Người giảng Phủ Giáo Hoàng giải thích về bài Tin Mừng Chúa Nhật.

ROME (Zenit.org).- Bài giải thích của cha Raniero Cantalamessa dòng Capuchin, người giảng Phủ Giáo Hoàng, về bài Tin Mừng Chúa Nhật III Thường Niên này.

* * *

(Giônna 3:1-5,10; 1 Côrintô 7:29-31; Maccô 1:14-20)

Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng!

Sau khi ông Gioan bị nộp, Chúa Giêsu đến miền Galilêa rao giảng Tin Mừng của Thiên Chúa và nói: "Thời kỳ đã mãn và triều đại Thiên Chúa đã đến gần, Anh em hãy sám hối và tin vào Tin Mừng." Chúng ta phải loại ngay hai thành kiến. Thứ nhất: sự hoán cải không phải chỉ qui chiếu về những kẻ không tin, hay là về những kẻ nói mình là "thế tục"; Tất cả chúng ta bất kể phân biệt cần phải hoán cải. Thứ hai: sự hoán cải, hiểu theo nghĩa tin mừng đích thực, không phải đồng nghĩa với sự cam chịu, sự cố gắng và sự buốn phiền, nhưng đồng nghĩa với sự tự do và vui mừng; đó không phải là một tình trạng thoái lui nhưng cấp tiến.



Trước Chúa Giêsu, hoán cải luôn có nghĩa là "lui lại" ( tiếng Hy bá, "shur," có nghĩa là tiến trình ngược lại, trở lui lại trên những bước đi của mình). Hoán cải chỉ một hành vi của người, trong một lúc sống nào đó, nhận thấy mình không "theo tiến trình"; lúc đó, họ dừng lại, suy xét lại, quyết định thay đổi thái độ và trở về sự tuân giữ luật và Giao Ước với Chúa. Họ làm một thay đổi thật sự chiều hướng, một "U-turn." (đi quay trở lại) Trong trường hợp này sự hoán cải có một ỳ nghĩa luân lý; đó là sự thay đổi những tập quán, sự hình thành lại cuộc sống của mình.

Ý nghĩa này thay đổi trên môi miệng Chúa Giêsu. Hoán cải không còn nghĩa trở lui về Giao Ước cũ và tuân giữ luật; đúng hơn, hoán cải có nghĩa làm một bước nhảy vọt vĩ đại và vào Vương Quốc, bám chặt vào sự cứu rỗi đến với con người một cách nhưng không, do sáng kiến tự do và toàn quyền của Thiên Chúa.

Sự hoán cải và sự cứu rỗi đã thay đổi chỗ đứng. Không còn. như trước, sự hoán cải của con người và do đó sự cứu rỗi như là phần thưởng của Thiên Chúa; đúng hơn, sự cứu rỗi là thứ nhất, như là sự cống hiến quảng đại và nhưng không của Chúa, và sau đó sự hoán cải là sự đáp ứng của con người. Đó là "tin mừng," đặc tính vui mừng của sự hoán cải tin mừng. Thiên Chúa không đợi con người đi bước đầu, thay đổi nếp sống của mình, làm những việc lành, dường như sự cứu rỗi là sự đền bù cho những cố gắng của họ. Không; ân sủng đi trước, đó là sáng kiến của Thiên Chúa. Trong sự này, Kitô giáo khác với tất cả các tôn giáo khác: nó không bắt đầu với sự rao giảng nhiệm vụ nhưng ân huệ; nó không bắt đầu với luật, nhưng với ân sủng.

"Sám hối và tin": Do đó câu này không có nghĩa là hai sự khác biệt và kế tiếp, nhưng cũng một hành động cơ bản: Hoán cải, tức là, tin! Bởi tin, nên được hoán cải. Đức tin là cửa qua đó người ta vào Vương Quốc. Nếu có nói rằng: cửa là sự vô tội, cửa là sự tuân giữ đúng tất cả các giới răn, cửa là sự nhẫn nại, sự trong sạch, người ta có thể nói: đó không phải cho tôi; tôi không vô tội, tôi thiếu nhân đức này hay nhân đức kia. Nhưng chúng ta được nói : cửa là đức tin. Bất cứ ai đều có thể tin, bởi vì Thiên Chúa đã tạo dựng chúng ta tự do và thông minh chính là để chúng ta có thể tin vào Người.

Đức tin có những mặt khác biệt: Có đức tin tán thành (faith-assent) của lý trí, có đức tin phó thác (faith-trust). Trong trường hợp của chúng ta, đó là một đức tin chiếm đoạt (faith-appropriation), nghĩa là, một hành vi qua đó người ta chiếm đoạt cho mình một cái gì, hầu như bằng sự cao ngạo. Thánh Bernard cũng sử dụng động từ chiếm hữu (Usurp): "Điều tôi không thể tự mình chiếm hữu, tôi chiếm hữu từ phía Chúa Kitô!"

"Hoán cải và tin" một cách chính xác có nghĩa là, làm một thứ hành động thình lình và chân thật. Với sự đó, cả trước khi làm một cố gắng và lập công nghiệp, chúng ta được ơn cứu rỗi, chúng ta cũng chiếm đoạt cho chúng ta một "vương quốc." Và chính Thiên Chúa Đấng mời chúng ta làm như vậy, Người thích thấy tính chất thông minh này, và Người là kẻ đầu tiên kinh ngạc vì "có ít kẻ đáp ứng."

"Hoán cải!" như chúng ta thấy không phải là một sự đe dọa, một sự làm cho người ta buồn rầu và bắt buộc người ta đi với cái đầu cuối xuống, như vậy cần phải lâu hơn nữa. Ngược lại, đó là là một sự cống hiến kỳ lạ, một sự mời tới tự do và vui mừng. Đó là "tin mừng" của Chúa Giêsu cho những con người của mọi thời đại.