VINH - Hằng năm cứ đến hẹn lại về, vào thượng tuần tháng Cầu Cho Các Linh Hồn, linh mục đoàn trong giáo phận Vinh tề tựu về bên vị Cha chung để lắng nghe tiếng Thầy nhắc bảo và thầm thì với Thầy trong bầu khí thinh lặng của cõi lòng, lắng sâu vào trong một không gian tâm hồn của cảm nghiệm sâu xa tình Thầy Chí Ái.
Sau những tháng ngày bận rộn giành thời gian lo cho phần rỗi của con chiên, nay đến lượt mình, các Linh mục trong Giáo phận được một tuần chìm trong bầu khí thinh lặng để kiểm thảo, để chỉnh huấn và để có điều kiện lắng nghe tiếng Chúa một cách rõ nét hơn. Cũng như công việc thường nhật của bao người lao công, họ cũng cần giành thời giờ cho những việc tinh thần sau chuỗi ngày lăn xả vào dòng đời hối hảtất bật lo toan cho cuộc sống mưu sinh. Người linh mục cũng cần có những giờ phút đi vào "sa mạc tâm hồn" để được nhìn ngắm bức chân dung của mình, chiêm ngắm tôn nhan của Thầy Chí Ái.
Tuần lễ đặc biệt này khởi đầu vào 14h 30 chiều thứ Hai 10/11 đến sáng thứ Sáu 14/11/2008. Hầu hết các linh mục trong giáo phận đều có mặt đông đủ, khoảng 150 linh mục, kể cả những cha đang nghỉ hưu tại nhà hưu dưỡng Xã Đoài cũng tham dự một cách nhiệt tình, sốt sắng.
Tuần tĩnh tâm được mở đầu với buổi gặp mặt và cùng nhau kiểm thảo về những mặt được và chưa được trong công tác mục vụ của các linh mục trong tư cách chủ chăn nơi nhiệm sở của mình, mối tương quan với anh em trong linh mục đoàn và với giáo phận nói chung.
Năm nay, giáo phận vui mừng và vinh dự đón tiếp Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Giám Mục giáo phận Mỹ Tho đến giảng phòng cho các linh mục về đề tài "Linh mục là nhà giáo dục đời sống Đạo của dân Chúa", dựa trên Sứ Điệp Thượng Hội Đồng Giám Mục Thế Giới về Lời Chúa kỳ thứ 12. Một đề tài rất thích hợp cho đời sống linh mục, những người trực tiếp giáo dục Đức Tin cho con người hôm nay. Chủ đề chia sẻ được phân ra các tiểu mục cho từng bài giảng:
Linh mục là Thầy dạy Đức Tin
Linh mục là Thầy dạy yêu thương
Linh mục là Thầy dạy hy vọng
Linh mục là Thầy dạy cầu nguyện
Linh mục là Thầy dạy thờ phượng Thiên Chúa
Linh mục vừa là Thầy dạy vừa là môn sinh.
