HÀ NỘI - Năm nay đã là năm thứ 3 tôi là sinh viên. Nhanh thật! Nhưng tôi vẫn nhớ mãi không quên được ngày đầu tiên tôi đến tham gia nhóm SVCG Nam Định. Ngày đó tôi bỡ ngỡ lạ lùng, ngày đó mỗi người đều rất xa lạ với tôi. Và ngày đó tôi chỉ dám đứng nhìn mọi người nói chuyện, vui đùa.
Xem hình ảnh
Bây giờ đối với tôi đã khác. Tôi không còn đứng nhìn mọi người đùa vui mỗi lần họp nhóm nữa mà đã cùng bày trò trêu chọc mọi người, tôi không còn cảm giác xa lạ, sợ sệt khi tiếp xúc với các anh chị trong nhóm nữa. Đối với tôi, nhóm SVCG Nam Định là gia đình thứ hai của tôi. Đã giúp tôi trưởng thành hơn trong đời sống đức tin khi lần đầu tiên bước chân xa nhà.
Tôi tin rằng đó không chỉ là cảm xúc của riêng tôi mà đó là cảm xúc chung của tất cả các thành viên trong nhóm. Bạn biết tại sao tôi lại nói thế không? Khi tôi bước chân vào nhóm tôi đã rất thắc mắc, tại sao đây là nhóm của sinh viên mà mỗi lần đi họp có rất nhiều anh chị đi làm vẫn đến? thời gian trôi đi những thắc mắc trong lòng tôi cũng được trả lời. Và tôi tự hứa với mình nếu sau nay ra trường tôi cũng sẽ cố gắng tham gia các buổi sinh hoạt của nhóm như các anh chị bây giờ! Để có một truyền thống tốt đẹp như thế nhóm tôi đã có sự cố gắng rất nhiều.
Ngày 24/5/2009 vừa qua là một ngày không đẹp trời. Nắng chiều buông xuống như muốn thiêu đốt từng con người bước chân ra đường. Trời đổ nắng xuống, mặt đường hất nắng lên. Làm sao đây? 2h chiều nhóm tôi đã hẹn gặp mặt nhau tại nhà nguyện Têresa ở Nhà thờ Lớn Hà Nội cùng các anh chị cựu sinh viên, sinh hoạt và tổ chức lễ cầu bình an cho công việc – học tập – gia đình. Lưỡng lự hồi lâu tôi cũng quyết định đi sau một hồi suy nghĩ, nhóm tôi ít chỉ được khoảng 30 người, nếu tôi không đi sẽ càng ít hơn và sẽ mất một dịp vui được gặp mọi người. Tôi nghĩ rằng sẽ có rất nhiều người không chịu được nắng mà ở nhà. Tôi đến nhà thờ vẫn chưa có ai. Lo lắng…hẹn 2h mà bây giờ 2h kém10 vẫn một mình tôi. Hôm nay có tổ chức được không đây? Sau một hồi chờ đợi cuối cùng cũng chỉ hơn chục người nhưng dù ít thì chúng tôi cũng vẫn tổ chức vì tất cả mọi việc đã được anh trưởng nhóm anh Trung năng động và những thành viên nhiệt tình như anh Thịnh, anh Nghinh…lo liệu sắp xếp. Lác đác có vài anh chị cựu sinh viên. Và đã đến giờ sinh hoạt. Trong niềm hân hoan của bài hát Gặp Gỡ Đức Kito, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt bước vào. Thật bất ngờ hôm nay chúng tôi lại được Ngài chia sẻ. Một người đứng đầu trong tổng giáo phận, Ngài bận trăm công ngàn việc mà vẫn đến chia sẻ với một nhóm sinh viên nhỏ như chúng tôi. “Xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con trong đêm tối. Xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con lúc lẻ loi”. Đức TGM đã chia sẻ với chúng tôi về 2 từ “sinh viên” và việc học. Trong mịt mùng phức tạp của xã hội ngày nay, những sinh viên xa nhà rất dễ bị cuốn vào những con đường tội lỗi vì thế những người sinh viên không phải chỉ biết trau dồi kiến thức mà còn phải luôn trau dồi đạo đức nhất là những sinh viên Công giáo. Sinh viên là cần toàn diện về mọi mặt. “Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài đổi mới cho cuộc đời. Lời Ngài đượm chất ngất niềm tin. Lời Ngài hạnh phúc cho đời con”Chúng tôi ngồi nghe Đức TGM chia sẻ và tôi nghĩ rằng sau bài chia sẻ của Ngài mỗi người chúng tôi sẽ trưởng thành hơn trong nhận thức rất nhiều.
