Cuộc đi bộ băng rừng 100km - Đội gồm 4 người - Đi trong vòng 48 tiếng đồng hồ bắt nguồn từ Hồng Kông vào năm 1981. Nó được dùng như là một cuộc diễn tập quân sự của Nhóm Cảm Tử Quân Gurkhas người Nê-pan được huấn luyện để bảo vệ Nữ Hoàng. Ngày nay cuộc Đi Bộ Băng Rừng 100km này được sử dụng như là một thách đố thể thao. Tại Melbourne bắt đầu từ năm 2003, hằng năm cơ quan từ thiện Oxfam đã tổ chức cuộc đi bộ này với hơn ba ngàn người tham dự. Năm ngoái tôi đã tham dự cuộc đi bộ này lần đầu tiên với nhóm giáo dân của tôi ở Belgrave với cái tên là The Good, The Bad and The Nhân Lê. Năm nay với kinh nghiệm có sẵn và với ước muốn nâng cao trình độ sức khỏe của các anh em Linh Mục Tu Sĩ, tôi đã đứng ra làm hướng đạo mời gọi các anh em tham gia. Cha Trần văn Minh thuộc Dòng Tên rất hăng hái ghi tên liền, Cha Minh mong rằng cuộc đi bộ sẽ giúp Cha giảm đi 15kg và như thế thì mọi người sẽ thấy Cha cao hơn một chút xíu. Cha Trần Công Linh, cha sở xứ Holy Child, Dallas, mặc dù bận bịu công việc Nhà Xứ không có giờ chơi thể thao và sợ là cuộc đi bộ dài dòng này sẽ biến Cha thành bộ xương cách trí, nhưng Cha cũng muốn thử bộ vó của mình. Cùng với Cha Linh là anh Ian Smith, giáo dân của Cha Linh, trước đây được huấn luyện như lính Commando trong quân đội của Úc đi theo để làm guard-de-corps. Tôi thì vẫn lo sợ như Cha Huy dòng Đông-Các-Cô vẫn nói: “Đi tu như chúng tôi có đông các cô theo lắm, nào là cô đơn, cô độc, cô thế, cô thân… nhưng có một cô lúc nào cũng bám chặt lấy mình!” - nghe tới đây ai cũng thở dài buột miệng: ôi thôi rồi nồi xôi – cha phải giải thích cô ấy chính là Cô-lét-tê-rôn!! Vì thế mà tôi hy vọng là cuộc đi bộ sẽ giúp tôi dứt duyên nợ với cô ấy.

Cuộc đi bộ năm nay 2009 được tổ chức tại Melbourne trong hai ngày 27 và 28 tháng 3. Đội của chúng tôi lấy tên là The Pilgrims, tức là những người lữ hành cùng đi trên một con đường. Là những người lữ hành thì ai cũng muốn về đến nhà, vì đường xa mệt mỏi nên ai thỉnh thoảng cũng muốn dừng chân để lấy lại sức và tiếp tục lên đường. Chúng tôi may mắn có gia đình anh chị Khương-Diệp, Nhóm Trẻ Đồng Hành ở Springvale và Nhóm người Đông Timor của Cha Linh tiếp tế nước nôi, ẩm thực và cổ võ tinh thần tại các trạm dừng chân trong chuyến đi. Bắt đầu ra quân ở Jells Park, Wheelers Hill thì Cha Linh nhận được message động viên tinh thần: Remember a thousand miles journey begins with a single step - Cuộc hành trình ngàn dặm nào cũng được bắt đầu bằng một bước chân. Thật vậy 100 cây số chúng tôi không dám nghĩ tới nhưng chỉ nghĩ đến trạm dừng chân thứ nhất cách đó 12.5 cây số. Cuộc xuất hành đường trường này làm tôi nhớ đến Cha Gerard Hughes, sj. đã dùng cuộc đi bộ 10 tuần từ London đến Rome để suy tư về những vấn đề căn bản trong cuộc sống chẳn hạn như:Tôi là ai? Tại sao tôi là người Kitô hữu? Đức tin về Đức Kitô có ‎y nghĩa gì đối với tôi? Ngài đã viết lại một cuốn sách có tựa đề là: In Search Of A Way. Tôi thiết tưởng cuộc hành trình dài này cũng giúp tôi tìm cho mình một con đường, tìm một lối đi cho những vấn đề của cuộc sống. Mãi suy nghĩ về tư tưởng này tôi đã đến trạm dừng chân thứ nhất lúc nào mà tôi không biết. Sau khi check in và check out chúng tôi lại tiếp tục lên đường, nhưng đến cây số thứ 25 thì một chuyện không may đã xảy ra: Ian đã bị trặc mắt cá chân, anh đành phải bỏ cuộc trong nuối tiếc để lại 3 người chúng tôi tiếp tục lên đường. Sự kiện này làm tôi cảm nghiệm được sự cần thiết của việc nâng đỡ nhau trên con đường, nhất là khi mình không biết sự gì đang xảy ra với người anh em cùng đi. Miên man trong suy nghĩ thì cha Minh đã thúc giục chúng tôi: Anh em đi chậm quá vậy làm chân tôi lạnh quá, đi nhanh lên đi chứ. Đến đây chúng tôi bắt đầu leo rặng núi Dandenongs với độ cao 800m, lên đến đỉnh là cây số thứ 47 chúng tôi ai nấy cảm thấy uể oải và muốn nghỉ đêm vì cũng đã gần 12 giờ khuya.

