SAIGON - Sáng ngày 05/11/2008, tôi lại đến nhà thờ Chí hòa, Sài Gòn để tham dự thánh lễ cầu cho các giám mục, linh mục, và tông đồ giáo dân đã qua đời do Đức hồng y Gioan Baotixita chủ sự, và viếng nghĩa trang linh mục giáo phận Sài Gòn.
Xem hình ảnh buổi lễ
Vẫn như một lời hò hẹn, vẫn như nhịp đập của trái tim; quí cha từ các nơi đổ về khá đông làm nên một đoàn rước thật đẹp, hay nói đúng hơn là làm cho lời cầu nguyện thêm đậm đà cái tình cái nghĩa của người đang thi hành sứ vụ dành cho các vị mục tử đã hoàn tất sứ vụ nơi trần gian.
Nhìn đoàn đồng tế tiến vào bên trong thánh đường, tôi đã hình dung được diễn tiến thánh lễ, tuy không khác gì so với mọi năm nhưng chắc chắn của lễ dâng tiến hôm nay vẫn luôn mới mẻ bởi tâm tình của Đức hồng y GB. Phạm Minh Mẫn, quí cha đại diện, quí cha và đông đảo giáo dân luôn trôi theo dòng thời gian, song song với hành trình của niềm tin, một niềm tin của người Kitô hữu được vun đắp mỗi ngày.
Thoáng nhìn một màu tím u buồn trong lòng nhà thờ, tôi thấy dâng trào một cảm xúc man mác buồn, nhưng nỗi buồn ấy bỗng nhẹ tênh, làm cho một niềm hy vọng tràn đến, vì “hồn thiêng” của thánh lễ được hòa hợp với sự sốt sắng của nhiều người và ý nghĩa bài giảng của Đức hồng y hôm nay.
Với giọng trầm buồn, Ngài chia sẻ rằng, sự sống có lúc cần phải như hạt lúa bị thối đi, bị chết đi. Tại sao lại phải như vậy trong khi sự sống cần được tôn trọng và bảo vệ? Lời Chúa cho chúng ta thấy cần phải chú tâm hủy hoại sự sống của mình (hủy hoại ở đây mang ý nghĩa là phải hy sinh, chịu hao mòn, phải cạn kiệt con người riêng của mình vì lợi ích chung).
Đức hồng y còn dùng hình ảnh vùng đất mũi Cà Mau để so sánh với hình ảnh Giáo phận. Đó là một mảnh đất, qua nhiều thời kỳ, được phù sa nối tiếp bù đắp, hình thành nên một cánh đồng màu mỡ của vùng Cà Mau. Cuộc đời tận tụy hy sinh phục vụ của các mục tử đã qua đi để tạo nên một cánh đồng giáo phận màu mỡ hôm nay.
Dầu là một cánh đồng màu mỡ thì vẫn có sâu rầy, dịch bệnh phá hoại lúa khoai mùa màng, nghĩa là trên mảnh đất đó, vẫn còn những tệ nạn của cách sống phóng đãng, thác loạn, lừa đảo, gian dâm, ma túy… Chúng ta phải chú ý để mảnh đất của giáo phận bớt đi những tệ nạn đó mà thu lượm được hoa quả tốt lành.
Ghi nhớ công ơn của các vị giám mục, linh mục đi trước, mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn Kitô hữu phải trở nên thành trì vững chắc trên cánh đồng phì nhiêu này.
Sau thánh lễ, các linh mục trong trang phục đời thường đã hòa vào dòng người đông đảo đi viếng nghĩa trang linh mục của giáo phận Sài Gòn. Đức hồng y ghé thăm mộ đức cha Trần Thanh Khâm, ngôi mộ ở gần cổng, khói nhang nghi ngút, hoa nến tươi màu. Dưới cái nhìn của tôi, có lẽ đây là vị giám mục phụ tá âm thầm nhất giáo phận.
Mọi người đứng trước bàn thờ ở nghĩa trang, đọc kinh và hát như bao năm qua vẫn làm, đưa mắt nhìn những người chung quanh, tôi tự hào: những người giáo dân bình thường như thế này mà lại trở nên thành trì bảo vệ các thành quả của các vị giám mục và linh mục sao, thật tuyệt vời!
Tôi trộm nghĩ (nếu có sai xót xin thứ lỗi) về đời linh mục như cây trồng. Giáo Hội chọn lựa giống cây, dày công vun xới cách khôn ngoan cho cây tươi tốt. Cây đúng độ thì sinh hoa kết trái. Hoa trái thơm ngon qui tụ được nhiều người, lúc ấy quanh cây đầy rẫy những lời khen tặng, những tiếng cười, những sẻ chia. Khi hoa trái đã qua những mùa thơm ngọt, cây dần khô cằn theo năm tháng, chỉ còn chút bóng mát cho đời là lời cầu nguyện thầm lặng. Có mấy ai còn đến vui cười dưới bóng mát ấy là quí lắm rồi. Khi cây trở về bụi đất, lời cầu nguyện chung bỗng trở thành một khúc vui, thân thiện, giữa giáo hội lữ hành và giáo hội khải hoàn.
