PHAN THIẾT: Nhằm tìm hiểu thêm về hiện tình Giáo hội tại Việt Nam, chúng tôi đã có cuộc nói truyện với LM Giuse Nguyễn Hữu An, chánh xứ Mẹ Vô Nhiễm, thuộc giáo phận Phan Thiết, trong đó ngài nhấn mạnh đến khía cạnh là các linh mục ngày nay “Nên tin và giao việc cho giáo dân...” để giáo dân có thể đóng góp tích cực trong các sinh hoạt của xứ đạo. Nhận thấy những phát biểu và tâm tình riêng của Ngài có thể đem đến những khởi điểm đối thoại và một cách thế nhìn vấn đề "mới mẻ", nên chúng tôi đăng lên để rộng đường dư luận.
Lê Phủ Cam (Phóng Viên): Làm mục vụ ở một vùng quê nghèo nhưng tinh thần sống đạo lại rất cao, điều gì làm cha thao thức nhất ?
LM.NHA: Vì đây là một miền truyền giáo nên ưu tiên hàng đầu của tôi là phát triển giáo xứ thành một cộng đoàn Đức tin, sống chân thành, bác ái để làm chứng nhân. Tôi không thích sự cầu kỳ, câu nệ mà luôn gần gũi, sống cùng giáo dân như những người anh em. Tôi đã từng chứng kiến một giáo xứ nhà quê như xứ tôi có số giáo dân bỏ nhà thờ rất đông, tìm hiểu thì biết cha xứ do quá cứng nhắc với hình thức bề ngoài như buộc giáo dân nữ đi lễ phải mặc áo dài, nam thì bỏ áo vào quần..., trong khi đời sống của họ còn nhiều khó khăn, giờ giấc đến với Chúa cũng là tranh thủ khi rảnh, nên những nguyên tắc đó trở nên xơ cứng, gò bó..., vậy là họ xa dần nhà thờ. Tôi coi đây là kinh nghiệm trong khi làm mục vụ của mình.
LPC: Cha đã bắt đầu từ đâu để xây dựng tinh thần này ?
LM.NHA: Tôi xây dựng những hội đoàn, mở những lớp giáo lý, lập những nhóm bác ái chuyên đến với người nghèo để tìm hiểu đời sống của họ. Tôi cũng đi tìm những nguồn quỹ và làm những dự án phát triển đời sống của
dân nghèo, sau đó giao lại cho giáo dân điều hành để họ có điều kiện đồng hành cùng anh em khó khăn. Ngay phía trước ngôi nhà thờ mới, tôi cũng làm hai bức phù điêu diễn tả một lời dạy trong Tin Mừng là “Mến Chúa yêu người”, vì bác ái, liên đới là mục tiêu hàng đầu của xứ Mẹ Vô Nhiễm. Xin mở ngoặc nói thêm là gần như mọi công việc ở giáo xứ, trừ việc cử hành các bí tích, tôi đều để giáo dân tự hoạch định và thực hiện, tôi chỉ góp ý và tham gia định hướng. Tôi thấy tin giáo dân, giao việc cho họ thì cha xứ sẽ có nhiều thời gian để quan tâm việc khác, mà giáo xứ lại ấm cúng, vui vì ai cũng thấy mình có sự đóng góp.
LPC: Thao thức là vậy, khi thực hiện cha gặp khó khăn gì ?
LM.NHA: Vì xứ Mẹ Vô Nhiễm là xứ mới nên mọi hoạt động phải tổ chức từ đầu, cần thời gian mới quen việc và suôn sẻ. Vấn đề tìm và huấn luyện nhân sự cũng là thách thức khi nhiều bà con phải dành thời gian mưu sinh,
lại chưa tham gia những hoạt động cộng đồng nhiều.
LPC: Còn đâu là những lợi thế ?
LM.NHA: Lòng đạo đức lâu đời, sự nhiệt tình và nhất là môi trường lành mạnh (giáo xứ tôi rất ít tệ nạn xã hội)...là những lợi thế. Tôi ví dụ, trong công việc xây nhà thờ vừa rồi, mặc dù khả năng tiền của để đóng góp vào việc chung của giáo dân là có giới hạn nhưng sự cộng tác, chung tay của họ là rất cảm động. Với công trình này, tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh những cụ già ngồi chọn gạch, những chị nữ nấu nướng lo cho thợ, những anh thanh niên hì hục khuân vác, đào móng, và cả những cháu thiếu nhi hễ rảnh là sang nhà thờ quét dọn...Đây là bức tranh sinh động của một cộng đoàn hiệp nhất, cũng là bằng chứng nói lên ý thức trách nhiệm với chuyện chung của bà con trong xứ.
LPC: Xin cảm ơn cha !
Lê Phủ Cam (Phóng Viên): Làm mục vụ ở một vùng quê nghèo nhưng tinh thần sống đạo lại rất cao, điều gì làm cha thao thức nhất ?
LPC: Cha đã bắt đầu từ đâu để xây dựng tinh thần này ?
LM.NHA: Tôi xây dựng những hội đoàn, mở những lớp giáo lý, lập những nhóm bác ái chuyên đến với người nghèo để tìm hiểu đời sống của họ. Tôi cũng đi tìm những nguồn quỹ và làm những dự án phát triển đời sống của
LPC: Thao thức là vậy, khi thực hiện cha gặp khó khăn gì ?
LM.NHA: Vì xứ Mẹ Vô Nhiễm là xứ mới nên mọi hoạt động phải tổ chức từ đầu, cần thời gian mới quen việc và suôn sẻ. Vấn đề tìm và huấn luyện nhân sự cũng là thách thức khi nhiều bà con phải dành thời gian mưu sinh,
LPC: Còn đâu là những lợi thế ?
LM.NHA: Lòng đạo đức lâu đời, sự nhiệt tình và nhất là môi trường lành mạnh (giáo xứ tôi rất ít tệ nạn xã hội)...là những lợi thế. Tôi ví dụ, trong công việc xây nhà thờ vừa rồi, mặc dù khả năng tiền của để đóng góp vào việc chung của giáo dân là có giới hạn nhưng sự cộng tác, chung tay của họ là rất cảm động. Với công trình này, tôi sẽ không bao giờ quên hình ảnh những cụ già ngồi chọn gạch, những chị nữ nấu nướng lo cho thợ, những anh thanh niên hì hục khuân vác, đào móng, và cả những cháu thiếu nhi hễ rảnh là sang nhà thờ quét dọn...Đây là bức tranh sinh động của một cộng đoàn hiệp nhất, cũng là bằng chứng nói lên ý thức trách nhiệm với chuyện chung của bà con trong xứ.
LPC: Xin cảm ơn cha !