Sau khi gặp Đức TGM,chúng tôi bước vào học hát để chuản bị Thánh lễ. Ít người mà sao giọng hát to thế này? Từ nãy giờ ngồi nghe Đức TGM chia sẻ chăm chú, tôi đã không biết rằng các anh chị đến rất đông rồi. Phải chăng lời Đức TGM có sức hút mạnh thế sao? Thánh lễ đã bắt đầu! Bất ngờ nối tiếp bất ngờ làm mọi người cứ tròn xoe đôi mắt ngước nhìn. Chúng tôi được Đức Cha Phụ tá Laurenso Chu Văn Minh chủ sự. Các Ngài phải lo trăm công ngàn việc mà vẫn quan tâm đến nhóm nhỏ chúng tôi làm mỗi thành viên đều rất xúc động. Thánh lễ diễn ra thật trang nghiêm! Sao hôm nay mọi người hát hay thật và …đúng nhạc. Để chuẩn bị cho Thánh lễ, nhóm đã tổ chức một buổi tập hát sau Thánh lế Chúa Giêsu lên Trời nhưng hôm ấy chỉ vài người ngồi tự tập với nhau ở sân nhà thờ Thái Hà. Không đàn, không người dạy hát và hát …sai nhạc. Nhưng hôm nay ai cũng cố gắng hết mình để Thánh Lễ thành công, dâng lên Chúa những lời ca hay nhất.Bài giảng của Đức Cha phụ tá hôm nay cũng thật ý nghĩa. Ngài nói về nụ cười. Tiếng cười rất quan trọng với mỗi người trong cuộc sống. Dù khó khăn, dù buồn đau đến đâu nhưng nếu ta bật lên được tiếng cười mọi việc biết đâu sẽ tan biến hết. Nghe từng lời giảng của Ngài tôi cứ nghĩ đến cuộc sống của chính mình. Đúng là có những lúc tôi đã buồn, đã khóc rất nhiều nhưng buồn và khóc xong có giải quyết được gì đâu hay lại chỉ làm cho mình buồn thêm. Phải chi lúc đấy tôi cười lên biết đâu mọi chuyện sẽ tốt hơn. Chúa cho chúng ta nụ cười tươi như Thiên thần, tại sao chúng ta cứ phải rầu rĩ? Tôi thấm thía từng lời Ngài nói.Từ giây phút này tôi sẽ cố thực hiện theo những gì Ngài dạy. Kết lễ Ngài cũng nhắc nhở chúng tôi nhiều điều. Mảnh đất Nam Định là cái nôi sinh ra rất nhiều người tài cả về Đạo và Đời. Nơi ấy có Tú Xương, nơi ấy có Nguyễn Bính, Văn Cao,…và nơi ấy có pháp trường Bảy Mẫu với gần một nửa các vị thánh Tử Đạo ở đây. Ngài nhắc chúng tôi phải sống xứng đáng với cha ông chúng ta, lấy các Ngài là mẫu gương trong cuộc đời mỗi chúng ta.
Sau lễ chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc nhỏ gặp mặt mọi người. Đức Cha phụ tá đã ở lại tham dự cùng chúng tôi. Ngài gần gũi, ân cần hỏi thăm từng người một. Nhìn khuôn mặt thân quen của mỗi người. Ngài lại cố đoán xem là con cháu ai vì Ngài cũng là người Nam Định. Điều ấy cho thế hệ trẻ như chúng tôi thấy rằng trước đây Ngài cũng rất quan tâm đến từng gia đình trong giáo xứ. Các anh chị cựu sinh viên đến rất đông có khi còn đông hơn cả sinh viên chúng tôi, có chị đang có bầu nhưng vẫn đến sinh hoạt. Nhóm SVCG Nam định đúng là gia đình thứ hai của mỗi thành viên.
Tôi đã từng nghe một bạn ở nhóm SVCG khác nói bạn thích cái chất của nhóm sinh viên công giáo Nam Định, nhỏ thôi nhưng mọi người luôn đoàn kết gắn bó, các anh chị cựu sinh viên dù bận rộn đến đâu vẫn quan tâm đến nhóm, sát cánh cùng các em trên con đường Đức Tin đưa nhóm SVCG Nam Định ngày càng trở nên vững mạnh hơn.
