Niềm tin Việt Nam: Chuyện Giakêu
Niềm tin Việt Nam minh họa trong dạng truyện ngắn về những đời sống niềm tin của người Việt Nam, không phải trong quá khứ, cũng không phải trong tương lai, nhưng ngay trong ngày hôm nay và ngay bây giờ. Đọc Niềm tin Việt Nam, có thể bạn sẽ nhận ra những nhân vật xuất hiện trong Niềm tin Việt Nam chính là bạn, hoặc những người thân trong gia đình, hoặc những người hàng xóm, hoặc những người tín hữu trong xứ đạo của chính bạn.Vợ như chợt nhớ ra,
— Em quên không báo cho anh biết. Sáng nay, chị Hạnh gọi điện thoại nhắc là ngày mai tối thứ Bẩy tới phiên nhà mình đọc kinh Liên Gia rồi đó.
Vợ thăm dò,
— Khách đến nhà không gà thì vịt, nhưng ông khách lần này thì hơi đặc biệt đó nghen…
Chồng ngập ngừng,
— Tối mai?
Vợ gật đầu,
— Ừ, tối mai.
Chồng chép miệng,
— Hay là để khi khác...
Vợ trợn mắt,
— Chúa ơi! Thiệt đúng là quân Giu-dêu! Ai hay nói với tôi là, “Gặp được Chúa Giêsu, ai chẳng làm như vậy! Nếu anh là Giakêu, anh cũng sẽ tức tốc lanh mồm lẹ miệng te te mời Chúa về nhà ăn canh chua cá bông lau liền…”
Chồng cộ mắt,
— Sao nhớ dai dữ vậy? Còn những lần xòe tay ra mượn tiền, sao không chịu nhớ cho người ta nhờ?
Chồng gãi đầu,
— Tuần này anh bận với công việc trong hãng, họp hành liên miên nhức cả cái đầu. Anh đã tính thứ Bẩy ngày mai sẽ không làm chi hết…
Chồng quyết định,
— Nhưng thôi, ngày mai mình sẽ dọn dẹp nhà cửa đón Chúa…
Vợ ngồi sát lại bên chồng,
— Thế mới phải chứ. Đúng là ông xã của tôi!
Chồng tách ra xa xa,
— Đừng có mật ngọt chết ruồi nhé. Tui không phải là con nít lên ba dễ bị mẹ mìn dụ khị…
Chồng lật bài tố,
— Mà thôi! Nói cho em biết, lúc nãy em dám nói anh là quân Giu-dêu, lười biếng không chịu đón Chúa vào nhà… Còn em, những lúc anh nói hai vợ chồng đọc mười kinh Mân Côi trước khi đi ngủ. Nhưng em thì cứ lơ lơ viện lý do này kiếm lý do kia, nào là, “Em bận quá. Anh nhìn đi. Em đang rửa chén đây nè! Chút nữa em còn phải tắm cho con. Kinh sách cái gì, thôi để tối mai đi…”. Vào những lúc đó, không phải chỉ có mình tui quân Giu-dêu đánh bài chuồn, làm mặt lơ không mở cửa mời Chúa vào căn nhà của mình đâu đấy nhé.
Vợ đấm vào lưng chồng thùm thụp. Chồng né sang một bên, giơ cao ngón tay,
— Một đều nhé!
Vợ thì thào,
— Anh biết chi không? Có lần em nghe mấy thầy cô trong Ban Giáo Lý nói là trên đời này chắc chỉ có Chúa Giêsu là một. Ông Giakêu chưa nói chi, chưa mở miệng, thế mà Ngài đã tự động mời mình về nhà người ta ăn cơm tối...
Chồng lườm vợ,
— Chuyện nhảm nhí như thế mà cũng nghĩ ra được.
Lời Nguyện
Lạy Chúa, xin dạy chúng con biết mở rộng cánh cửa nhà để chúng con không còn mồ côi, nhưng luôn luôn có Chúa ngự trong tâm hồn của chúng con.
www.nguyentrungtay.com