Lời cầu nguyện trong thánh lễ và cuộc thăm viếng hôm nay như một giai điệu đẹp đi vào cõi vĩnh hằng hòa chung lời ca với các mục tử mà ca tụng một Thiên Chúa là đấng làm chủ sự sống và cái chết.
Xem hình ảnh buổi lễ
Vẫn như một lời hò hẹn, vẫn như nhịp đập của trái tim; quí cha từ các nơi đổ về khá đông làm nên một đoàn rước thật đẹp, hay nói đúng hơn là làm cho lời cầu nguyện thêm đậm đà cái tình cái nghĩa của người đang thi hành sứ vụ dành cho các vị mục tử đã hoàn tất sứ vụ nơi trần gian. Nhìn đoàn đồng tế tiến vào bên trong thánh đường, tôi đã hình dung được diễn tiến thánh lễ, tuy không khác gì so với mọi năm nhưng chắc chắn của lễ dâng tiến hôm nay vẫn luôn mới mẻ bởi tâm tình của Đức hồng y GB. Phạm Minh Mẫn, quí cha đại diện, quí cha và đông đảo giáo dân luôn trôi theo dòng thời gian, song song với hành trình của niềm tin, một niềm tin của người Kitô hữu được vun đắp mỗi ngày.
Thoáng nhìn một màu tím u buồn trong lòng nhà thờ, tôi thấy dâng trào một cảm xúc man mác buồn, nhưng nỗi buồn ấy bỗng nhẹ tênh, làm cho một niềm hy vọng tràn đến, vì “hồn thiêng” của thánh lễ được hòa hợp với sự sốt sắng của nhiều người và ý nghĩa bài giảng của Đức hồng y hôm nay.
Với giọng trầm buồn, Ngài chia sẻ rằng, sự sống có lúc cần phải như hạt lúa bị thối đi, bị chết đi. Tại sao lại phải như vậy trong khi sự sống cần được tôn trọng và bảo vệ? Lời Chúa cho chúng ta thấy cần phải chú tâm hủy hoại sự sống của mình (hủy hoại ở đây mang ý nghĩa là phải hy sinh, chịu hao mòn, phải cạn kiệt con người riêng của mình vì lợi ích chung).
Đức hồng y còn dùng hình ảnh vùng đất mũi Cà Mau để so sánh với hình ảnh Giáo phận. Đó là một mảnh đất, qua nhiều thời kỳ, được phù sa nối tiếp bù đắp, hình thành nên một cánh đồng màu mỡ của vùng Cà Mau. Cuộc đời tận tụy hy sinh phục vụ của các mục tử đã qua đi để tạo nên một cánh đồng giáo phận màu mỡ hôm nay. Dầu là một cánh đồng màu mỡ thì vẫn có sâu rầy, dịch bệnh phá hoại lúa khoai mùa màng, nghĩa là trên mảnh đất đó, vẫn còn những tệ nạn của cách sống phóng đãng, thác loạn, lừa đảo, gian dâm, ma túy… Chúng ta phải chú ý để mảnh đất của giáo phận bớt đi những tệ nạn đó mà thu lượm được hoa quả tốt lành.
Ghi nhớ công ơn của các vị giám mục, linh mục đi trước, mỗi gia đình, mỗi cộng đoàn Kitô hữu phải trở nên thành trì vững chắc trên cánh đồng phì nhiêu này.
Sau thánh lễ, các linh mục trong trang phục đời thường đã hòa vào dòng người đông đảo đi viếng nghĩa trang linh mục của giáo phận Sài Gòn. Đức hồng y ghé thăm mộ đức cha Trần Thanh Khâm, ngôi mộ ở gần cổng, khói nhang nghi ngút, hoa nến tươi màu. Dưới cái nhìn của tôi, có lẽ đây là vị giám mục phụ tá âm thầm nhất giáo phận.
Mọi người đứng trước bàn thờ ở nghĩa trang, đọc kinh và hát như bao năm qua vẫn làm, đưa mắt nhìn những người chung quanh, tôi tự hào: những người giáo dân bình thường như thế này mà lại trở nên thành trì bảo vệ các thành quả của các vị giám mục và linh mục sao, thật tuyệt vời!Tôi trộm nghĩ (nếu có sai xót xin thứ lỗi) về đời linh mục như cây trồng. Giáo Hội chọn lựa giống cây, dày công vun xới cách khôn ngoan cho cây tươi tốt. Cây đúng độ thì sinh hoa kết trái. Hoa trái thơm ngon qui tụ được nhiều người, lúc ấy quanh cây đầy rẫy những lời khen tặng, những tiếng cười, những sẻ chia. Khi hoa trái đã qua những mùa thơm ngọt, cây dần khô cằn theo năm tháng, chỉ còn chút bóng mát cho đời là lời cầu nguyện thầm lặng. Có mấy ai còn đến vui cười dưới bóng mát ấy là quí lắm rồi. Khi cây trở về bụi đất, lời cầu nguyện chung bỗng trở thành một khúc vui, thân thiện, giữa giáo hội lữ hành và giáo hội khải hoàn.
Lời cầu nguyện trong thánh lễ và cuộc thăm viếng hôm nay như một giai điệu đẹp đi vào cõi vĩnh hằng hòa chung lời ca với các mục tử mà ca tụng một Thiên Chúa là đấng làm chủ sự sống và cái chết.