PHAN THIẾT - Hơn 3.000 người đi dự lễ khánh thành Nhà thờ Giáo Họ Mân Côi, thuộc Giáo xứ Cù Mi, Hạt Hàm Tân, ai cũng đều nói vui là hôm nay mình đi lễ cung hiến nhà thờ “Sáng Soi” vì Quản Xứ là Cha Sáng và Phó Xứ là Cha Soi. Đức Giám Mục cũng khéo đặt để giáo xứ luôn đựơc “ánh Sáng chiếu Soi”.
Ngày cuối năm ( 30.12.2008), Đức cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, Giám mục Phan thiết dâng lễ cung hiến Nhà thờ Mân Côi. Cùng đồng tế có 50 linh mục trong và ngoài giáo phận, đông đảo tu sĩ chủng sinh và khách mời xa gần đến chung lời tạ ơn.
Hơn 30 năm kể từ sau biến cố 1975, miền đất kinh tế mới Tân thắng có thêm một ngôi nhà thờ khang trang. Giữa ruộng vườn nương rẫy mênh mông, nhà thờ mới bề thế với tháp chuông cao vút làm nên vẻ đẹp thanh thoát của xứ đạo miền quê yên bình. Giữa đất trời bao la, nhà thờ như hạt ngọc chiếu sáng niềm tin của hồn quê hương. Tháp chuông cao, tiếng chuông ngân xa phá tan những cô đơn, đem vào thẳm sâu lòng người những hy vọng, những tình thương và những lý tưởng. Tiếng chuông nhà thờ vang xa là những tiếng gọi mang chiều kích thiêng liêng nâng con người lên cao hơn và đưa con người lại gần nhau hơn.
Cha xứ Phêrô Nguyễn Đình Sáng trong 3 năm đã xây dựng cho giáo xứ 2 nhà thờ mới: Cù Mi và Mân Côi. Thật đáng trân trọng lòng nhiệt thành xây dựng Nhà Chúa của vị linh mục đã bước vào tuổi U 60. Còn 2 nhà thờ giáo họ Phêrô, Antôn chuẩn bị xây mới. Ý Chúa thì nhiệm mầu, Đức Giám Mục bổ nhiệm ngài làm quản lý Toà Giám Mục và Giám đốc Caritas Phan thiết. Vừa hoàn thành Nhà thờ, ngài lại khăn gói lên đường về lo công việc quản lý thay thế cha Anrê Lương Vĩnh Phú đi du học Mỹ ngày 31.12.2008. Bà con giáo dân đến chúc mừng, bùi ngùi chia tay trong nước mắt sụt sùi thắm tình cha con. Hình ảnh vị mục tử hết lòng vì đoàn chiên thật đẹp trong tâm tư mỗi người giáo dân nơi miền quê nghèo này. Xuôi ngược lo toan việc đạo việc đời cho xứ đạo 6000 giáo dân với một Xứ chính và bốn Giáo họ, ngài để lại trong tâm hồn người tín hữu tình thương và nổi nhớ mênh mang.
Khi thánh Phêrô đựơc Chúa Giêsu gọi, bảo chèo thuyền ra khơi thả lưới chỗ nước sâu, Ngài vâng lời. Kết quả thật lạ lùng. Cá đầy lưới. Phêrô kinh ngạc. Phêrô cảm nghiệm đựơc một điều gì rất mới lạ. Lập tức, Phêrô quỳ dưới chân Chúa Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi” (Lc 5,8). Ngài bàng hoàng, sợ hãi và nhìn mọi sự với cái nhìn mới, rồi “Ngài bỏ mọi sự mà theo Chúa Giêsu” (Lc 5,11). Cùng với Thánh Phêrô, nhiều người đã cảm nghiệm đựơc tiếng Chúa gọi và sai đi là một biến cố lạ thường. Trong biến cố đó, Chúa đã dành cho mình một sứ mạng tham dự vào mầu nhiệm cứu độ của Chúa. Tại sao Chúa lại dành cho mình? Mình không hiểu. Chỉ biết một điều là mình rất bất xứng, đầy yếu đuối và khiếm khuyết. Chính nhận thức ấy làm cho người môn đệ trao trọn thân phận mình vào tay Chúa. Họ bỏ lại mọi sự. Chỉ còn Chúa là tất cả cho họ. Chúa là Đấng họ cầu nguyện, cậy tin và phó thác. Đó là những tâm tình Cha Sáng thường chia sẻ với tôi trong tình anh em linh mục. Làm phó tế một năm và ba năm cha phó giúp cho ngài, tôi học đựơc nhiều bài học bổ ích cho sứ vụ linh mục của mình. Những năm tháng tất bật lo việc truyền giáo cho các làng Dân tộc Châuro, kinh tế mới, vất vả mà hạnh phúc. Hai anh em chung chia mọi niềm vui và gian khó trong sứ vụ mục tử.
