh giữa Mỹ và Trung Quốc đang ngày càng gay gắt, với việc các nhà lãnh đạo Trung Quốc và Nga tuyên bố sẽ có những “thay đổi chưa từng thấy trong một thế kỷ” đối với trật tự thế giới và họ chính là người dẫn dắt những thay đổi đó. Cuộc cạnh tranh quyền lực quốc gia này diễn ra phần lớn trong lĩnh vực khoa học và công nghệ, không chỉ mang lại lợi thế kinh tế mà còn cả sức mạnh quân sự quyết định.
Tại Trung Quốc, các bản tin và cáo phó trên truyền thông, mạng xã hội đều cho rằng nguyên nhân tử vong là do tai nạn giao thông, các “tai nạn” không xác định khác, hoặc không rõ nguyên nhân. Độ tuổi của các nạn nhân dao động từ 26 đến 68 tuổi.
Theo tờ China Daily do nhà nước Trung Quốc điều hành, trích dẫn thông báo từ ban tổ chức lễ tưởng niệm, ông Phùng đã qua đời khi đang rời một cuộc họp công tác tại thủ đô Bangkok vào khoảng 2 giờ 35 phút sáng. Bài báo cho biết ông đang thực hiện một “nhiệm vụ quan trọng”, nhưng không nêu chi tiết. Trang Sciencenet.cn cho biết ông “đã hy sinh trong khi thi hành nhiệm vụ”.
“Phùng là người đứng sau các mô phỏng bằng trí tuệ nhân tạo về các kịch bản tiềm tàng ở Đài Loan và thật kỳ lạ là tai nạn lại xảy ra vào giữa đêm”, một nhà nghiên cứu giàu kinh nghiệm về quân đội Trung Quốc làm việc tại một viện nghiên cứu phương Tây và đang theo dõi tình hình cho biết.
Họ đồng ý bình luận với điều kiện giấu tên do tính chất cực kỳ nhạy cảm của vấn đề. “Tôi không nghĩ việc dính líu đến những chuyện như thế này là tốt cho sức khỏe”, nhà nghiên cứu nói với Newsweek.
“Một người thiệt mạng trong tai nạn xe hơi thường không được mô tả là đã ‘hy sinh’ mạng sống của mình,” nhà nghiên cứu nói tiếng Trung Quốc cho biết. Người này cũng nói thêm rằng việc chôn cất Phùng tại nghĩa trang Bát Bửu Sơn (Babaoshan, 八宝山) linh thiêng ở Bắc Kinh là “rất kỳ lạ”.
“Các lĩnh vực, nơi xảy ra các trường hợp tử vong, tập trung vào công nghệ siêu thanh, trí tuệ nhân tạo quân sự bao gồm cả mô phỏng công nghệ bầy đàn, những thứ thực sự có thể tạo ra sự khác biệt. Các loại công nghệ này dường như chiếm tỷ lệ cao trong các cụm. Mục đích có thể không phải là loại bỏ toàn bộ một nhóm, mà là nếu họ loại bỏ được một số bộ óc xuất sắc nhất đang thực hiện những công việc đột phá thì điều đó sẽ có tác dụng răn đe”, nhà nghiên cứu cho biết, đồng thời nói thêm rằng một số trường hợp có thể sẽ hóa ra là “tai nạn hoàn toàn”.
Theo giả thuyết, một đối thủ “có thể đang cố gắng làm chậm bước tiến của Trung Quốc. Điều này ngày càng trở nên bất thường”, người này kết luận.
Đại sứ quán Trung Quốc tại Washington, DC, cho biết họ “không nắm được tình hình liên quan” khi Newsweek liên hệ qua email.
“Điều tôi muốn nhấn mạnh là Trung Quốc luôn cam kết thúc đẩy tiến bộ khoa học và công nghệ thông qua hợp tác và cạnh tranh lành mạnh”, phát ngôn nhân của Phòng Thông tin và Quan hệ công chúng thuộc Đại sứ quán cho biết.
Khi được Newsweek hỏi, phát ngôn viên Tòa Bạch Ốc Anna Kelly không bình luận về tình hình Trung Quốc mà chỉ nói: “Tòa Bạch Ốc tiếp tục phối hợp với các cơ quan liên ngành để điều tra những sự kiện này và cung cấp sự minh bạch cho người dân Mỹ. Chúng tôi sẽ không đi trước kết quả điều tra.”
