VINH - Chuyến viếng thăm của Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt tại hạt Thuận Nghĩa-gp Vinh làm tôi liên tưởng đến câu chuyện trong sách Xuất Hành khi Thiên Chúa tuyển chọn ông Môsê và giao cho ông nhiệm vụ là đưa dân Israle ra khỏi cảnh sống nô lệ ở Aicập. Trước nhiệm vụ quá nặng nề như thế ông đã van xin Chúa: "Lạy Chúa, xin xá lỗi cho con xin Chúa sai ai làm môi giới thì sai..", không giải thích cho ông hiểu Chúa còn nổi dận với ông. Tuy nhiên, Ngài vẫn cho ông biết về sự giúp đỡ, ủi an của những người thuộc về ông: "Nào chẳng có A-ha-ron là người Lê-vi đó sao ? Ta biết, nó ăn nói được lắm, hơn nữa...kìa nó ra đón ngươi và khi thấy ngươi lòng nó đầy hoan hỷ."

... Khi thấy Ngươi lòng nó đầy hoan hỷ... Vâng ! Chuyến viếng thăm của Đức Tổng tuy không được báo trước hay ngài không muốn bởi ngại giáo dân tưng bừng đón tiếp ngài chăng, vậy mà chưa đầy mấy tiếng đồng hồ đã có rất đông linh mục và hàng vạn giáo dân cùng anh chị em tôn giáo bạn đã tuôn về hạt Thuận Nghĩa-giáo phận Vinh để đón chào Đức Tổng. Nói như cha thư kí toà giám mục Vinh: "Cám tạ Chúa đã ban cho chúng con một sự giàu có rất quý giá: đó là đức tin công giáo. Thì lúc ấy cả một rừng cờ như muốn giật tung, và cả ngàn chục cánh tay giơ lên vẫy chào ngài trong tiếng hò reo vang dậy: "Hoan hô Đức Tổng Giám Mục Giuse Ngô Quang Kiệt, vị ngôn sứ của thời đại, vị chứng nhân cho công lý và hoà bình ! Chúng con yêu mến ngài, chúng con yêu mến Đức Tổng." Ôi ! Thưa quý vị, lúc ấy chúng tôi được quyện vào nhau với một cảm xúc chưa từng có trong đời, một cái gì đó thật khó tả... Đã bao nhiêu năm từ khi có trí khôn đến nay, tôi chưa hề có được cái hạnh phúc, cái sung sướng trào dâng như ngày hôm ấy, đó là ngày 10/12/2008 ngày mà giáo phận Vinh hân hạnh được đón chào Đức Tổng.

Chính sự hiệp thông sâu xa của con cái, nên ngài đã mủi lòng và đáp lời: "Tôi quả thực rất cảm động. Chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau để mỗi ngày chúng ta hiệp nhất và yêu thương nhau hơn nữa như điều Chúa truyền dạy và chờ đợi nơi chúng ta. Chúng ta hãy làm cho đất nước Việt Nam thân yêu của chúng ta tràn ngập yêu thương để mỗi ngày trở nên văn minh và giàu đẹp hơn".

Nói đến Đức Tổng kính yêu ai lại không nghĩ tới sự kiện xảy ra tại Toà Khâm Sứ và giáo xứ Thái Hà và nhất là gần đây toà án xét xứ 08 giáo dân. Qua vụ việc xét xử này nhiều người đã vui mừng cho đó là một thắng lợi, vì đã phần nào trút đi nỗi lo âu về sự bất công mà toà án sẽ dành cho 08 anh chị em (tạ ơn Chúa, cám ơn Mẹ). Tuy nhiên, đối với tôi cũng như nhiều người khác qua việc xét xử này công lý và hoà bình vẫn đang còn bị chà đạp. Trong giai đoạn này nếu đem ra so sánh với Dân Chúa trong thời Cựu ước thì chúng ta cũng như dân Israel là đang từ trên núi nhìn xuống và lúc này mới chỉ nhìn thấy Đất Hứa chứ chưa vào được nơi Đất Chảy Sữa và Mật Ong. Nói cách khác, bao lâu chính quyền vẫn còn cố tình kết tội 08 người con của giáo hội trong khi họ vô tội, thì bấy lâu thầy trò Môsen vẫn đang còn nằm "ngoài vùng Phủ Sóng".