Những ngày bận rộn lo toan lễ khánh thành Nhà thờ, rồi dịp cuối năm, chuẩn bị Tết, biết bao việc cần phải làm. Nhưng Chúa gọi là sẵn sàng và vui vẻ lên đường. Tinh thần sẵn sàng của cha Phêrô Sáng là tinh thần người môn đệ Chúa Kitô. Vì Linh mục là người được gọi và sai đi. Linh mục không thuộc về mình bởi đã thuộc về Chúa, thuộc về Giáo hội và thuộc về cộng đoàn mình đựơc trao phó. Sứ vụ ấy cao cả lắm, bởi linh mục thuộc về Chúa Kitô. Sứ vụ ấy rộng sâu lắm, bởi linh mục thuộc về Giáo hội và sứ vụ ấy cũng nặng nề lắm bởi linh mục thuộc về mọi người. Sứ vụ cao nên linh mục thấy mình nhỏ bé; sứ vụ rộng nên linh mục biết mình giới hạn, sứ vụ nặng nề nên linh mục sợ mình có ngày mệt mỏi. Vì thế, xin nâng đỡ linh mục bằng lời cầu nguyện, bằng niềm cảm thông và bằng sự cộng tác cần thiết.
Cầu chúc cha Phêrô Sáng luôn mãi thuộc về Đức Kitô, đón nhận sự sống dồi dào nơi Đức kitô và cho đi sự sống ấy một cách phong phú qua mọi nẻo đường phục vụ.
Ngày cuối năm ( 30.12.2008), Đức cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, Giám mục Phan thiết dâng lễ cung hiến Nhà thờ Mân Côi. Cùng đồng tế có 50 linh mục trong và ngoài giáo phận, đông đảo tu sĩ chủng sinh và khách mời xa gần đến chung lời tạ ơn.Hơn 30 năm kể từ sau biến cố 1975, miền đất kinh tế mới Tân thắng có thêm một ngôi nhà thờ khang trang. Giữa ruộng vườn nương rẫy mênh mông, nhà thờ mới bề thế với tháp chuông cao vút làm nên vẻ đẹp thanh thoát của xứ đạo miền quê yên bình. Giữa đất trời bao la, nhà thờ như hạt ngọc chiếu sáng niềm tin của hồn quê hương. Tháp chuông cao, tiếng chuông ngân xa phá tan những cô đơn, đem vào thẳm sâu lòng người những hy vọng, những tình thương và những lý tưởng. Tiếng chuông nhà thờ vang xa là những tiếng gọi mang chiều kích thiêng liêng nâng con người lên cao hơn và đưa con người lại gần nhau hơn.
Cha xứ Phêrô Nguyễn Đình Sáng trong 3 năm đã xây dựng cho giáo xứ 2 nhà thờ mới: Cù Mi và Mân Côi. Thật đáng trân trọng lòng nhiệt thành xây dựng Nhà Chúa của vị linh mục đã bước vào tuổi U 60. Còn 2 nhà thờ giáo họ Phêrô, Antôn chuẩn bị xây mới. Ý Chúa thì nhiệm mầu, Đức Giám Mục bổ nhiệm ngài làm quản lý Toà Giám Mục và Giám đốc Caritas Phan thiết. Vừa hoàn thành Nhà thờ, ngài lại khăn gói lên đường về lo công việc quản lý thay thế cha Anrê Lương Vĩnh Phú đi du học Mỹ ngày 31.12.2008. Bà con giáo dân đến chúc mừng, bùi ngùi chia tay trong nước mắt sụt sùi thắm tình cha con. Hình ảnh vị mục tử hết lòng vì đoàn chiên thật đẹp trong tâm tư mỗi người giáo dân nơi miền quê nghèo này. Xuôi ngược lo toan việc đạo việc đời cho xứ đạo 6000 giáo dân với một Xứ chính và bốn Giáo họ, ngài để lại trong tâm hồn người tín hữu tình thương và nổi nhớ mênh mang.