Đức tin Công giáo được hình thành trên 2 nguồn chính yếu: Thánh Kinh và Thánh Truyền. Vì là Lời đã biến thành nhục thể, nên Đức Tin của chúng ta không chỉ hệ tại bởi Lời mà còn được cụ thể hóa một cách sống động qua dòng lịch sử cứu độ, nơi một nhân vật cụ thể và nối dài lan tỏa mở rộng cương giới phạm vi ra khắp mọi nơi, mọi thời và cho khắp muôn dân. Phần rỗi của con người không chỉ hệ ở Đức Tin mà còn phải được cụ thể hóa trong hành động, bởi "Đức Tin không có việc làm là Đức Tin chết" (Giacôbê) - Một sự khác biệt sâu xa nhất giữa Công giáo và Thệ phản giáo: "Kinh Thánh là 'chứng từ' của Lời Chúa dưới hình thức chữ viết, là văn kiện tưởng niệm theo qui luật, lịch sử và văn chương, làm chứng biến cố mạc khải sáng tạo và cứu độ. Vì thế, Lời Chúa đi trước và đi xa hơn Kinh Thánh, Kinh Thánh cũng được Thiên Chúa linh hứng, và chứa đựng Lời Chúa hiệu năng (cf 2 Tm 3,16). Chính vì thế, đức tin của chúng ta không có trọng tâm là cuốn Kinh Thánh mà thôi, nhưng là lịch sử cứu độ và một nhân vật là Chúa Giêsu Kitô, Lời Thiên Chúa nhập thể làm người và là lịch sử". Vì Kinh Thánh là Lời của Thiên Chúa ngỏ với con người nên nó bị khúc xạ qua nhãn quan của con người, qua xã hội và lịch sử của con người, vì thế đòi buộc Giáo hội phải luôn có quá trình tân Phúc Âm hóa và tái Phúc Âm hóa để chính Lời trở thành tiếng yêu thương - lá thư tình của Thiên Chúa gửi cho con người, và làm phong phú thêm kho tàng của Lời chứ không phải giảm thiểu tính linh thiêng, sự quy chuẩn và đặc tính bất biến vĩnh hằng của Lời căn cứ vào câu Kinh Thánh: " …trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành" (Mt 5,18) để phủ nhận công việc tân Phúc Âm hóa và tái Phúc Âm hóa.
Mỗi ngày Đức Cha chia sẻ với các linh mục hai bài, với một lối diễn tả đơn sơ nhưng rất thực tế và sinh động, Đức Cha đã giúp cho các linh mục có một cái nhìn đầy đủ, toàn diện, rõ nét và thực tế hơn về vai trò và sứ mệnh của một "Nhà giáo dục đời sống Đạo cho dân Chúa", thông qua "Bức thư tình" - Kinh Thánh - gói trọn những tâm sự chân thành trìu mến của Thiên Chúa tình yêu trao gửi cho con người, một lá thư không chỉ được viết bằng nét chữ của con người với "những cây cọ phàm trần" mà còn bằng máu của Con Chiên.
Sau những tháng ngày bận rộn giành thời gian lo cho phần rỗi của con chiên, nay đến lượt mình, các Linh mục trong Giáo phận được một tuần chìm trong bầu khí thinh lặng để kiểm thảo, để chỉnh huấn và để có điều kiện lắng nghe tiếng Chúa một cách rõ nét hơn. Cũng như công việc thường nhật của bao người lao công, họ cũng cần giành thời giờ cho những việc tinh thần sau chuỗi ngày lăn xả vào dòng đời hối hảtất bật lo toan cho cuộc sống mưu sinh. Người linh mục cũng cần có những giờ phút đi vào "sa mạc tâm hồn" để được nhìn ngắm bức chân dung của mình, chiêm ngắm tôn nhan của Thầy Chí Ái.
Tuần lễ đặc biệt này khởi đầu vào 14h 30 chiều thứ Hai 10/11 đến sáng thứ Sáu 14/11/2008. Hầu hết các linh mục trong giáo phận đều có mặt đông đủ, khoảng 150 linh mục, kể cả những cha đang nghỉ hưu tại nhà hưu dưỡng Xã Đoài cũng tham dự một cách nhiệt tình, sốt sắng. Tuần tĩnh tâm được mở đầu với buổi gặp mặt và cùng nhau kiểm thảo về những mặt được và chưa được trong công tác mục vụ của các linh mục trong tư cách chủ chăn nơi nhiệm sở của mình, mối tương quan với anh em trong linh mục đoàn và với giáo phận nói chung.
