KHÓA TẬP HUẤN VIẾT DỰ ÁN TẠI THANH HÓA

MỐI ƯU TƯ MỤC TỬ

Giáo phận Thanh Hóa nằm ở cực bắc miền Trung, cách Hà Nội 150km về phía Nam. Gồm 51 giáo xứ phân bố trên 6 giáo hạt, với tổng số giáo dân là 134.994 người (2007). Kinh tế chủ yếu là Nông, Ngư nghiệp với những phương tiện còn thô sơ. Nếu có dịp đi thăm các giáo xứ, chúng ta vẫn thấy nhan nhản những túp lều tranh lụp xụp, xiêu vẹo, đứng khép nép đâu đó bên những lũy tre già…Cảnh người trẻ bỏ quê hương lên đường kiếm sống đã trở thành quen thuộc, như một sự chấp nhận “chẳng đặng đừng” của kiếp nghèo.

Chính vì thế, nhu cầu cải thiện về cơ sở hạ tầng cũng như phát triển đời sống kinh tể tại xứ Thanh là niềm thao thức của Vị cha chung cũng như của các vị mục tử trong giáo phận. Không những về kinh tế mà thôi, cơ sở vật chất của các giáo xứ nhiều nơi vẫn còn bệ rạc, nhà thờ đã quá cũ, quá chật, hoặc thậm chí chưa có; trường giáo lý, nhá trẻ có khi còn bằng tranh tre ọp ẹp...Tất cả đều đang ang chờ đợi được thay đổi, tái thiết, nâng cấp hoặc làm mới.

Cho tới nay, do tình hình chiến tranh và thời thế khó khăn phức tạp trong quá khứ, Giáo Hội Việt Nam nói chung và các giáo phận nói riêng, chỉ lo đến chuyện “giữ đạo”, khôi phục những gì đã mất hay đã bị bỏ bê. Đã đến lúc, cùng với việc xây dựng tái thiết nơi phụng tự, Giáo Hội cần phải dấn thân sâu xa rộng rãi hơn vào lãnh vực xã hội và dân sinh. Đó phải chăng là sứ mệnh hàng đầu của Giáo Hội ? Phải chăng đối tượng ưu tiên của Tin Mừng là người nghèo ?

Để thực hiện mục tiêu đó, trước tiên giới hữu trách Giáo Hội phải mang con tim của Chúa Cứu Thế, biết “chạnh lòng thương khi thấy đoàn lũ dân chúng bơ vơ không được chăm sóc”. Ngoài ra còn phải biết kỹ thuật điều tra, đánh giá đúng mức tình hình và nhu cầu đạo đời nơi mình có trách nhiệm. Dân chúng đang ở mức sống nào, làm sao để bảo đảm kinh tế, điều kiện sinh hoạt tôn giáo, y tế cho họ ? Làm sao thuyết phục được ân nhân và các cơ quan từ thiện giúp đỡ để xây dựng hạ tầng cơ sở của giáo xứ ?

Đó là tất cả lý do khiến Đức Cha Giuse nghĩ đến việc mở khóa tập huấn viết dự án tại Giáo phận.

CÙNG NHÌN MỘT HƯỚNG

Cha Micae Trương thanh Tâm, trưởng ban bác ái xã hội của Dòng Tên VN, một chuyên gia xã hội học đã từng đi du học Philippines và Sr Rosa Lima Đoàn Tâm Đan, thuộc dòng Nữ tử Trái Tim Đức Mẹ Saigon, phó giám đốc trung tâm nghiên cứu-tư vấn công tác xã hội và phát triển cộng đồng, là những người được mời làm huấn luyện viên của khoá tập huấn. Bằng phương pháp giảng dạy hiện đại, với kinh nghiệm nghề nghiệp, chuyên môn, cộng với tinh thần hoà đồng, dí dỏm, hai vị đã truyền đạt được một số vốn đáng kể trong dịp gặp gỡ này.

