VINH - Chúng tôi đến giáo xứ Văn Thành (Thanh Giang-Thanh Chương-Nghệ An) vào buổi chiều thứ Tư Tuần Thánh 08/4/2009, để cộng tác phục vụ Tuần Thánh (Tam Nhật Vượt Qua) cùng với Tân linh mục quản nhiệm Giuse Trần Đức Ngợi. Đây không phải là lần đầu chúng tôi đến nơi này. Trước đó, chúng tôi đã có dịp ghé về lần Cha nhận xứ mới(dù sao chúng tôi cũng chưa hiểu tường tận về cuộc sống nơi đây nhiều lắm). Nhưng đặc biệt lần này, chúng tôi thực sự có một ấn tượng mạnh mẽ, nói đúng hơn là cảm nhận sâu về những ngày Đại Thánh-tưởng niệm cuộc khổ nạn, cái chết và sự phục sinh của Đức Kitô Giêsu, Đấng mà cả hoàn vũ đang để tang Ngài.
Sang suốt ngày Thứ Năm Tuần Thánh, ngắm 15 sự thương khó của Chúa và chuẩn bị cho Thánh lễ tối trọng thể kỷ niệm việc ‘Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể’. Với cử chỉ và bài học khiêm nhường, Chúa Giêsu đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ được Chủ tế phụng vụ thể hiện thật cảm động và đầy tình mến. Đến ngày thứ 6 Tuần Thánh, ăn chay kiêng thịt. Kỷ niệm cuộc khổ nạn thập giá của Chúa Giêsu cùng ngắm 15 sự thương khó. Chiều tối, toàn thể giáo dân đi đường Thánh giá trọng thể ngoài trời. Mỗi lần đi lại chặng đường Thánh Giá là mỗi lần bà con giáo dân lại múc lấy những hứng khởi của niềm tin. Họ như những ngọn cây đang héo rũ, bỗng được tưới mát hồi sinh trong những ngày đại phúc qua Đức Kitô chịu đóng đinh và sống lại. Hơn nữa, từ trung tâm lò lửa yêu mến ấy, mối tương quan liên – ngã – vị khác tựa như cũng được phần nào dự vào tuyệt đối tính và vĩnh cửu tính. Đó là hạnh phúc của cuộc đời mỗi người công giáo. Hạnh phúc không hệ tại là thỏa mãn nhu cầu, vì no thỏa tâm trí thì khác với no thỏa của thân xác. No thỏa thân xác là một ồn ào réo gọi. No thỏa tâm linh là một êm đềm chọn lựa. sung mãn của tâm hồn là một xô đẩy của đám đông.
Trước những khó khăn về địa lý, đường sá gập ghềnh, cơ sở hạ tầng yếu kém, nguồn nước sinh hoạt thiếu thốn. Đa phần người dân phải dùng nước sông hồ để tắm gội…còn rất nhiều khó khăn khác. Về phương diện vật chất là thế, nhưng đặc biệt về tinh thần đạo đức thì chúng tôi cảm phục họ. Chúa đã quy tụ họ về lại trong cộng đoàn phụng vụ. Thậm chí có những họ đạo vùng sâu vùng xa, bị ngăn sông cách núi không có nhà thờ, nhà nguyện riêng, thế nên phải cất công hàng chục cây số đổ về đây để cùng với đoàn người hòa vào cuộc lữ hành hướng về Đất Thánh. Đoàn người đi kín lòng sân ngoài Thánh đường, trải dài như con suối Silôê ở Giêrusalem. Với ngọn nến sáng trên tay, họ cùng sánh bước với linh mục của mình trên con đường khổ nạn vào tối thứ 6 Tuần Thánh, bắt đầu từ 19 giờ(10/4/2009). Họ cầu nguyện kết hợp với suy niệm và chúc tụng Thiên Chúa trong ánh sáng huyền nhiệm lung linh của nến. Khí trời đêm đó u uất, có cái gì đó nhuốm vẻ ủ dột thê lương buồn thay cho tội lỗi của con người. Cảnh đã vậy, con người lại càng không khỏi rịn nước mắt mồ hôi, nhưng vẫn nhẹ nhàng vì sốt sắng toát ra từ lời nguyện như hương trầm thơm ngát tỏa bay dâng lên trước tòa Chúa, phá tan đi cái không gian ảm đạm. Mọi người đã đi trọn con đường Thập giá và được tiếp nối suy niệm bằng cách xem lại cuốn phim ‘Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu’ bằng màn ảnh rộng thật sống động. Đây là câu chuyện 12 giờ sau cùng của cuộc đời tại thế của Đức Kitô, về cuộc khổ nạn Ngài phải chịu để cứu độ nhân loại tội lỗi. Ngài đã mang thương tích vì tội chúng ta, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi làm. Ai ai cũng không khỏi rơi nước mắt để rồi trộn lẫn làm thành giọt lệ của vũ trụ khóc thương Đấng Cứu Chuộc.
