HỘI SAMARITANÔ THANH HÓA ĐẾN VỚI BỆNH NHÂN NGHÈO HỌ TRUNG VỰC – KẺ LÁNG
Với mục tiêu được đặt ra từ khi thành lập là giúp dùng y đức chăm sóc bệnh nhân nghèo, không phân biệt lương giáo, Hội Thầy Thuốc Sa-ma-ri-ta-nô Thanh hoá đã thực hiện nhiều chuyến công tác phục vụ.
Ngày 28.03.2009, gần 30 Y Bác sĩ (có 5 người lương dân) một lần nữa đã rời Tòa Giám mục Thanh Hóa vào lúc 7g30, lên đường tiến về phía Tây, dừng lại tại họ đạo Trung Vực thuộc xứ Kẻ Láng, cách Thành phố Thanh hoá chừng 40 cây số về phía Tây. Đây là một giáo họ trên 1.200 nhân danh. Hầu hết sống kiếp thuyền chài lênh đênh trên dòng Sông Chu, con sông dài thứ hai của tỉnh Thanh hoá. Mỗi gia đình chỉ có một chiếc thuyền con thô sơ nhỏ bé nhưng lại là nơi sinh hoạt duy nhất cho 3,4 thế hệ, từ ông lão râu tóc bạc phơ cho đến cháu chắt miệng còn hôi sữa. “Gạo chợ nước sông” là tất cả cuộc đời họ. Mò cua bắt ốc quanh năm suốt tháng nhưng đôi khi thu nhập chỉ vỏn vẹn một ký “hải sản nước ngọt” mỗi ngày. Tắm rửa, giặt giũ ăn uống...mọi sự đều giải quyết bằng nước sông “trong nhờ, đục chịu”…
Đoàn Samaritanô đến Kẻ Láng lúc 9g sáng. Cha Quản xứ Giuse Trần Văn Phi đã bày tỏ niềm vinh dự được Hội chọn làm “điểm hẹn tình thương” trong chuyến đi này. Ngài mau mắn hướng dẫn đoàn đến nhà thờ họ tạm thời dùng làm tụ điểm khám chữa bệnh.
Sau kinh Chúa Thánh Thần và bài hát Kinh Hòa Bình cũng là ý lực sống của Hội, Cha phó xứ Phêrô Nguyễn Văn Tám đã giới thiệu từng thành phần trong đoàn và bày tỏ niềm vui thay cho người nghèo được quan tâm. Cha Chủ tịch Uỷ Ban Bác Ái Xã Hội của giáo phận, cha Antôn Trịnh đình Thiệu, cũng ngỏ lời cám ơn Đức Cha Giuse Nguyễn Chí Linh đã có sáng kiến thành lập Hội, để nhờ đó hôm nay, những người thuyền chài nghèo khổ có được cơ hội quý báu này. Cha Tôma Lê Xuân Khấn – linh mục đồng hành và cũng là trưởng phái đoàn - đã thay mặt Đức Cha Giuse gởi lời hỏi thăm và động viên của ngài đến từng bệnh nhân, đồng thời cho biết họ chính là đối tượng ưu tiên trong cộng đồng xã hội.
Đoàn Samaritanô gồm một nhóm Dược sĩ phát thuốc, năm nhóm y bác sĩ trong đó bốn nhóm khám tại chỗ và một nhóm lưu động xuống tận các thuyền để khám và phát thuốc cho những người không thể lên bờ. Một bà trên 95 tuổi đã cho chúng tôi biết, đây là lần đầu tiên bà được “đặt ống nghe”. Khi cha Tôma Khấn hỏi Bà đâu là bí quyết giúp Bà sống thọ? Bà đã trả lời ngay: “con chỉ biết trông cậy vào Chúa, hằng ngày đọc kinh cầu nguyện xin Chúa giữ gìn con”. Bà được sinh trên thuyền và lớn lên giữa sóng nước….
Sau bữa ăn trưa đạm bạc vội vã, các Y Bác sĩ lại tiếp tục khám cho số bệnh nhân còn lại. Lúc đầu đoàn chỉ dự trù phục vụ 200 bệnh nhân, nhưng con số thực tế đã lên đến trên 300. Thuốc mang theo không đủ phát, đoàn phải gửi người đi mua thêm thuốc cách đó trên 15 cây số.
