Lúc 9 giờ sáng Chúa Nhật, 26 Tháng Tư, là Chúa nhật thứ IV mùa Phục sinh, cũng gọi là Chúa nhật Chúa Chiên Lành và cũng là Ngày Thế giới Cầu nguyện cho Ơn gọi Lần thứ 63, Đức Thánh Cha Lêô XIV đã chủ sự thánh lễ truyền chức linh mục cho mười phó tế, tại Đền thờ Thánh Phêrô.
Trong số các tiến chức, có tám vị thuộc Giáo phận Roma, người trẻ nhất 27 tuổi và người cao niên nhất 35 tuổi, đã khám phá ơn gọi trong dịp tham dự Ngày Quốc tế Giới trẻ năm 2016 ở Krakow, Ba Lan. Ngoài ra có một người Colombia. Có bốn tiến chức được đào tạo tại Đại chủng viện Giáo phận Roma và bốn thầy khác thuộc Chủng viện của Con đường Tân Dự tòng. Các linh mục này được nhập tịch Giáo phận Roma, nhưng cũng có thể được gửi đi phục vụ tại các nơi khác trên thế giới, theo sự thỏa thuận giữa Ban lãnh đạo phong trào và Đức Hồng Y Giám quản Roma.
Ngoài ra, có hai tiến chức người nước ngoài thuộc các Học viện khác ở Roma.
Đây là lần thứ hai Đức Thánh Cha Lêô XIV truyền chức linh mục cho Giáo phận Roma của ngài. Lần đầu vào ngày 31 tháng Năm năm ngoái 2025, khi ấy có mười một tân linh mục.
Trong số các vị đồng tế, có Đức Hồng Y Baldo Reina, Giám quản Roma, cùng với đông đảo linh mục, trước sự hiện diện của bảy ngàn tín hữu.
Trong bài giảng thánh lễ, Đức Thánh Cha nói:
Tôi xin gửi lời chào đặc biệt đến những người vừa được thụ phong chức linh mục, gia đình của các con, các linh mục của Roma, nhiều người trong số họ đã được thụ phong vào Chúa nhật thứ tư sau Lễ Phục Sinh này, và tất cả mọi người hiện diện.
Chúa Nhật này tràn đầy sức sống! Mặc dù cái chết đang bao quanh chúng ta, nhưng lời hứa của Chúa Giêsu đã bắt đầu ứng nghiệm: “Ta đến để họ có sự sống, và có sự sống dồi dào” (Ga 10:10). Chúng ta thấy được lòng quảng đại và nhiệt huyết lớn lao trong sự sẵn lòng của những thanh niên mà Giáo Hội hôm nay kêu gọi thụ phong linh mục. Là một cộng đồng đông đảo và đa dạng quy tụ quanh một Thầy duy nhất, chúng ta cảm nhận được sự hiện diện đổi mới chúng ta. Đó là Chúa Thánh Thần, Đấng kết hợp con người và ơn gọi trong tự do, để không ai còn sống cho riêng mình nữa. Mỗi Chúa Nhật đều kêu gọi chúng ta ra khỏi “mộ phần” của sự cô lập và ẩn dật, để chúng ta có thể gặp nhau trong khu vườn hiệp thông, nơi Đấng Phục Sinh phù trì chúng ta.
Ơn gọi của những anh em chúng ta mời gọi chúng ta suy niệm về sứ vụ của linh mục, đó là sứ vụ hiệp thông. “Sự sống dồi dào”, thực sự đến với chúng ta trong cuộc gặp gỡ sâu sắc và riêng tư với Con Thiên Chúa, nhưng nó ngay lập tức mở mắt chúng ta ra cho anh chị em chúng ta, những người đã trải nghiệm, hoặc vẫn đang tìm kiếm, “quyền được trở thành con cái Thiên Chúa” (Ga 1:12). Đây là một bí quyết cho đời sống của linh mục. Hỡi các ứng viên linh mục thân mến, mối liên kết của các con với Chúa Kitô càng sâu sắc, thì sự thuộc về toàn thể nhân loại của các con càng triệt để. Không có sự đối lập, cũng không có sự cạnh tranh, giữa trời và đất; trong Chúa Giêsu, chúng được hiệp nhất mãi mãi. Mầu nhiệm sống động và năng động này ràng buộc trái tim với một tình yêu bất khả phân ly: nó ràng buộc và lấp đầy trái tim. Chắc chắn, giống như tình yêu vợ chồng, tình yêu truyền cảm hứng cho đời sống độc thân vì Nước Thiên Chúa cũng phải được gìn giữ và liên tục đổi mới, vì mỗi tình yêu chân thật đều trưởng thành và sinh hoa kết trái theo thời gian. Các con được kêu gọi đến với một cách yêu thương đặc biệt, tế nhị và khó khăn, và hơn thế nữa, đến việc cho phép bản thân được yêu thương trong tự do. Điều này sẽ giúp các con không chỉ trở thành những linh mục tốt mà còn là những công dân trung thực, có ích cho xã hội, những người kiến tạo hòa bình và tình hữu nghị.