Xem hình ảnh
Bây giờ đối với tôi đã khác. Tôi không còn đứng nhìn mọi người đùa vui mỗi lần họp nhóm nữa mà đã cùng bày trò trêu chọc mọi người, tôi không còn cảm giác xa lạ, sợ sệt khi tiếp xúc với các anh chị trong nhóm nữa. Đối với tôi, nhóm SVCG Nam Định là gia đình thứ hai của tôi. Đã giúp tôi trưởng thành hơn trong đời sống đức tin khi lần đầu tiên bước chân xa nhà.Tôi tin rằng đó không chỉ là cảm xúc của riêng tôi mà đó là cảm xúc chung của tất cả các thành viên trong nhóm. Bạn biết tại sao tôi lại nói thế không? Khi tôi bước chân vào nhóm tôi đã rất thắc mắc, tại sao đây là nhóm của sinh viên mà mỗi lần đi họp có rất nhiều anh chị đi làm vẫn đến? thời gian trôi đi những thắc mắc trong lòng tôi cũng được trả lời. Và tôi tự hứa với mình nếu sau nay ra trường tôi cũng sẽ cố gắng tham gia các buổi sinh hoạt của nhóm như các anh chị bây giờ! Để có một truyền thống tốt đẹp như thế nhóm tôi đã có sự cố gắng rất nhiều.
Ngày 24/5/2009 vừa qua là một ngày không đẹp trời. Nắng chiều buông xuống như muốn thiêu đốt từng con người bước chân ra đường. Trời đổ nắng xuống, mặt đường hất nắng lên. Làm sao đây? 2h chiều nhóm tôi đã hẹn gặp mặt nhau tại nhà nguyện Têresa ở Nhà thờ Lớn Hà Nội cùng các anh chị cựu sinh viên, sinh hoạt và tổ chức lễ cầu bình an cho công việc – học tập – gia đình. Lưỡng lự hồi lâu tôi cũng quyết định đi sau một hồi suy nghĩ, nhóm tôi ít chỉ được khoảng 30 người, nếu tôi không đi sẽ càng ít hơn và sẽ mất một dịp vui được gặp mọi người. Tôi nghĩ rằng sẽ có rất nhiều người không chịu được nắng mà ở nhà. Tôi đến nhà thờ vẫn chưa có ai. Lo lắng…hẹn 2h mà bây giờ 2h kém10 vẫn một mình tôi. Hôm nay có tổ chức được không đây? Sau một hồi chờ đợi cuối cùng cũng chỉ hơn chục người nhưng dù ít thì chúng tôi cũng vẫn tổ chức vì tất cả mọi việc đã được anh trưởng nhóm anh Trung năng động và những thành viên nhiệt tình như anh Thịnh, anh Nghinh…lo liệu sắp xếp. Lác đác có vài anh chị cựu sinh viên. Và đã đến giờ sinh hoạt. Trong niềm hân hoan của bài hát Gặp Gỡ Đức Kito, Đức TGM Giuse Ngô Quang Kiệt bước vào. Thật bất ngờ hôm nay chúng tôi lại được Ngài chia sẻ. Một người đứng đầu trong tổng giáo phận, Ngài bận trăm công ngàn việc mà vẫn đến chia sẻ với một nhóm sinh viên nhỏ như chúng tôi. “Xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con trong đêm tối. Xin cho con biết lắng nghe lời Ngài dạy con lúc lẻ loi”. Đức TGM đã chia sẻ với chúng tôi về 2 từ “sinh viên” và việc học. Trong mịt mùng phức tạp của xã hội ngày nay, những sinh viên xa nhà rất dễ bị cuốn vào những con đường tội lỗi vì thế những người sinh viên không phải chỉ biết trau dồi kiến thức mà còn phải luôn trau dồi đạo đức nhất là những sinh viên Công giáo. Sinh viên là cần toàn diện về mọi mặt. “Lời Ngài là ánh sáng đời con. Lời Ngài đổi mới cho cuộc đời. Lời Ngài đượm chất ngất niềm tin. Lời Ngài hạnh phúc cho đời con”Chúng tôi ngồi nghe Đức TGM chia sẻ và tôi nghĩ rằng sau bài chia sẻ của Ngài mỗi người chúng tôi sẽ trưởng thành hơn trong nhận thức rất nhiều.