Hôm sau dậy sớm lên đường. Đến cây số thứ 63 thì Cha Minh bị phồng chân còn cha Linh thì bị bong gân. Cha Minh định bỏ cuộc, nhưng Nhóm Trẻ Đồng Hành lại đấm bóp và thúc giục chúng tôi với bài ca Lên Đường: “Nào ta lên đường khi trời còn sáng bạn ơi…” Vì đường xa nên mỗi bước chân của chúng tôi trở nên nặng nề, và để cho quên đi nổi nhọc nhằn tôi phải tưởng tượng rằng mình đang cuốc bộ ở Đất Thánh Israel bên bờ hồ Galilê, hoặc là mình đang leo núi Tám Mối Phúc Thật... Quay qua nói chuyện với cha Linh thì cha Linh cũng nói là cha đang đếm cừu (counting sheep). Đúng là tục ngữ vẫn thường nói: Cái khó nó bó cái khôn. Đến cây số thứ 73 thì Cha Linh chịu không nổi và định bỏ cuộc nhưng nghĩ đến thiện chí của Nhóm Trẻ và những người bảo trợ hảo tâm nên Cha đành ngậm đắng nuốt cay- uống liều thuốc chống đau mà đi. Điều này làm tôi nhớ đến câu nói của nhà triết gia hiện sinh Nietzsche khi ông nói về Viktor Frankl, một trong số rất ít người còn sống sót lại trong trại tập trung Đức Quốc Xã trong khi biết bao người đã bỏ cuộc vì sự đói khát cùng cực, cái lạnh thấu xương và những đối xử dã man: He who has a why to live can bear with almost any how - Ai mà tìm thấy được cho mình mục đích, y‎ nghĩa của cuộc sống thì trước sau gì họ cũng sẽ đạt được mục đích y nghĩa đó. Lên đến cây số thứ 91, khi phải leo lên ngọn núi Little Joe, gọi là núi nhỏ nhưng lại cao tuốt luốt, cha Minh và cha Linh rủa thầm tôi: “Tại sao mình lại dại dột đến nổi nghe lời ông cha Nhân đi bộ làm chi để chuốc khổ vào thân.” Lúc này thì cha Minh đi như người đang mắc bịnh gì đó, còn cha Linh thì cà nhắc trông giống như một thương phế binh. Về đến mức thì đã 2 giờ sáng Chúa Nhật, mọi người đều vui mừng, tôi đăt biệt vui nhất vì đã hoàn thành sứ mạng mang hai cha về đến đích.

Sáng hôm ấy, mọi người chúng tôi đều có Lễ sáng. Đầu Lễ Cha Linh đã đươc mọi người đón tiếp như là một “người hùng trở về từ đỉnh núi”. Giáo dân của tôi thì chăm chú nhìn xem khi tôi bái gối thì không biết tôi có đứng dậy nổi không. Hôm sau gặp lại cha Linh tưởng là Cha sẽ không bao giờ muốn đi bộ nữa nhưng Cha cho biết là trong Giáo Xứ của Cha đã có ba đội muốn tham gia vào năm tới. Nhóm trẻ Đồng Hành cảm thấy bị khiêu khích nên cũng có một đội, Chị Diệp cũng hùa theo nói là sẽ có một đội sồn sồn, và các Cha bạn Úc của tôi cũng háo hức muốn tham gia. Tôi xin dùng cơ hội này để cám ơn mọi người đã bảo trợ và nâng đỡ chúng tôi trong cuộc đi bộ này, đặc biệt các bạn Ân, Bình, Phú, Tony, Thảo, Ngọc, Lan và Ly thuộc Nhóm Đồng hành, Anh Chị Khương-Diệp, và Nhóm East Timor. Số tiền bảo trợ mà chúng tôi nhận được là hơn $AUS3,000. Số tiền này cơ quan Oxfam sẽ sử dụng để giúp các nước nghèo trên thế giới trong đó có nước Việt Nam của chúng ta.