[Newsweek: Chinese Scientists Have Been Dying Mysterious Deaths Too]
Người Công Giáo và đời sống chính trị: Lời khuyên từ ĐGH. Trump tái lập Đội Hành Quyết, ĐGH nói ĐỪNG
VietCatholic Media
17:16 27/04/2026
1. Đức Giáo Hoàng đưa ra lời khuyên cho các Kitô Hữu tham gia chính trị.
Hôm 25 Tháng Tư, sau khi trở về sau chuyến tông du Phi Châu, Giáo hoàng Lêô XIV đã tiếp kiến các thành viên lãnh đạo của Đảng Nhân dân Âu Châu và đưa ra lời khuyên cho các tín hữu Kitô giáo tham gia chính trị: trước hết và trên hết, “hãy khám phá lại và trân trọng di sản Kitô giáo mà các bạn thừa hưởng, đồng thời vẫn duy trì sự phân biệt cần thiết giữa chứng nhân tôn giáo mang tính tiên tri—chỉ dành cho cộng đồng Giáo hội—và chứng nhân Kitô giáo được thể hiện qua những lựa chọn chính trị cụ thể.”
“Là một Kitô hữu trong chính trị không chỉ có nghĩa là phải công khai tuyên xưng đức tin; thay vào đó, điều đó có nghĩa là để cho Phúc Âm hướng dẫn những quyết định cần phải đưa ra, ngay cả những quyết định có thể không dễ dàng đạt được sự đồng thuận,” Đức Giáo Hoàng Lêô nói trong buổi tiếp kiến diễn ra tại Hội trường Clementinô của Điện Tông Tòa. “Điều đó có nghĩa là nỗ lực bảo tồn mối liên hệ giữa luật tự nhiên và luật thực định, và giữa gốc rễ Kitô giáo và hành động chính trị.”
“Là một người Kitô hữu tham gia vào chính trị, cần có một cái nhìn thực tế bắt đầu từ những mối quan tâm cụ thể của người dân,” Đức Giáo Hoàng tiếp tục. “Trên hết, cái nhìn này cần hướng đến việc thúc đẩy những điều kiện làm việc xứng đáng, khuyến khích sự khéo léo và sáng tạo của con người trước một thị trường ngày càng phi nhân tính và không thỏa mãn.”
Đức Thánh Cha giải thích:
Quan điểm như vậy cần giúp mọi người vượt qua nỗi sợ hãi khi lập gia đình, khi có con, một nỗi sợ hãi dường như đặc biệt phổ biến ở Âu Châu. Nó cũng cần giải quyết các nguyên nhân gốc rễ của di cư, chăm sóc những người đang chịu khổ, đồng thời tính đến khả năng thực tế trong việc tiếp nhận và hòa nhập người di cư vào xã hội. Tương tự, nó đòi hỏi phải đối mặt một cách phi ý thức hệ với những thách thức lớn của thời đại chúng ta, chẳng hạn như bảo vệ môi trường và trí tuệ nhân tạo. Trí tuệ nhân tạo mang lại nhiều cơ hội, nhưng cũng tiềm ẩn nhiều nguy hiểm.
Đức Giáo Hoàng nói thêm: “Là một người Kitô hữu tham gia vào chính trị cũng có nghĩa là đầu tư vào tự do—không phải là một thứ tự do tầm thường bị thu hẹp thành những sở thích cá nhân đơn thuần, mà là một thứ tự do bắt nguồn từ chân lý, bảo vệ tự do tôn giáo cũng như tự do tư tưởng và lương tâm ở mọi nơi và mọi hoàn cảnh.”
Trong buổi tiếp kiến, Đức Giáo Hoàng Lêô cũng nhắc lại những người cha lập quốc của Âu Châu thời hậu chiến—Konrad Adenauer, Tôi tớ Chúa Alcide De Gasperi và Chân phước Robert Schuman—và phân biệt giữa “theo đuổi một lý tưởng” và “tôn vinh một ý thức hệ”.