Về điểm này, điều đáng chú ý là trong Phúc Âm được tuyên đọc (Ga 10:1-10), Chúa Giêsu đề cập đến những nhân vật và hành động hung hãn: người lạ, kẻ trộm cướp, những kẻ coi thường ranh giới và xâm phạm giữa Ngài và những người Ngài yêu thương. Chúa Giêsu nói, chúng đến “chỉ để trộm cắp, giết hại và phá hoại” (câu 10). Giọng nói của chúng khác với giọng nói của Ngài, và không thể nhận ra (xem câu 5). Lời Chúa đầy tính hiện thực. Ngài biết sự tàn ác của thế gian, nơi Ngài đang bước đi cùng chúng ta. Qua lời Ngài, Ngài không chỉ gợi lên những hình thức bạo lực thể xác, mà trên hết là bạo lực tinh thần. Tuy nhiên, điều này không ngăn cản Ngài hi sinh mạng sống mình. Sự tố cáo không trở thành sự từ bỏ; nguy hiểm không dẫn đến sự chạy trốn. Đây là một bí quyết khác cho đời sống của linh mục: chúng ta không được sợ hãi trước hiện thực. Chính Chúa của sự sống đang gọi chúng ta. Nguyện xin sứ vụ được giao phó cho anh em, hỡi các anh em thân yêu, mang lại bình an cho những người biết rằng họ được an toàn, ngay cả giữa những hiểm nguy.
Ngày nay, nhu cầu an ninh khiến con người trở nên hung hăng, khiến cộng đồng khép kín và dẫn đến việc tìm kiếm kẻ thù và vật tế thần. Nỗi sợ hãi thường hiện diện xung quanh chúng ta và có lẽ cả bên trong chúng ta. Mong rằng sự an toàn của các con không nằm ở vai trò các con nắm giữ, mà nằm ở cuộc đời, cái chết và sự phục sinh của Chúa Giêsu cũng như sự tham gia của các con, cùng với mọi người, vào câu chuyện cứu rỗi. Sự cứu rỗi này đã và đang hoạt động trong nhiều việc làm tốt lành được thực hiện một cách thầm lặng bởi những người thiện chí trong các giáo xứ và môi trường mà các con sẽ cùng họ đồng hành. Những gì các con rao giảng và cử hành sẽ bảo vệ các con, ngay cả trong những thời điểm khó khăn.
Trong những cộng đồng mà các con sẽ được sai đến, Đấng Phục Sinh đã hiện diện, và nhiều người đã noi theo Ngài một cách đáng khen ngợi. Các con sẽ nhận ra những vết thương của Ngài và phân biệt được tiếng Ngài. Các con sẽ gặp gỡ những người hướng dẫn các con đến với Ngài. Những cộng đồng này cũng sẽ giúp các con trở thành thánh nhân! Về phần mình, hãy giúp họ cùng nhau bước đi, noi theo Chúa Giêsu, Mục Tử Nhân Lành, để họ trở thành những nơi chốn – những khu vườn – của sự sống, nơi sự sống được đổi mới và chia sẻ với người khác. Mọi người thường thiếu một nơi mà họ có thể hiểu rằng ở bên nhau thì tốt hơn và đẹp hơn, và rằng họ có thể hòa thuận với nhau. Tạo điều kiện cho những cuộc gặp gỡ, giúp gắn kết những người lẽ ra sẽ không bao giờ gặp nhau, và hòa giải những chia rẽ cũng chính là việc cử hành Thánh Thể và Bí tích Hòa giải. Việc quy tụ lại với nhau luôn có nghĩa là gieo trồng lại Giáo Hội.
Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu bắt đầu nói về chính mình bằng một hình ảnh quan trọng. Ngài tự mô tả mình là “người chăn chiên”, nhưng những người nghe dường như không hiểu. Vì vậy, Ngài thay đổi hình ảnh: “Thật vậy, Ta nói cùng các ngươi, Ta là cửa vào của bầy chiên” (Ga 10:7). Tại Giêrusalem, có một cửa được gọi đúng như vậy, “cửa chiên”, gần hồ Bêthêđa. Chiên và chiên con đi vào đền thờ qua cửa đó, trước tiên được thanh tẩy, rồi sau đó được đem đi tế lễ. Hình ảnh này ngay lập tức nhắc nhở chúng ta về Bí tích Thánh tẩy.