Ngày thứ 7 Tuần Thánh. Thầm lặng. Thời gian này Chúa còn ở trong mồ. Con người cần thinh lặng để chiêm niệm ngày Đại tang và kéo dài cuộc tử đạo như Thầy Chí Thánh đã một lần tự nguyện chịu chết, hầu đổi mới bộ mặt trái đất. Như thế, không phải khổ nạn chỉ có ngày thứ 6, mà người công giáo cần biết cắm chặt cây Thập giá vào thẳm sâu cuộc đời như là ơn gọi quý báu nhất và là đích điểm để chờ ngày phục sinh ở Nước Hằng Sống mai sau. Thật có lý khi ngạn ngữ Latinh đã viết: “Chiến thắng mà không nguy nan, thì khải hoàn cũng chẳng có gì vinh hiển”. Lúc này, chúng ta nhớ lại lời Chúa Giêsu đã từng báo trước: “Nếu hạt lúa mỳ rơi xuống đất mà không thối đi thì không thể sinh nhiều bông hạt khác”( Mc 4,26-29).
Tối đến, Thánh lễ Vọng Phục Sinh được bắt đầu với nghi thức lấy lữa lâm bô, mọi người gặp lại Chúa như xưa các môn đệ được diễm phúc đối diện với Đấng là “ánh sáng thế gian’’ đổ vào bình đời của mỗi người tràn đầy Ơn Thánh. Tiếp theo nghi thức này, giáo dân hướng vào nhà thờ để tham dự phần rước Nến Phục Sinh, công bố Tin Mừng mà lòng được nâng lên cùng bài Exultet - MỪNG VUI LÊN qua tiếng ngân nga của Chủ tế. Rồi Thánh lễ được kéo dài cho tới sáng hôm sau. Thánh lễ Chúa nhật Phục sinh được bắt đầu từ đoàn rước trọng thể. Dân Chúa hân hoan trong bài ca tiếp liên: “Đây là ngày Chúa đã ra tay, nào ta hãy tưng bừng hoan hỷ”…Kết thúc Thánh lễ, mọi người trở về trong TIN YÊU và HY VỌNG nối dài với những thường nhật.
Tôi đi tìm tôi trong phục vụ. Khi phục vụ mới thấy sự khác biệt rõ nét giữa thực tế với điều tôi học được. Vì khi phục vụ, tôi phải đối diện với một hoàn cảnh hầu như khác so với sách vở; những việc gặp phải cũng khác, chúng muôn hình muôn vẻ. Nhất là phải đối diện, chấp nhận từng con người cụ thể với tất cả tích cực, tiêu cực của họ, những điều kiện khó chịu họ mang đến cho tôi. Lúc này, nhiều lúc đã hình thành một cột trụ dương cao để thể hiện cái tôi ích kỷ trong tôi. Giữa họ và tôi tạo nên một hố sâu ngăn cách khiến hai bên khó có thể gần lại được. Thế nhưng, tất cả những khó khăn đó có thể vượt qua khi tôi đặt lại mục tiêu ban đầu, cũng như tâm thế khi bước vào phục vụ. phục vụ là: vì lợi ích và phần rỗi của người khác, và của cộng đoàn. Phục vụ là mang đến cho công việc một ý nghĩa mới, một khuôn mặt mới. Ý thức như thế tôi dễ dàng chấp nhận thực tế, và nhiệt tình hơn. Chính lúc chấp nhận mình để tất cả vì lợi ích của người khác, là lúc tôi tìm thấy tôi.
Dù sao, ta cũng có thể tìm lại chính mình đích thực trong Thiên Chúa mà thôi. Trong hành trình trần thế, ơn trên đã gởi đến nhiều cách để giúp cho mỗi ngày tôi tìm thấy tôi rõ hơn. Thế nhưng tôi đã quên. Để rồi, bây giờ, tôi phải bắt đầu, bắt đầu lại trong hành trình đi tìm chính mình.