Tưởng cũng nên biết thêm: Một số người vỗ ngực xưng tên là Công Giáo nhưng lại cổ vũ một quan điểm lạc giáo là “tôn giáo không nên dính líu đến chính trị”. Ngay cả Phó tổng thống Mỹ James David Vance cũng lặp lại quan điểm sai trái này. Việc Đức Giáo Hoàng đưa ra lời khuyên cho các Kitô Hữu tham gia chính trị cho thấy rõ ràng không phải như thế.
Source:Catholic World News
2. Đức Thánh Cha Lêô XIV Họp Báo Trên Chuyến Bay Trở Về Rôma Từ Malabo
Mở đầu cuộc họp báo Đức Thánh Cha nói:
Chào buổi sáng mọi người! Tôi hy vọng tất cả các bạn đều khỏe mạnh, sẵn sàng cho một hành trình khác, năng lực đã được nạp đầy! Tốt. Khi tôi đi du lịch—tôi đang nói về bản thân mình, nhưng hôm nay với tư cách là Giáo Hoàng, Giám mục Roma—trước hết và trên hết đó là một chuyến đi tông đồ, mục vụ, để gặp gỡ, đồng hành và làm quen với dân Chúa. Thường thì trọng tâm mang tính chính trị hơn: Đức Giáo Hoàng nói gì về vấn đề này hay vấn đề kia? Tại sao ngài không phán xét chính phủ của quốc gia này hay quốc gia kia? Và chắc chắn có rất nhiều điều để nói: Tôi đã nói về công lý, và còn nhiều vấn đề khác nữa… Nhưng đó không phải là điểm chính. Chuyến đi trước hết và trên hết nên được hiểu là sự thể hiện mong muốn rao giảng Tin Mừng, chia sẻ sứ điệp của Chúa Giêsu Kitô. Đó là cách để đến gần hơn với mọi người trong niềm vui của họ, trong chiều sâu đức tin của họ, nhưng cũng trong nỗi đau khổ của họ. Vâng, chắc chắn rằng, khá thường xuyên, cần phải hướng dẫn hoặc khuyến khích những người này tự chịu trách nhiệm về cuộc sống của mình. Điều quan trọng nữa là nói chuyện với các nguyên thủ quốc gia để có thể khuyến khích sự thay đổi về tư duy, sự cởi mở hơn trong việc xem xét phúc lợi của người dân, và khả năng giải quyết các vấn đề như phân phối của cải của đất nước. Trong các cuộc thảo luận của chúng tôi, chúng tôi đã đề cập đến hầu hết mọi thứ. Nhưng [nhiệm vụ] trên hết là được nhìn thấy, được gặp gỡ người dân với lòng nhiệt thành này. Tôi rất hạnh phúc về toàn bộ chuyến đi này, nhưng việc được sống, đồng hành và đi bộ cùng người dân Guinea Xích đạo thực sự là một phước lành… với nước! Họ đã rất vui trong cơn mưa hôm nọ! Nhưng trên hết, với dấu hiệu của sự chia sẻ này, như Giáo hội hoàn vũ, những gì chúng ta cử hành trong đức tin của mình.
Trả lời câu hỏi Đức Thánh Cha có muốn thay đổi chế độ ở Iran không, ngài đáp:
Tôi muốn bắt đầu bằng cách nói rằng: chúng ta phải thúc đẩy một thái độ mới, một nền văn hóa hòa bình. Thường thì, khi đánh giá một số tình huống, phản ứng tức thì là: chúng ta phải can thiệp bằng bạo lực, bằng chiến tranh, bằng cách tấn công. Như chúng ta đã thấy, nhiều người vô tội đã chết. Tôi vừa đọc một bức thư, mà có lẽ các bạn cũng đã thấy, được viết bởi một số gia đình của những đứa trẻ đã chết trong ngày đầu tiên của cuộc tấn công. Họ nói về việc họ đã mất đi những đứa con trai, con gái, những đứa trẻ đã chết. Và tôi nói: [vấn đề không phải là] liệu đây có phải là thay đổi chế độ hay không, đây không phải là thay đổi chế độ… Vấn đề là làm thế nào để thúc đẩy các giá trị mà chúng ta tin tưởng mà không cần phải có quá nhiều người chết. Vấn đề Iran rõ ràng rất phức tạp. Các cuộc đàm phán mà họ đang cố gắng tiến hành cũng rất phức tạp: hôm nay Iran nói “có”, hôm sau Mỹ nói “không”, và ngược