Sau khi gặp Đức TGM,chúng tôi bước vào học hát để chuản bị Thánh lễ. Ít người mà sao giọng hát to thế này? Từ nãy giờ ngồi nghe Đức TGM chia sẻ chăm chú, tôi đã không biết rằng các anh chị đến rất đông rồi. Phải chăng lời Đức TGM có sức hút mạnh thế sao? Thánh lễ đã bắt đầu! Bất ngờ nối tiếp bất ngờ làm mọi người cứ tròn xoe đôi mắt ngước nhìn. Chúng tôi được Đức Cha Phụ tá Laurenso Chu Văn Minh chủ sự. Các Ngài phải lo trăm công ngàn việc mà vẫn quan tâm đến nhóm nhỏ chúng tôi làm mỗi thành viên đều rất xúc động. Thánh lễ diễn ra thật trang nghiêm! Sao hôm nay mọi người hát hay thật và …đúng nhạc. Để chuẩn bị cho Thánh lễ, nhóm đã tổ chức một buổi tập hát sau Thánh lế Chúa Giêsu lên Trời nhưng hôm ấy chỉ vài người ngồi tự tập với nhau ở sân nhà thờ Thái Hà. Không đàn, không người dạy hát và hát …sai nhạc. Nhưng hôm nay ai cũng cố gắng hết mình để Thánh Lễ thành công, dâng lên Chúa những lời ca hay nhất.Bài giảng của Đức Cha phụ tá hôm nay cũng thật ý nghĩa. Ngài nói về nụ cười. Tiếng cười rất quan trọng với mỗi người trong cuộc sống. Dù khó khăn, dù buồn đau đến đâu nhưng nếu ta bật lên được tiếng cười mọi việc biết đâu sẽ tan biến hết. Nghe từng lời giảng của Ngài tôi cứ nghĩ đến cuộc sống của chính mình. Đúng là có những lúc tôi đã buồn, đã khóc rất nhiều nhưng buồn và khóc xong có giải quyết được gì đâu hay lại chỉ làm cho mình buồn thêm. Phải chi lúc đấy tôi cười lên biết đâu mọi chuyện sẽ tốt hơn. Chúa cho chúng ta nụ cười tươi như Thiên thần, tại sao chúng ta cứ phải rầu rĩ? Tôi thấm thía từng lời Ngài nói.Từ giây phút này tôi sẽ cố thực hiện theo những gì Ngài dạy. Kết lễ Ngài cũng nhắc nhở chúng tôi nhiều điều. Mảnh đất Nam Định là cái nôi sinh ra rất nhiều người tài cả về Đạo và Đời. Nơi ấy có Tú Xương, nơi ấy có Nguyễn Bính, Văn Cao,…và nơi ấy có pháp trường Bảy Mẫu với gần một nửa các vị thánh Tử Đạo ở đây. Ngài nhắc chúng tôi phải sống xứng đáng với cha ông chúng ta, lấy các Ngài là mẫu gương trong cuộc đời mỗi chúng ta.Sau lễ chúng tôi có tổ chức một bữa tiệc nhỏ gặp mặt mọi người. Đức Cha phụ tá đã ở lại tham dự cùng chúng tôi. Ngài gần gũi, ân cần hỏi thăm từng người một. Nhìn khuôn mặt thân quen của mỗi người. Ngài lại cố đoán xem là con cháu ai vì Ngài cũng là người Nam Định. Điều ấy cho thế hệ trẻ như chúng tôi thấy rằng trước đây Ngài cũng rất quan tâm đến từng gia đình trong giáo xứ. Các anh chị cựu sinh viên đến rất đông có khi còn đông hơn cả sinh viên chúng tôi, có chị đang có bầu nhưng vẫn đến sinh hoạt. Nhóm SVCG Nam định đúng là gia đình thứ hai của mỗi thành viên.
Tôi đã từng nghe một bạn ở nhóm SVCG khác nói bạn thích cái chất của nhóm sinh viên công giáo Nam Định, nhỏ thôi nhưng mọi người luôn đoàn kết gắn bó, các anh chị cựu sinh viên dù bận rộn đến đâu vẫn quan tâm đến nhóm, sát cánh cùng các em trên con đường Đức Tin đưa nhóm SVCG Nam Định ngày càng trở nên vững mạnh hơn.