Xin chân thành cám ơn Cha xứ cùng hết thảy bà con giáo dân xứ Văn Thành, đã cho chúng tôi những cảm tình đặc biệt. Kính chúc Cha và bà con Vui -Mạnh trong Chúa Kitô Phục Sinh.
Sang suốt ngày Thứ Năm Tuần Thánh, ngắm 15 sự thương khó của Chúa và chuẩn bị cho Thánh lễ tối trọng thể kỷ niệm việc ‘Chúa Giêsu lập phép Thánh Thể’. Với cử chỉ và bài học khiêm nhường, Chúa Giêsu đã cúi xuống rửa chân cho các môn đệ được Chủ tế phụng vụ thể hiện thật cảm động và đầy tình mến. Đến ngày thứ 6 Tuần Thánh, ăn chay kiêng thịt. Kỷ niệm cuộc khổ nạn thập giá của Chúa Giêsu cùng ngắm 15 sự thương khó. Chiều tối, toàn thể giáo dân đi đường Thánh giá trọng thể ngoài trời. Mỗi lần đi lại chặng đường Thánh Giá là mỗi lần bà con giáo dân lại múc lấy những hứng khởi của niềm tin. Họ như những ngọn cây đang héo rũ, bỗng được tưới mát hồi sinh trong những ngày đại phúc qua Đức Kitô chịu đóng đinh và sống lại. Hơn nữa, từ trung tâm lò lửa yêu mến ấy, mối tương quan liên – ngã – vị khác tựa như cũng được phần nào dự vào tuyệt đối tính và vĩnh cửu tính. Đó là hạnh phúc của cuộc đời mỗi người công giáo. Hạnh phúc không hệ tại là thỏa mãn nhu cầu, vì no thỏa tâm trí thì khác với no thỏa của thân xác. No thỏa thân xác là một ồn ào réo gọi. No thỏa tâm linh là một êm đềm chọn lựa. sung mãn của tâm hồn là một xô đẩy của đám đông. Trước những khó khăn về địa lý, đường sá gập ghềnh, cơ sở hạ tầng yếu kém, nguồn nước sinh hoạt thiếu thốn. Đa phần người dân phải dùng nước sông hồ để tắm gội…còn rất nhiều khó khăn khác. Về phương diện vật chất là thế, nhưng đặc biệt về tinh thần đạo đức thì chúng tôi cảm phục họ. Chúa đã quy tụ họ về lại trong cộng đoàn phụng vụ. Thậm chí có những họ đạo vùng sâu vùng xa, bị ngăn sông cách núi không có nhà thờ, nhà nguyện riêng, thế nên phải cất công hàng chục cây số đổ về đây để cùng với đoàn người hòa vào cuộc lữ hành hướng về Đất Thánh. Đoàn người đi kín lòng sân ngoài Thánh đường, trải dài như con suối Silôê ở Giêrusalem. Với ngọn nến sáng trên tay, họ cùng sánh bước với linh mục của mình trên con đường khổ nạn vào tối thứ 6 Tuần Thánh, bắt đầu từ 19 giờ(10/4/2009). Họ cầu nguyện kết hợp với suy niệm và chúc tụng Thiên Chúa trong ánh sáng huyền nhiệm lung linh của nến. Khí trời đêm đó u uất, có cái gì đó nhuốm vẻ ủ dột thê lương buồn thay cho tội lỗi của con người. Cảnh đã vậy, con người lại càng không khỏi rịn nước mắt mồ hôi, nhưng vẫn nhẹ nhàng vì sốt sắng toát ra từ lời nguyện như hương trầm thơm ngát tỏa bay dâng lên trước tòa Chúa, phá tan đi cái không gian ảm đạm. Mọi người đã đi trọn con đường Thập giá và được tiếp nối suy niệm bằng cách xem lại cuốn phim ‘Cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu’ bằng màn ảnh rộng thật sống động. Đây là câu chuyện 12 giờ sau cùng của cuộc đời tại thế của Đức Kitô, về cuộc khổ nạn Ngài phải chịu để cứu độ nhân loại tội lỗi. Ngài đã mang thương tích vì tội chúng ta, bị nghiền nát vì chúng ta lỗi làm. Ai ai cũng không khỏi rơi nước mắt để rồi trộn lẫn làm thành giọt lệ của vũ trụ khóc thương Đấng Cứu Chuộc.