lại, và chúng ta không biết điều này sẽ dẫn đến đâu. Tình trạng hỗn loạn này đã được tạo ra, điều này rất nghiêm trọng đối với nền kinh tế toàn cầu. Nhưng cũng có cả một bộ phận dân chúng ở Iran, bao gồm những người vô tội, đang phải chịu đựng cuộc chiến này. Còn về việc liệu đó có phải là sự thay đổi chế độ hay không… Chúng ta không biết rõ chế độ nào đang nắm quyền hiện nay, sau vài ngày đầu tiên Israel và Mỹ tấn công Iran. Tôi muốn khuyến khích việc tiếp tục đối thoại vì hòa bình: các bên tham gia, tìm kiếm, làm mọi điều có thể để thúc đẩy hòa bình. Trước mối đe dọa chiến tranh, tôi cho rằng luật pháp quốc tế phải được tôn trọng. Điều rất quan trọng là những người vô tội phải được bảo vệ, và điều này đã không xảy ra ở nhiều nơi. Tôi có một bức ảnh của một đứa trẻ Hồi giáo, trong chuyến thăm Li Băng của tôi, đã đứng đó chờ với tấm biển ghi “Chào mừng Đức Giáo Hoàng Lêô!”. và người sau đó đã thiệt mạng trong những ngày cuối cùng của chiến tranh. Có rất nhiều hoàn cảnh của con người, và tôi nghĩ chúng ta phải có khả năng suy gẫm theo cách này. Là một Giáo hội, tôi nhắc lại, với tư cách là một mục tử: Tôi không thể ủng hộ chiến tranh, và tôi muốn khuyến khích mọi người nỗ lực tìm kiếm những câu trả lời xuất phát từ văn hóa hòa bình, chứ không phải hận thù và chia rẽ.
Khi được hỏi về vấn đề nhập cư, Đức Thánh Cha nói:
Vấn đề nhập cư rất phức tạp và liên quan đến nhiều quốc gia, không chỉ Tây Ban Nha, không chỉ Âu Châu hay Hoa Kỳ: đó là một hiện tượng toàn cầu! Đó là lý do tại sao câu trả lời của tôi bắt đầu bằng một câu hỏi: phương Bắc đang làm gì để giúp đỡ phương Nam, hay những quốc gia mà giới trẻ ngày nay không tìm thấy tương lai và vì lý do này, mơ ước được rời bỏ quê hương để đến phương Bắc? Ai cũng muốn đến phương Bắc, nhưng thường thì phương Bắc không có giải pháp nào để cung cấp cho họ. Nhiều người phải chịu khổ.
Vấn đề buôn người cũng là một phần của vấn đề di cư. Bản thân tôi tin rằng một quốc gia có quyền thiết lập các quy tắc tại biên giới của mình. Tôi không nói rằng mọi người nên được phép nhập cảnh mà không có trật tự, đôi khi tạo ra những tình huống tại nơi họ đến còn bất công hơn cả những gì họ đã bỏ lại phía sau. Nhưng, nói vậy thì tôi tự hỏi: chúng ta đang làm gì ở những nước giàu nhất để thay đổi tình hình ở những nước nghèo nhất? Tại sao chúng ta không thử – thông qua cả viện trợ công và đầu tư từ các công ty lớn, giàu có, các tập đoàn đa quốc gia – để thay đổi tình hình ở những quốc gia như những nước chúng ta đã đến thăm trong chuyến đi này? Phi Châu được nhiều người coi là nơi để khai thác khoáng sản, lấy của cải để làm giàu cho người khác ở các quốc gia khác. Có lẽ, trên phạm vi toàn cầu, chúng ta nên làm nhiều hơn nữa để thúc đẩy công lý, bình đẳng và phát triển ở các quốc gia Phi Châu này, để họ không cần phải di cư sang các nước khác, sang Tây Ban Nha và những nơi khác. Và một điểm nữa tôi muốn đề cập là, bất kể điều gì xảy ra, họ đều là con người, và chúng ta phải đối xử với con người một cách nhân đạo, chứ không phải đối xử với họ tệ hơn cả động vật. Đó là một thách thức lớn: một quốc gia có thể nói rằng họ không thể tiếp nhận thêm người, nhưng khi họ đến, họ là con người và xứng đáng được tôn trọng như mọi con người khác vì phẩm giá vốn có của họ.