Thành phần học viên gồm 46 người, trong đó đa số là linh mục đang coi xứ trong giáo phận. Vị học viên cao niên nhất, 72 tuổi, chính là cha Tổng đại diện Phêrô Vũ tiến Phúc, ngoan ngoãn cắp sách đến trường đều đặn đầy đủ như một cậu học sinh cấp một. Ngoài ra, còn có nữ tu saint Paul, dòng Mến thánh giá, đại chủng sinh hai giáo phận Phát Diệm và Thanh hoá...Nói chung đó là các giới hữu trách hàng đầu trong việc cải thiện đời sống cộng đồng Giáo hội và xã hội.

Sáng ngày 10.7.2008, các học viên tề tựu về Tòa Giám mục Thanh Hóa để dự khóa tập huấn viết dự án. Đúng 8g30, lễ khai mạc đã diễn ra tại hội trường của ngôi Nhà Chung giáo phận. Trong diễn từ khai mạc, Đức Cha Giuse đã phân tích tình hình như sau: “Trước đây, vì hoàn cảnh lịch sử đặc biệt khó khăn nên chúng ta chỉ nghĩ đến việc giữ đạo theo kiểu thủ thấn. Đã đến lúc chúng ta phải chủ động hơn, dấn thân hơn vào công cuộc xoá đói giảm nghèo theo tinh thần giáo huấn xã hội của Giáo hội. Phải cố gắng vươn lên bằng chính nội lực của mình, không thể ỉ lại mãi vào sự giúp đỡ từ bên ngoài. Tập viết dự án không phải là tập xin tiền, nhưng ngược lại, là cơ hội để am hiểu hơn về tinh thần tự lực từ cường cách bền vững lâu dài và khoa học. Đó là trang sử mới chúng ta cần mở ra”.

Dưới một khía cạnh khác, Cha Trương Thanh Tâm đã cho rằng: “Chúng ta phải công nhận Giáo hội và giáo phận chúng ta còn nghèo, nhưng không thể phủ nhận chúng ta vẫn có những thế mạnh của mình. Vì thế, viết dự án cũng là lúc chúng ta thể hiện điểm mạnh đó qua những nổ lực không chỉ về vật chất, mà còn về tinh thần và nhất là niềm tin của chúng ta”.

Khóa dự án “siêu thời gian”, chỉ “gói gọn” trong hai ngày 10 và 11.07.2008, gồm những học viên “chất lượng cao”, cũng là khóa dự án đầu tiên tại Giáo phận Thanh Hóa. Các học viên, đều rất hăng hái tham gia các tiết học, họp nhóm, thuyết trình dự án… Tuy nhiên, vì thời gian eo hẹp cho một giáo án khá chi tiết, nên “thầy trò” phải “chạy nước rút” với một thời khóa biểu dày đặc. Ban đầu chưa quen, nhưng dần dà mọi người đều đã nhập cuộc một cách hăng hái, nhờ tinh thần vui tươi và tận tình phục vụ của ban giảng huấn đã làm cho “Người già trẻ lại còn trẻ thì chững chạc hơn” như lời của người dẫn chương trình.

Khóa học quá ngắn ngủi nhưng cũng đủ để học viên nắm được những kiến thức cơ bản và tầm quan trọng của việc làm dự án. Một đại diện học viên đã chia sẻ: “Nếu chúng ta chưa quan tâm đến nhân sinh, thì đừng nói đến nhân linh. Vấn đề viết dự án còn là bắc nhịp cầu bác ái, xây dựng con đường yêu thương, liên đới với mọi người”.

Quỹ thời gian vốn ngắn, dường như lại càng ngắn hơn. Chiều ngày 11.07, vào lúc 16g15’, lễ bế giảng đã diễn ra rất đơn sơ, nhưng ấm cúng và lắng đọng tâm tình cảm mến của “thầy trò” dành cho nhau. Đã có những vần thơ khắc tên “cha thầy” và “xơ cô” vào sổ lưu niệm. Chia tay nhau, mỗi người trở về với phận vụ của mình, mang theo những niềm hy vọng dành cho người nghèo, không phân biệt lương-giáo. Như lời của Đức Cha Giuse: “Chúng ta không chỉ nghĩ đến việc bảo trì trong khuôn viên nhà xứ, nhưng phải vươn rộng ra, nâng cấp cuộc sống của mọi người, mọi giới. Viết dự án, thực hiện dự án là một cơ hội để chúng ta đánh dấu sự dấn thân sâu xa vào đời sống của nhân sinh”.