Ngày thứ 7 Tuần Thánh. Thầm lặng. Thời gian này Chúa còn ở trong mồ. Con người cần thinh lặng để chiêm niệm ngày Đại tang và kéo dài cuộc tử đạo như Thầy Chí Thánh đã một lần tự nguyện chịu chết, hầu đổi mới bộ mặt trái đất. Như thế, không phải khổ nạn chỉ có ngày thứ 6, mà người công giáo cần biết cắm chặt cây Thập giá vào thẳm sâu cuộc đời như là ơn gọi quý báu nhất và là đích điểm để chờ ngày phục sinh ở Nước Hằng Sống mai sau. Thật có lý khi ngạn ngữ Latinh đã viết: “Chiến thắng mà không nguy nan, thì khải hoàn cũng chẳng có gì vinh hiển”. Lúc này, chúng ta nhớ lại lời Chúa Giêsu đã từng báo trước: “Nếu hạt lúa mỳ rơi xuống đất mà không thối đi thì không thể sinh nhiều bông hạt khác”( Mc 4,26-29).
Tối đến, Thánh lễ Vọng Phục Sinh được bắt đầu với nghi thức lấy lữa lâm bô, mọi người gặp lại Chúa như xưa các môn đệ được diễm phúc đối diện với Đấng là “ánh sáng thế gian’’ đổ vào bình đời của mỗi người tràn đầy Ơn Thánh. Tiếp theo nghi thức này, giáo dân hướng vào nhà thờ để tham dự phần rước Nến Phục Sinh, công bố Tin Mừng mà lòng được nâng lên cùng bài Exultet - MỪNG VUI LÊN qua tiếng ngân nga của Chủ tế. Rồi Thánh lễ được kéo dài cho tới sáng hôm sau. Thánh lễ Chúa nhật Phục sinh được bắt đầu từ đoàn rước trọng thể. Dân Chúa hân hoan trong bài ca tiếp liên: “Đây là ngày Chúa đã ra tay, nào ta hãy tưng bừng hoan hỷ”…Kết thúc Thánh lễ, mọi người trở về trong TIN YÊU và HY VỌNG nối dài với những thường nhật.
Tôi đi tìm tôi trong phục vụ. Khi phục vụ mới thấy sự khác biệt rõ nét giữa thực tế với điều tôi học được. Vì khi phục vụ, tôi phải đối diện với một hoàn cảnh hầu như khác so với sách vở; những việc gặp phải cũng khác, chúng muôn hình muôn vẻ. Nhất là phải đối diện, chấp nhận từng con người cụ thể với tất cả tích cực, tiêu cực của họ, những điều kiện khó chịu họ mang đến cho tôi. Lúc này, nhiều lúc đã hình thành một cột trụ dương cao để thể hiện cái tôi ích kỷ trong tôi. Giữa họ và tôi tạo nên một hố sâu ngăn cách khiến hai bên khó có thể gần lại được. Thế nhưng, tất cả những khó khăn đó có thể vượt qua khi tôi đặt lại mục tiêu ban đầu, cũng như tâm thế khi bước vào phục vụ. phục vụ là: vì lợi ích và phần rỗi của người khác, và của cộng đoàn. Phục vụ là mang đến cho công việc một ý nghĩa mới, một khuôn mặt mới. Ý thức như thế tôi dễ dàng chấp nhận thực tế, và nhiệt tình hơn. Chính lúc chấp nhận mình để tất cả vì lợi ích của người khác, là lúc tôi tìm thấy tôi.
Dù sao, ta cũng có thể tìm lại chính mình đích thực trong Thiên Chúa mà thôi. Trong hành trình trần thế, ơn trên đã gởi đến nhiều cách để giúp cho mỗi ngày tôi tìm thấy tôi rõ hơn. Thế nhưng tôi đã quên. Để rồi, bây giờ, tôi phải bắt đầu, bắt đầu lại trong hành trình đi tìm chính mình.
Xin chân thành cám ơn Cha xứ cùng hết thảy bà con giáo dân xứ Văn Thành, đã cho chúng tôi những cảm tình đặc biệt. Kính chúc Cha và bà con Vui -Mạnh trong Chúa Kitô Phục Sinh.