Về những chuyến đi sắp tới, Đức Thánh Cha cho biết: Tôi rất muốn đến thăm một số quốc gia Mỹ Latinh. Hiện tại vẫn chưa có gì được xác nhận; Chúng ta hãy chờ xem. Hy vọng là vậy.
Đáp lại câu hỏi về sự hiện diện của Đức Giáo Hoàng bên cạnh một nguyên thủ quốc gia, Đức Thánh Cha cho biết:
Cảm ơn câu hỏi đó. Chắc chắn, sự hiện diện của Đức Giáo Hoàng bên cạnh một nguyên thủ quốc gia có thể được hiểu theo nhiều cách khác nhau. Một số người có thể hiểu, và thực tế đã hiểu, là: “À, Đức Giáo Hoàng hoặc Giáo hội nói rằng thật tốt khi họ sống theo cách này.” Và những người khác có thể nói những điều khác nhau. Tôi muốn quay lại điều tôi đã nói trong bài phát biểu ban đầu của mình về tầm quan trọng của việc hiểu mục đích chính của các chuyến đi mà tôi, Đức Giáo Hoàng thực hiện, là thăm viếng người dân, và về tầm quan trọng to lớn của hệ thống mà Tòa Thánh tiếp tục thực hiện, đôi khi với chi phí rất lớn, để duy trì quan hệ ngoại giao với các quốc gia trên thế giới. Và đôi khi, chúng ta duy trì quan hệ ngoại giao với các quốc gia do các nhà lãnh đạo độc tài lãnh đạo. Chúng ta có cơ hội nói chuyện với họ ở bình diện ngoại giao, chính thức. Chúng ta không phải lúc nào cũng đưa ra những tuyên bố lớn lao, chỉ trích, phán xét hoặc lên án. Nhưng có một lượng công việc khổng lồ đang diễn ra phía sau hậu trường để thúc đẩy công lý, thúc đẩy các mục tiêu nhân đạo, tìm kiếm – đôi khi – những trường hợp có thể có tù nhân chính trị, và tìm cách giải phóng họ. Những tình huống như nạn đói, bệnh tật, v.v. Do đó, Tòa Thánh, trong khi duy trì, nếu có thể nói như vậy, tính trung lập và tìm cách theo đuổi quan hệ ngoại giao tích cực với nhiều quốc gia khác nhau, thực sự đang cố gắng tìm cách áp dụng Ti Mừng vào các tình huống cụ thể, để cuộc sống của người dân có thể được cải thiện. Mọi người có thể diễn giải phần còn lại theo cách họ thấy phù hợp, nhưng tôi nghĩ điều quan trọng là chúng ta phải tìm cách tốt nhất để giúp đỡ người dân của một quốc gia cụ thể.
Khi được hỏi về đánh giá của ngài liên quan đến quyết định của Hồng Y Reinhard Marx, Đức Tổng Giám Mục Munich và Freising, cho phép ban phước lành cho các cặp đồng tính trong giáo phận của ngài, Đức Thánh Cha nói:
Trước hết, tôi tin rằng điều rất quan trọng là phải hiểu rằng sự hiệp nhất hay chia rẽ của Giáo hội không nên xoay quanh các vấn đề tình dục. Chúng ta thường nghĩ rằng khi Giáo hội nói về đạo đức, chủ đề đạo đức duy nhất là vấn đề tình dục. Trên thực tế, tôi tin rằng có nhiều vấn đề lớn hơn và quan trọng hơn, chẳng hạn như công lý, bình đẳng, tự do của nam giới và nữ giới, và tự do tôn giáo, tất cả đều được ưu tiên hơn vấn đề cụ thể này. Tòa Thánh đã tham khảo ý kiến của các giám mục Đức. Tòa Thánh đã làm rõ rằng chúng tôi không đồng ý với việc ban phước lành một cách chính thức cho các cặp đôi—trong trường hợp này, là các cặp đôi đồng tính, như quý vị đã yêu cầu, hoặc các cặp đôi trong những trường hợp không hợp lệ—ngoài những gì đã được Đức Giáo Hoàng Phanxicô cho phép một cách cụ thể khi ngài khẳng định rằng tất cả mọi người đều được nhận phước lành. Khi một linh mục ban phước lành vào cuối Thánh lễ, khi Đức Giáo Hoàng ban phước lành vào cuối một buổi lễ trọng đại như hôm nay, đó là những phước lành dành cho tất cả mọi người. Câu nói nổi tiếng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô “Tất cả, tất cả, tất cả” thể hiện niềm tin của Giáo Hội rằng tất cả mọi người đều được chào đón, tất cả mọi người đều được mời gọi, tất cả mọi người đều được mời gọi đi theo Chúa Giêsu, và tất cả mọi người đều được mời gọi tìm kiếm sự hoán cải trong cuộc sống của mình. Ngoài những gì đang diễn ra hôm nay, tôi nghĩ vấn đề này có nguy cơ gây ra nhiều sự chia rẽ hơn là sự hiệp nhất, và chúng ta nên tìm cách xây dựng sự hiệp nhất của mình trên Chúa Giêsu Kitô và trên những gì Chúa Giêsu Kitô dạy. Đó là cách tôi trả lời câu hỏi này.