“Ta là cửa,” Chúa Giêsu phán. Đại lễ đã cho chúng ta thấy hình ảnh này tiếp tục chạm đến trái tim của hàng triệu người. Trong nhiều thế kỷ, những cánh cửa – thường là những cổng thực sự – đã mời gọi mọi người bước qua ngưỡng cửa của Giáo hội. Trong một số trường hợp, bể rửa tội được xây dựng bên ngoài, giống như Hồ Bêthêđa cổ xưa, dưới những mái hiên của nó “có nhiều người bệnh tật – mù lòa, què quặt và bại liệt” (Ga 5:3). Hỡi các ứng viên chức linh mục thân mến, hãy coi mình là một phần của nhân loại đau khổ này, những người đang chờ đợi sự sống dồi dào. Bằng cách giới thiệu đức tin cho người khác, các con sẽ khơi dậy đức tin của chính mình. Cùng với các tín hữu đã được rửa tội, các con sẽ bước qua ngưỡng cửa của mầu nhiệm mỗi ngày – ngưỡng cửa mang dung mạo và danh xưng của Chúa Giêsu. Đừng bao giờ che giấu cánh cửa thánh này. Đừng chặn nó; đừng trở thành vật cản cho những người muốn bước vào. “Các người đã không vào, mà những kẻ muốn vào, các người lại ngăn cản.” (Lc 11:52): đây là lời quở trách cay đắng của Chúa Giêsu dành cho những người đã giấu chìa khóa của một lối đi vốn dành cho tất cả mọi người.
Ngày nay hơn bao giờ hết, đặc biệt khi số liệu thống kê dường như chỉ ra sự chia rẽ giữa con người và Giáo hội, hãy luôn mở rộng cánh cửa! Hãy để mọi người bước vào, và sẵn sàng bước ra. Đây là một bí quyết khác cho cuộc sống của các con: các con là một kênh dẫn, chứ không phải là một bộ lọc. Nhiều người tin rằng họ đã biết điều gì nằm ngoài ngưỡng cửa. Họ mang theo những ký ức, có lẽ từ một quá khứ xa xôi. Thường thì, có điều gì đó bên trong họ vẫn sống động và chưa chết đi; điều này thu hút họ. Tuy nhiên, đôi khi, có điều gì đó khác bên trong họ vẫn còn rỉ máu và đẩy họ ra xa. Chúa biết điều đó, và Ngài chờ đợi. Hãy phản chiếu lòng kiên nhẫn và sự dịu dàng của Ngài. Các con thuộc về tất cả mọi người và dành cho tất cả mọi người! Hãy để đây là mục đích cơ bản của sứ mệnh các con: giữ cho ngưỡng cửa luôn mở và hướng dẫn người khác đến đó, mà không cần dùng quá nhiều lời.
Mặt khác, Chúa Giêsu nhấn mạnh và làm rõ: “Ta là cửa. Ai qua Ta mà vào thì sẽ được cứu. Người ấy sẽ ra vào và gặp được đồng cỏ” (Ga 10:9). Ngài không bóp nghẹt tự do của chúng ta. Có những cộng đồng ngột ngạt; một số nhóm thì dễ gia nhập nhưng gần như không thể rời đi. Điều này không đúng với Giáo Hội của Chúa, cũng không đúng với cộng đồng các môn đệ của Ngài. Ai được cứu rỗi, Chúa Giêsu nói, có thể “ra vào tìm được đồng cỏ”. Tất cả chúng ta đều tìm kiếm nơi nương náu, nghỉ ngơi và chăm sóc. Cửa Giáo Hội luôn rộng mở, nhưng không phải để cắt đứt chúng ta khỏi cuộc sống: cuộc sống không kết thúc trong một giáo xứ, trong một hiệp hội, trong một phong trào, trong một nhóm. Ai được cứu rỗi có thể “ra vào tìm được đồng cỏ”.
Anh em thân mến, hãy ra đi và khám phá văn hóa, con người và cuộc sống! Hãy kinh ngạc trước những điều mà Chúa làm cho nảy nở mà không cần chúng ta gieo trồng. Những người mà anh em sẽ phục vụ với tư cách là linh mục — giáo dân và các gia đình, người trẻ và người già, trẻ em và người bệnh — đang sống trên những đồng cỏ mà anh em phải đến để hiểu biết. Đôi khi, anh em sẽ cảm thấy mình thiếu những tấm bản đồ cần thiết. Nhưng Người Chăn Chiên Nhân Lành có chúng; hãy lắng nghe tiếng nói rất quen thuộc của Ngài. Ngày nay, rất nhiều người cảm thấy lạc lối! Nhiều người cảm thấy họ không còn tìm được phương hướng nữa. Về vấn đề này, không có lời chứng nào quý giá hơn lời này: “Trong đồng cỏ xanh tươi, Người cho tôi nằm nghỉ. Người đưa tôi tới dòng nước trong lành và bổ sức cho tôi. Người dẫn tôi trên đường ngay nẻo chính vì danh dự của Người.” (Tv 23:2-3). Danh Ngài là Giêsu: “Thiên Chúa cứu rỗi”! Anh em là những chứng nhân cho điều này. “Chắc chắn, sự nhân từ và lòng thương xót sẽ theo tôi suốt đời” (Tv 23:6). Anh chị em và những người trẻ thân mến: nguyện xin được như vậy!
Source:Dicastery for Communication - Libreria Editrice Vaticana