Mệt nhoài vì phục vụ mãi đến 16g30, nhưng ai nấy đều cảm thấy mãn nguyện vì đã đem yêu thương đến cho những người kém may mắn… Một nữ Bác sĩ khoa sản (lương dân) đã cho chúng tôi biết, đây là lần đầu tiên chị đi khám từ thiện, chị cảm thấy rất vui và mong ước được tham gia trong các chuyến hành trình tiếp nối, chị cảm nhận được sự thiếu thốn của những bệnh nhân nghèo. Cái vòng luẩn quẩn của cái nghèo và dân trí thấp làm cho cuộc đời của họ không thể tiếp cận được với nền văn minh nhân loại, mà trước tiên là một nền y tế đang trên đà phát triển với đủ dụng cụ y học tân tiến.
Trong niềm vui rạng rỡ, mọi người đã nắm tay nhau hẹn gặp lại trong chuyến xuất hành lần tới vào tháng tư, đến với anh em dân tộc thiểu số miền núi, lòng ấp ủ hoài bão chân cứng đá mềm, rong ruổi khắp mọi nẻo đường giáo phận Thanh hoá, để những bệnh nhân nghèo khổ xứ Thanh, nhận được hơi ấm và sức mạnh của “những thiên thần áo trắng”.
.JPG)
.JPG)
Ngày 28.03.2009, gần 30 Y Bác sĩ (có 5 người lương dân) một lần nữa đã rời Tòa Giám mục Thanh Hóa vào lúc 7g30, lên đường tiến về phía Tây, dừng lại tại họ đạo Trung Vực thuộc xứ Kẻ Láng, cách Thành phố Thanh hoá chừng 40 cây số về phía Tây. Đây là một giáo họ trên 1.200 nhân danh. Hầu hết sống kiếp thuyền chài lênh đênh trên dòng Sông Chu, con sông dài thứ hai của tỉnh Thanh hoá. Mỗi gia đình chỉ có một chiếc thuyền con thô sơ nhỏ bé nhưng lại là nơi sinh hoạt duy nhất cho 3,4 thế hệ, từ ông lão râu tóc bạc phơ cho đến cháu chắt miệng còn hôi sữa. “Gạo chợ nước sông” là tất cả cuộc đời họ. Mò cua bắt ốc quanh năm suốt tháng nhưng đôi khi thu nhập chỉ vỏn vẹn một ký “hải sản nước ngọt” mỗi ngày. Tắm rửa, giặt giũ ăn uống...mọi sự đều giải quyết bằng nước sông “trong nhờ, đục chịu”…
Đoàn Samaritanô đến Kẻ Láng lúc 9g sáng. Cha Quản xứ Giuse Trần Văn Phi đã bày tỏ niềm vinh dự được Hội chọn làm “điểm hẹn tình thương” trong chuyến đi này. Ngài mau mắn hướng dẫn đoàn đến nhà thờ họ tạm thời dùng làm tụ điểm khám chữa bệnh.
Đoàn Samaritanô gồm một nhóm Dược sĩ phát thuốc, năm nhóm y bác sĩ trong đó bốn nhóm khám tại chỗ và một nhóm lưu động xuống tận các thuyền để khám và phát thuốc cho những người không thể lên bờ. Một bà trên 95 tuổi đã cho chúng tôi biết, đây là lần đầu tiên bà được “đặt ống nghe”. Khi cha Tôma Khấn hỏi Bà đâu là bí quyết giúp Bà sống thọ? Bà đã trả lời ngay: “con chỉ biết trông cậy vào Chúa, hằng ngày đọc kinh cầu nguyện xin Chúa giữ gìn con”. Bà được sinh trên thuyền và lớn lên giữa sóng nước….
Mệt nhoài vì phục vụ mãi đến 16g30, nhưng ai nấy đều cảm thấy mãn nguyện vì đã đem yêu thương đến cho những người kém may mắn… Một nữ Bác sĩ khoa sản (lương dân) đã cho chúng tôi biết, đây là lần đầu tiên chị đi khám từ thiện, chị cảm thấy rất vui và mong ước được tham gia trong các chuyến hành trình tiếp nối, chị cảm nhận được sự thiếu thốn của những bệnh nhân nghèo. Cái vòng luẩn quẩn của cái nghèo và dân trí thấp làm cho cuộc đời của họ không thể tiếp cận được với nền văn minh nhân loại, mà trước tiên là một nền y tế đang trên đà phát triển với đủ dụng cụ y học tân tiến.
Trong niềm vui rạng rỡ, mọi người đã nắm tay nhau hẹn gặp lại trong chuyến xuất hành lần tới vào tháng tư, đến với anh em dân tộc thiểu số miền núi, lòng ấp ủ hoài bão chân cứng đá mềm, rong ruổi khắp mọi nẻo đường giáo phận Thanh hoá, để những bệnh nhân nghèo khổ xứ Thanh, nhận được hơi ấm và sức mạnh của “những thiên thần áo trắng”.