Cuối cùng, Đức Thánh Cha đã đề cập đến những hành động đàn áp dã man phe đối lập của nhà cầm quyền Iran. Ngài nói:
Tôi lên án mọi hành động bất công. Tôi lên án việc giết người. Tôi lên án án tử hình. Tôi tin rằng mạng sống con người nên được trân trọng. Con người cần được tôn trọng, và sự sống của mỗi người – từ khi thụ thai đến khi chết tự nhiên – cần được tôn trọng và bảo vệ. Do đó, khi một chế độ hay quốc gia đưa ra những quyết định tước đoạt mạng sống của người khác một cách bất công, điều đó rõ ràng phải bị lên án.
3. Video của Đức Giáo Hoàng về án tử hình được phát sóng cùng ngày Tổng thống Trump mở rộng án tử hình
Đức Giáo Hoàng nhận xét rằng tội ác không tước đoạt phẩm giá con người, và các hệ thống giam giữ hiệu quả có thể và đã được phát triển để bảo vệ công dân.
Đức Giáo Hoàng Lêô đã gửi một thông điệp video tới lễ kỷ niệm 15 năm ngày tiểu bang quê hương của ngài bãi bỏ án tử hình tại Đại học DePaul ở Chicago. Thông điệp nhấn mạnh rằng “các hệ thống giam giữ hiệu quả có thể và đã được phát triển để bảo vệ công dân”, đây là một thực tế cốt lõi trong sự phát triển giáo huấn của Giáo hội về án tử hình.
Cùng ngày thông điệp video của Đức Giáo Hoàng được phát sóng (24 tháng 4), Tổng thống Donald Trump đã ký một sắc lệnh hành pháp, tái áp dụng hình phạt xử bắn và tiêm thuốc độc. Đây là sắc lệnh hành pháp thứ hai của ông về án tử hình. Ngay ngày đầu tiên trở lại nhiệm kỳ, ông đã ký một sắc lệnh để khôi phục án tử hình trong các nhà tù liên bang.
Khoảng 150 quốc gia đã bãi bỏ án tử hình; tại Hoa Kỳ, điều này tùy thuộc vào từng tiểu bang, với một số tiểu bang như Illinois đã bãi bỏ, và các tiểu bang khác như Texas vẫn còn áp dụng.
Thông điệp của Đức Giáo Hoàng gửi đến tiểu bang quê hương của ngài đã nhắc lại giáo huấn của Giáo hội, trích dẫn Sách Giáo lý.
Đây là lý do tại sao Đức Giáo Hoàng Phanxicô và những vị tiền nhiệm gần đây của tôi liên tục nhấn mạnh rằng lợi ích chung có thể được bảo vệ và các yêu cầu của công lý có thể được đáp ứng mà không cần đến án tử hình. Do đó, Giáo hội dạy rằng “án tử hình là không thể chấp nhận được vì nó là một sự tấn công vào tính bất khả xâm phạm và phẩm giá của con người” (ibid.).
“Cuộc sống không chỉ được định nghĩa bởi những sai lầm của một người.”
Chỉ hai ngày trước đó, Đức Giáo Hoàng Lêô đã đến thăm các tù nhân ở Guinea Xích đạo, một quốc gia phải đối diện với những lời chỉ trích về cách đối xử với tù nhân và điều kiện nhà tù.