Khi thánh Phêrô đựơc Chúa Giêsu gọi, bảo chèo thuyền ra khơi thả lưới chỗ nước sâu, Ngài vâng lời. Kết quả thật lạ lùng. Cá đầy lưới. Phêrô kinh ngạc. Phêrô cảm nghiệm đựơc một điều gì rất mới lạ. Lập tức, Phêrô quỳ dưới chân Chúa Giêsu và nói: “Lạy Chúa, xin hãy tránh xa con, vì con là kẻ tội lỗi” (Lc 5,8). Ngài bàng hoàng, sợ hãi và nhìn mọi sự với cái nhìn mới, rồi “Ngài bỏ mọi sự mà theo Chúa Giêsu” (Lc 5,11). Cùng với Thánh Phêrô, nhiều người đã cảm nghiệm đựơc tiếng Chúa gọi và sai đi là một biến cố lạ thường. Trong biến cố đó, Chúa đã dành cho mình một sứ mạng tham dự vào mầu nhiệm cứu độ của Chúa. Tại sao Chúa lại dành cho mình? Mình không hiểu. Chỉ biết một điều là mình rất bất xứng, đầy yếu đuối và khiếm khuyết. Chính nhận thức ấy làm cho người môn đệ trao trọn thân phận mình vào tay Chúa. Họ bỏ lại mọi sự. Chỉ còn Chúa là tất cả cho họ. Chúa là Đấng họ cầu nguyện, cậy tin và phó thác. Đó là những tâm tình Cha Sáng thường chia sẻ với tôi trong tình anh em linh mục. Làm phó tế một năm và ba năm cha phó giúp cho ngài, tôi học đựơc nhiều bài học bổ ích cho sứ vụ linh mục của mình. Những năm tháng tất bật lo việc truyền giáo cho các làng Dân tộc Châuro, kinh tế mới, vất vả mà hạnh phúc. Hai anh em chung chia mọi niềm vui và gian khó trong sứ vụ mục tử.
Những ngày bận rộn lo toan lễ khánh thành Nhà thờ, rồi dịp cuối năm, chuẩn bị Tết, biết bao việc cần phải làm. Nhưng Chúa gọi là sẵn sàng và vui vẻ lên đường. Tinh thần sẵn sàng của cha Phêrô Sáng là tinh thần người môn đệ Chúa Kitô. Vì Linh mục là người được gọi và sai đi. Linh mục không thuộc về mình bởi đã thuộc về Chúa, thuộc về Giáo hội và thuộc về cộng đoàn mình đựơc trao phó. Sứ vụ ấy cao cả lắm, bởi linh mục thuộc về Chúa Kitô. Sứ vụ ấy rộng sâu lắm, bởi linh mục thuộc về Giáo hội và sứ vụ ấy cũng nặng nề lắm bởi linh mục thuộc về mọi người. Sứ vụ cao nên linh mục thấy mình nhỏ bé; sứ vụ rộng nên linh mục biết mình giới hạn, sứ vụ nặng nề nên linh mục sợ mình có ngày mệt mỏi. Vì thế, xin nâng đỡ linh mục bằng lời cầu nguyện, bằng niềm cảm thông và bằng sự cộng tác cần thiết.
Cầu chúc cha Phêrô Sáng luôn mãi thuộc về Đức Kitô, đón nhận sự sống dồi dào nơi Đức kitô và cho đi sự sống ấy một cách phong phú qua mọi nẻo đường phục vụ.