Chúng ta biết, cuộc tiến vào đất hứa của thầy và trò Môse đâu phải dễ dàng gì, cả thầy lẫn trò đã phải trải qua không ít gian truân thử thách. Cụ thể, phải băng rừng lội suối trong suốt 40 năm trường mới thực hiện được Lời đã hứa. Trong giai đoạn này, nếu nói theo ngôn ngữ bóng đá thì đây cũng chỉ là mới hết hiệp một, nên chúng ta phải nêu cao tinh thần hiệp nhất. Nói cách khác mọi người phải nói lên như Dân Chúa ngày xưa: "Chúng tôi thi hành những gì Thiên Chúa đã nói." Và nhất là xin các vị mục tử hãy đồng loạt vâng lời Chúa mà nói lên sự thật như Môse xưa đã can đảm nói với Pha-ra-ô: "hãy thả cho dân Ta đi, để chúng mở Lễ kính Ta." Nói dễ hiểu hơn là hãy luôn đặt câu hỏi cho các nhà chức trách: Tại sao giáo dân cầu nguyện mà các ông bảo là gây rối trật tự ??? Tại sao xô đổ mấy mét tường đã bị người khác xây trên phần đất của mình mà các ông lại kết tội cho họ là phá hoại tài sản??? Phải giải quyết cho bằng được những thắc mắc đó, có như thế giáo hội Công giáo mới làm tròn sứ mệnh của mình, có như vậy Dân Chúa và những người yêu chuộng công lý và hoà bình mới hưởng được nền dân chủ công bằng và văn minh.

Để đưa dân vào được Đất Hứa, Môse cũng như dân xưa đã từng kinh qua biết bao nhiêu gian khó, thì giờ đây khi hoà bình và công lý ít nhiều gì ( c/q không dám kết nặng tội cho 08 giáo dân) đã đâm chồi nảy lộc trên quê hương Đất Việt thì Đức Tổng và bao nhiêu người khác cũng đã không ít phải chịu cảnh bị đánh đấm tơi bời.

Chúng ta tạ ơn Chúa, tri ân Mẹ là Mẹ chúng ta là Đấng chẳng hề có tội chi, chúng ta cám ơn Đức Tổng và mọi người trong cũng như ngoài nước đã anh dũng đứng lên để bảo vệ công lý và sự thật để hôm nay phần nào chúng ta đã được sống trong bầu khí dễ chịu hơn.

Tuy nhiên, khi cố tình kết tội cho 08 giáo dân dù là nhẹ hay là gì đi chăng nữa trong khi họ vô tội thì bất công vẫn còn đó. Thực ra nhà cầm quyền không giám nặng tay với anh chị em của chúng ta vì một phần do thái độ can trường của các cha và giáo dân Thái Hà, và đồng thời do những áp lực từ quốc nội và quốc tế, nếu không thì sẽ không có kết quả như vậy.

Bởi đó, con xin quý cha và toàn thể giáo dân và mọi người yêu chuộng công lý và hoà bình hãy tiếp tục lên án sự bất công, không chấp nhận sự ra ơn của chính quyền, đó cũng chính là sự mệnh mà Chúa đã trao cho giáo hội trước khi Ngài về trời: "Như Cha đã sai Thầy, thì Thầy cũng sai anh em, để anh em ra đi và mang lại hoa trái, để hoa trái của anh em tồn tại." Hoa trái ở đây chính là hoa trái của yêu thương của sự thật của công lý và hoà bình.

Nói như Pascal Nguyễn Ngọc Tỉnh: "Đòi lại tự do, dân chủ là trách nhiệm của mọi người dân Việt nam, và hình như trong tình hình hiện tại, không có tập thể nào có những yếu tố thuận lợi hơn là giáo hội Công giáo. Vấn đề ở chỗ: chúng ta có thực lòng muốn đồng hành với dân tộc hay không."

Vâng ! Cuộc đấu tranh nào cũng khó khăn và đòi hỏi những hy sinh. Con đường đấu tranh cho tự do và công lý như trên đã nói chưa phải là hồi kết thúc. Tuy nhiên, chúng ta tin rằng: "Tại Toà Khâm Sứ cũ ở Hà Nội và giáo xứ Thái Hà, nhà cầm quyền đã chôn Chúa Giêsu Kitô, chôn công lý và sự thật. Nhưng từ đó, Chúa Giêsu Kitô sẽ sống lại, sự thật và công lý sẽ phục sinh".

"Lạy Thầy ! Xin ban thêm đức tin cho chúng con" để chúng con làm tròn bổn phận đã được trao phó. Amen.