Năm nay, giáo phận vui mừng và vinh dự đón tiếp Đức Cha Phaolô Bùi Văn Đọc, Giám Mục giáo phận Mỹ Tho đến giảng phòng cho các linh mục về đề tài "Linh mục là nhà giáo dục đời sống Đạo của dân Chúa", dựa trên Sứ Điệp Thượng Hội Đồng Giám Mục Thế Giới về Lời Chúa kỳ thứ 12. Một đề tài rất thích hợp cho đời sống linh mục, những người trực tiếp giáo dục Đức Tin cho con người hôm nay. Chủ đề chia sẻ được phân ra các tiểu mục cho từng bài giảng:
Linh mục là Thầy dạy Đức Tin Linh mục là Thầy dạy yêu thương
Linh mục là Thầy dạy hy vọng
Linh mục là Thầy dạy cầu nguyện
Linh mục là Thầy dạy thờ phượng Thiên Chúa
Linh mục vừa là Thầy dạy vừa là môn sinh.
Đức tin Công giáo được hình thành trên 2 nguồn chính yếu: Thánh Kinh và Thánh Truyền. Vì là Lời đã biến thành nhục thể, nên Đức Tin của chúng ta không chỉ hệ tại bởi Lời mà còn được cụ thể hóa một cách sống động qua dòng lịch sử cứu độ, nơi một nhân vật cụ thể và nối dài lan tỏa mở rộng cương giới phạm vi ra khắp mọi nơi, mọi thời và cho khắp muôn dân. Phần rỗi của con người không chỉ hệ ở Đức Tin mà còn phải được cụ thể hóa trong hành động, bởi "Đức Tin không có việc làm là Đức Tin chết" (Giacôbê) - Một sự khác biệt sâu xa nhất giữa Công giáo và Thệ phản giáo: "Kinh Thánh là 'chứng từ' của Lời Chúa dưới hình thức chữ viết, là văn kiện tưởng niệm theo qui luật, lịch sử và văn chương, làm chứng biến cố mạc khải sáng tạo và cứu độ. Vì thế, Lời Chúa đi trước và đi xa hơn Kinh Thánh, Kinh Thánh cũng được Thiên Chúa linh hứng, và chứa đựng Lời Chúa hiệu năng (cf 2 Tm 3,16). Chính vì thế, đức tin của chúng ta không có trọng tâm là cuốn Kinh Thánh mà thôi, nhưng là lịch sử cứu độ và một nhân vật là Chúa Giêsu Kitô, Lời Thiên Chúa nhập thể làm người và là lịch sử". Vì Kinh Thánh là Lời của Thiên Chúa ngỏ với con người nên nó bị khúc xạ qua nhãn quan của con người, qua xã hội và lịch sử của con người, vì thế đòi buộc Giáo hội phải luôn có quá trình tân Phúc Âm hóa và tái Phúc Âm hóa để chính Lời trở thành tiếng yêu thương - lá thư tình của Thiên Chúa gửi cho con người, và làm phong phú thêm kho tàng của Lời chứ không phải giảm thiểu tính linh thiêng, sự quy chuẩn và đặc tính bất biến vĩnh hằng của Lời căn cứ vào câu Kinh Thánh: " …trước khi trời đất qua đi, thì một chấm một phết trong Lề Luật cũng sẽ không qua đi, cho đến khi mọi sự được hoàn thành" (Mt 5,18) để phủ nhận công việc tân Phúc Âm hóa và tái Phúc Âm hóa.Mỗi ngày Đức Cha chia sẻ với các linh mục hai bài, với một lối diễn tả đơn sơ nhưng rất thực tế và sinh động, Đức Cha đã giúp cho các linh mục có một cái nhìn đầy đủ, toàn diện, rõ nét và thực tế hơn về vai trò và sứ mệnh của một "Nhà giáo dục đời sống Đạo cho dân Chúa", thông qua "Bức thư tình" - Kinh Thánh - gói trọn những tâm sự chân thành trìu mến của Thiên Chúa tình yêu trao gửi cho con người, một lá thư không chỉ được viết bằng nét chữ của con người với "những cây cọ phàm trần" mà còn bằng máu của Con Chiên.