HÀ NỘI - Chỉ trong giây lát, các bạn sinh viên đã cảm động đến trào nước mắt, có bạn trong khi đưa muỗng cơm lên miệng cho các em thì dòng lệ đã lăn dài trên gò má. Hay có thể nói bát cơm ấy đã chan đầy nước mắt, chan đầy tình yêu thương mà các anh chị sinh viên đã giành cho các em!
Sau đợt Tiếp sức mùa thi 2009, Hội Sinh viên Công giáo TGP Hà Nội có chuyến viếng thăm Giáo phận Bùi Chu. Đặt chân tới TGM Bùi Chu, mặc dù đã được nghe kể, nhưng chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước những công trình đồ sộ: những toà nhà, cỗ tràng hạt bằng đá, cùng với chiếc kèn đồng, quả trống (làm bằng da của 2 con Trâu lớn).....toàn những công trình “độc đáo”, to nhất Việt Nam; rồi còn có cả nơi diễn tả cảnh Thiên Đàng, Địa ngục... Nhưng bên cạnh đó một "Cô Nhi Viện" tuy không đồ sộ nhưng chất chứa một tình yêu cao cả. Cha Giuse Phạm Ngọc Oanh, Giám đốc Cô Nhi Viện. Ngài cho biết: “ở đây có rất nhiều các trẻ em có những hoàn cảnh khác nhau, có những em vừa trào đời được khoảng một tháng, có những em là trẻ đặc biệt...!”
Tới thăm phòng ở của các em, những em bé rất kháu khỉnh, được các Sơ nâng niu, vỗ về, chăm sóc rất tận tình....bởi các em là những trẻ mồ côi cả “Cha lẫn Mẹ”. Đáng thương thay, có những em không biết mặt Cha mình là ai?
Lần lượt từng phòng, từng phòng được chúng tôi ghé thăm và tặng quà, mỗi phòng một khuôn mặt, mỗi phòng một mảnh đời khác nhau. Có những phòng, tay các em còn được khoá vào chân giường bằng những sợi dây xích, bởi đây là những em đặc biệt! nghe tiếng kêu leng keng ấy, chúng tôi ngỡ tiếng nhạc trong “đêm tình mùa xuân” đang phảng phất...!
Một số em ở phòng khác, vì không nói rõ, nhưng gặp chúng tôi các em rất vui, tôi đã hỏi một trong số đó là Lan ngồi đón ánh mặt trời buổi sớm nơi cạnh cửa:
-Em có thấy vui khi các anh chị tới thăm các em không? Lan nói: “...ui ắm”
-Em có thể cho các anh chị biết tên em là gì? “Em à...an” chúng tôi hiểu tên em là Lan bởi vì khi bật âm đằng trước “an” là “L”.
-Lan ở đây lâu chưa? “...âu ồi”
-Thế Bố Mẹ em có đến thăm em không? Lan: “..hông”
-Tôi hỏi tiếp một câu nữa, thế em có thích đọc Kinh Thánh không? “...ích ắm”. Nhưng tôi hiểu vì em đâu biết rõ chữ mà đọc Kinh Thánh chứ! Nhưng em rất thích được đọc sách!
Tới giờ ăn của các em, những em bình thường thì các Sơ còn đỡ vất vả, đối với những em đặc biệt, chúng tôi thấy các Sơ phải kiên trì lắm mới cho các em ăn được. Vì lâu lâu các em mới ăn được một muỗng, mà còn phải ra hiệu, phải “dỗ”....một số bạn sinh viên tới xin Sơ để thử cho các em ăn xem thế nào. Nhưng thấy thật khó khi cho các em ăn....có những bạn biết tâm lý các em, đã mang đàn guitar đến và cất những bài hát mang đậm tình thương yêu của gia đình. Như bài “Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba. Cả nhà ta cùng thương yêu nhau, xa là nhớ, gần nhau là cười”, rồi bài “Ba ngọn nến lung linh”....và cứ thế, sau mỗi bài hát, các em đều tỏ vẻ sung sướng reo lên và một bạn khác lại cho em ăn thêm được một muỗng cơm......!!!
Chỉ trong giây lát, các bạn sinh viên đã cảm động đến trào nước mắt, có bạn trong khi đưa muỗng cơm lên miệng cho các em thì dòng lệ đã lăn dài trên gò má. Hay có thể nói bát cơm ấy đã chan đầy nước mắt, chan đầy tình yêu thương mà các anh chị sinh viên đã giành cho các em!
Qua đó mới thấy được tình yêu thương, tinh thần phục vụ và hi sinh âm thầm của các Sơ đã bao năm, để rồi từ Cô nhi viện ấy, đã làm cho bao trái tim được lớn lên....!
“Quanh năm tô muỗng với tay Sơ”
Nhè nhẹ đưa cơm tới dạ dày
Làm em thêm lớn, thêm yêu Chúa
Yêu cả anh em sống cùng nhau”
Vâng! Điệp khúc ấy sẽ còn mãi, và trải rộng! Nguyện xin Chúa ban cho các Sơ, luôn có Tình Yêu Chúa để chia sẻ cho các em! Nguyện chúc các em mỗi ngày một lớn, một khôn ngoan và nhờ vào tình yêu ấy, luôn sống vui và hạnh phúc!
