Chúng con nhớ về Đức Cha khả ái
Mới ngày nào Cha bước tới Nha Trang.
Tới Nha Trang trong chức vụ chủ chăn,
Cha biến đó trở thành nơi đất hứa.
Gốc từ Huế, vào Nha Trang xa xứ.
Lạ cả người, cả cảnh, cả đoàn chiên,
Với thời gian hết lạ đến thân quen.
Tình mục tử trở thành tình phụ tử,
Mười tám năm Cha ra tay giúp đỡ.
Cả đoàn con cùng hăm hở tiến lên,
Theo chân Cha hàng Linh mục giáo dân
Ý thức được mình là người phục vụ.
Nhớ Lời Chúa chúng con đừng lo sợ,
Có Thánh Linh với sức mạnh vô biên.
Miễn chúng con biết tin tưởng trung kiên,
Đặt hy vọng vào tình thương của Chúa.
Tưởng đâu Cha còn ở lâu thêm nữa,
Không ngờ rằng Cha hết hạn lại đi.
Cha đi đâu ? Cha đi để làm chi ?
Mầu nhiệm quá chúng con không hiểu được.
Thôi thì thôi chúng con đành phó thác,
Để Chúa làm việc trọng đại trong Cha.
Cha cứ đi để Nước Chúa mở ra,
Cho ánh sáng của đức tin chiếu toả.
Đường Cha đi là con đường thập giá,
Mười ba năm quằn quại chốn lao tù.
Cha bỏ qua những năm tháng âm u,
Cha dâng hiến thành hy sinh lễ tế.
Đường Can vê Chúa đi rồi không dễ,
Đến phiên Cha cũng không dễ tí nào.
Cha chấp tay, Cha bình tĩnh cúi đầu,
Để Chúa đặt thêm mũ gai toàn thắng.
Thật rõ ràng trải qua bao năm tháng,
Cha đã về vẫn vui vẻ bình an.
Không lo toan không cay cú hờn căm,
Cha phó thác để Thánh Thần định liệu.
Chúa chọn Cha từ hồi còn niên thiếu,
Để lớn lên Cha làm việc của Ngài.
Chúa dùng Cha như một kẻ Thiên sai,
Được hân hạnh đi khắp trong ngoài nước.
Từ Nha Trang vượt xa ngàn triệu bước,
Đến Roma lãnh phẩm phục Hồng Y.
Trên đài cao đầy lộng lẫy uy nghi,
Cha vẫn giữ nguyên nụ cười giản dị.
Có người mong Cha được cao hơn thế,
Nhưng Thánh Thần đâu lệ thuộc ý ta.
Đời của Cha đúng là một bông hoa,
Đẹp hết cở đúng vào giờ Chúa hái.
Người trần gian không thể cầm Cha lại,
Cha phải đi vì sứ mạng nước Trời.
Thôi thì thôi xin phủ phục vâng lời,
Chúc Cha thánh để mau làm vị Thánh.
Giữa Roma Cha đầy tràn phúc hạnh,
Phút ra đi Cha từ biệt mọi người.
Bao cơ quan bao nhân vật đạo đời,
Trong thầm lặng nhìn Cha đầy luyến tiếc.
Đức Giáo Hoàng đã khóc Cha tha thiết,
Đề cao Cha như một vị anh hùng.
Đám tang Cha một cuộc lễ tưng bừng,
Màu đỏ thắm vượt xa ngoài tưởng tượng.
Đường Cha đi là con đường hy vọng,
Đường dẫn Cha lên tột đỉnh vinh quang.
Đường rước Cha vào tận chốn Thiên đàng,
Cha được ở giữa vầng ô sáng láng
Mong Cha chóng được trở thành vị Thánh.
Để đoàn con ngưỡng vọng bước theo chân,
Từ Thiên cung Cha nhìn xuống trần gian,
Cha thấy cả đoàn con Cha mừng hát.
Trong niềm vui, niềm vui dâng dào dạt,
Vạn con tim rộn rã tiếng hoan ca.
12 giờ đêm thứ hai ngày 17- 02- 2002
Lm JB Cao Vĩnh Phan
Nhà Hưu Dưỡng Chí Hoà.