“Chúa không bao giờ mệt mỏi trong việc tha thứ,” Đức Giáo Hoàng nói với các tù nhân. “Ngài luôn mở ra một cánh cửa mới cho những người nhận ra lỗi lầm của mình và mong muốn thay đổi. Đừng để quá khứ cướp đi hy vọng về tương lai của anh chị em. Mỗi ngày đều có thể là một khởi đầu mới.”
Ngài cũng lưu ý rằng xã hội phải hợp tác với hệ thống nhà tù và luôn phải đề cao phẩm giá con người.
Việc thực thi công lý nhằm mục đích bảo vệ xã hội. Tuy nhiên, để có hiệu quả, nó phải luôn đề cao phẩm giá và tiềm năng của mỗi người. Công lý đích thực không chỉ tìm cách trừng phạt mà còn giúp xây dựng lại cuộc sống của các nạn nhân, người phạm tội và cộng đồng bị tổn thương bởi cái ác. Không có công lý nếu không có sự hòa giải. Đây là một nhiệm vụ vô cùng to lớn. Một phần của nó có thể diễn ra trong các nhà tù, nhưng phần lớn hơn phải có sự tham gia của toàn thể cộng đồng quốc gia, để ngăn ngừa và hàn gắn những vết thương do bất công gây ra.
Illinois là tiểu bang thứ 16 bãi bỏ án tử hình. Hiện nay, tại Hoa Kỳ, 26 tiểu bang và Đặc khu Columbia đã bãi bỏ án tử hình.
Dưới đây là toàn văn thông điệp video của Đức Giáo Hoàng Lêô gửi tới Illinois, kèm theo video.
Các bạn thân mến,
Tôi rất vui mừng được chào đón tất cả các bạn đang quy tụ tại Đại học DePaul để kỷ niệm 15 năm quyết định bãi bỏ án tử hình tại tiểu bang Illinois.
Giáo Hội Công Giáo luôn dạy rằng mỗi sinh mạng con người, từ lúc thụ thai cho đến khi chết tự nhiên, đều thánh thiêng và xứng đáng được bảo vệ. Thật vậy, quyền sống là nền tảng của mọi quyền con người khác. Vì lý do này, chỉ khi một xã hội bảo vệ tính thánh thiêng của sự sống con người thì xã hội đó mới phát triển và thịnh vượng (xem Bài phát biểu trước các thành viên của Đoàn ngoại giao được công nhận tại Tòa Thánh, ngày 9 Tháng Giêng năm 2026).
Về vấn đề này, chúng ta khẳng định rằng phẩm giá của con người không bị mất đi ngay cả sau khi thục hiện những tội ác rất nghiêm trọng. Hơn nữa, các hệ thống giam giữ hữu hiệu quả có thể và đã được phát triển để bảo vệ công dân đồng thời không hoàn toàn tước đoạt khả năng chuộc tội của những người phạm tội (xem Giáo lý của Giáo Hội Công Giáo, 2267). Đó là lý do tại sao Đức Giáo Hoàng Phanxicô và các vị tiền nhiệm gần đây của tôi đã nhiều lần nhấn mạnh rằng lợi ích chung có thể được bảo vệ và các yêu cầu của công lý có thể được đáp ứng mà không cần đến án tử hình. Do đó, Giáo hội dạy rằng “án tử hình là không thể chấp nhận được vì nó là một sự tấn công vào tính bất khả xâm phạm và phẩm giá của con người” (ibid.).
Vì vậy, tôi cùng các bạn hoan nghênh quyết định được đưa ra bởi Thống đốc bang Illinois vào năm 2011, và tôi cũng bày tỏ sự ủng hộ của mình đối với những người ủng hộ việc bãi bỏ án tử hình tại Hoa Kỳ và trên toàn thế giới. Tôi cầu xin để những nỗ lực của các bạn sẽ dẫn đến sự thừa nhận lớn hơn về phẩm giá của mỗi người, và sẽ truyền cảm hứng cho những người khác cùng làm việc vì chính nghĩa tương tự.
Với những tình cảm này, tôi thân ái xin Chúa ban cho các bạn những ơn lành khôn ngoan, niềm vui và sự bình an của Người.
Cảm ơn các bạn.