Sau đợt Tiếp sức mùa thi 2009, Hội Sinh viên Công giáo TGP Hà Nội có chuyến viếng thăm Giáo phận Bùi Chu. Đặt chân tới TGM Bùi Chu, mặc dù đã được nghe kể, nhưng chúng tôi không khỏi ngỡ ngàng trước những công trình đồ sộ: những toà nhà, cỗ tràng hạt bằng đá, cùng với chiếc kèn đồng, quả trống (làm bằng da của 2 con Trâu lớn).....toàn những công trình “độc đáo”, to nhất Việt Nam; rồi còn có cả nơi diễn tả cảnh Thiên Đàng, Địa ngục... Nhưng bên cạnh đó một "Cô Nhi Viện" tuy không đồ sộ nhưng chất chứa một tình yêu cao cả. Cha Giuse Phạm Ngọc Oanh, Giám đốc Cô Nhi Viện. Ngài cho biết: “ở đây có rất nhiều các trẻ em có những hoàn cảnh khác nhau, có những em vừa trào đời được khoảng một tháng, có những em là trẻ đặc biệt...!”Tới thăm phòng ở của các em, những em bé rất kháu khỉnh, được các Sơ nâng niu, vỗ về, chăm sóc rất tận tình....bởi các em là những trẻ mồ côi cả “Cha lẫn Mẹ”. Đáng thương thay, có những em không biết mặt Cha mình là ai?
Lần lượt từng phòng, từng phòng được chúng tôi ghé thăm và tặng quà, mỗi phòng một khuôn mặt, mỗi phòng một mảnh đời khác nhau. Có những phòng, tay các em còn được khoá vào chân giường bằng những sợi dây xích, bởi đây là những em đặc biệt! nghe tiếng kêu leng keng ấy, chúng tôi ngỡ tiếng nhạc trong “đêm tình mùa xuân” đang phảng phất...!
Một số em ở phòng khác, vì không nói rõ, nhưng gặp chúng tôi các em rất vui, tôi đã hỏi một trong số đó là Lan ngồi đón ánh mặt trời buổi sớm nơi cạnh cửa:
-Em có thấy vui khi các anh chị tới thăm các em không? Lan nói: “...ui ắm”
-Em có thể cho các anh chị biết tên em là gì? “Em à...an” chúng tôi hiểu tên em là Lan bởi vì khi bật âm đằng trước “an” là “L”.
-Lan ở đây lâu chưa? “...âu ồi”
-Thế Bố Mẹ em có đến thăm em không? Lan: “..hông”
-Tôi hỏi tiếp một câu nữa, thế em có thích đọc Kinh Thánh không? “...ích ắm”. Nhưng tôi hiểu vì em đâu biết rõ chữ mà đọc Kinh Thánh chứ! Nhưng em rất thích được đọc sách!
Tới giờ ăn của các em, những em bình thường thì các Sơ còn đỡ vất vả, đối với những em đặc biệt, chúng tôi thấy các Sơ phải kiên trì lắm mới cho các em ăn được. Vì lâu lâu các em mới ăn được một muỗng, mà còn phải ra hiệu, phải “dỗ”....một số bạn sinh viên tới xin Sơ để thử cho các em ăn xem thế nào. Nhưng thấy thật khó khi cho các em ăn....có những bạn biết tâm lý các em, đã mang đàn guitar đến và cất những bài hát mang đậm tình thương yêu của gia đình. Như bài “Ba thương con vì con giống mẹ, mẹ thương con vì con giống ba. Cả nhà ta cùng thương yêu nhau, xa là nhớ, gần nhau là cười”, rồi bài “Ba ngọn nến lung linh”....và cứ thế, sau mỗi bài hát, các em đều tỏ vẻ sung sướng reo lên và một bạn khác lại cho em ăn thêm được một muỗng cơm......!!!
Chỉ trong giây lát, các bạn sinh viên đã cảm động đến trào nước mắt, có bạn trong khi đưa muỗng cơm lên miệng cho các em thì dòng lệ đã lăn dài trên gò má. Hay có thể nói bát cơm ấy đã chan đầy nước mắt, chan đầy tình yêu thương mà các anh chị sinh viên đã giành cho các em!
Qua đó mới thấy được tình yêu thương, tinh thần phục vụ và hi sinh âm thầm của các Sơ đã bao năm, để rồi từ Cô nhi viện ấy, đã làm cho bao trái tim được lớn lên....!
“Quanh năm tô muỗng với tay Sơ”
Nhè nhẹ đưa cơm tới dạ dày
Làm em thêm lớn, thêm yêu Chúa
Yêu cả anh em sống cùng nhau”
Vâng! Điệp khúc ấy sẽ còn mãi, và trải rộng! Nguyện xin Chúa ban cho các Sơ, luôn có Tình Yêu Chúa để chia sẻ cho các em! Nguyện chúc các em mỗi ngày một lớn, một khôn ngoan và nhờ vào tình yêu ấy, luôn sống vui và hạnh phúc!