Để chuẩn bị cho con em của mình vào năm học mới, các bậc cha mẹ có con cái sắp bước vào lớp một đã phải vất vả chạy ngược chạy xuôi tìm trường cho con. Việc tìm được trường học cho vừa ý mình không phải là việc dễ dàng gì trong hoàn cảnh hiện tại của Việt Nam. Năm học mới sắp bắt đầu, các bậc phụ huynh đang tất tưởi tìm trường cho con; nhưng khi tìm được trường rồi lại phải đối diện với vấn đề nan giải khác: con mới đi học buổi đầu mà đã muốn nghỉ học!

Nhân cách con người được hình thành từ những năm đầu tiên của cuộc đời. Những kinh nghiệm thu thập được từ những năm học mẫu giáo và cấp tiểu học có vai trò rất quan trọng trong việc phát triển đức dục, trí dục và thể dục của con người. Điều này, kinh nghiệm cho chúng ta thấy rõ.

Hoàn cảnh tại Việt Nam trong ngành giáo dục nói chung và ngành giáo dục tiểu học nói riêng đang rơi vào tình trạng bế tắc: giáo viên, trường hớp, chương trình, dụng cụ học hành, sách giáo khoa,… và nhất là chiến lược giáo dục lâu dài. Giáo dục là việc hệ trọng ai ai cũng biết và công nhận, nhưng những người làm giáo dục lại có vẻ như muốn đùa chơi với giáo dục. Giáo dục có được phép thử nghiệm không? Xin thưa là không! Tại sao? Vì không như một cái bảng, vẽ lên đó cái gì rồi không thích thì xoá đi vẽ lại; không thể truyền cho đứa trẻ bất cứ điều gì, sau đó thấy sai sửa lại. Giáo dục mà thử nghiệm tràn lan kiểu đó thì chẳng khác gì huỷ hoại. Cây cối có thể nhổ lên rồi trồng lại, nhưng giáo dục trẻ em thì không thể làm như thế được!

Bài viết “'Sốc' vào lớp 1” của tác giả Nguyễn Hiền đăng trên Vietnamnet (www.vietnamnet.vn/giaoduc/2009/08/864255/) ngày 19/08/2009 cho thấy một lỗ hổng rất lớn trong ngành giáo dục nói chung và ngành tiểu học nói riêng. Tại sao trẻ em mới vào lớp 1 học được một vài buổi đã muốn nghỉ học? Tương lai của các em sẽ ra sao khi hành trình học làm người mới bắt đầu đã phải ngao ngán lòng! “Vạn sự khởi đầu nan”, “đầu mà không xuôi” thì làm sao “đuôi lọt”. Mới đi học mà tâm lý nặng nề như thế thì làm sao có hứng thú học tiếp đây! Chuyện không nhỏ đâu!!! Các em chán học đã đành, mà phụ huynh cũng tỏ ra bực tức và thất vọng.

Các bậc phụ huynh nghĩ gì, và phải làm gì để giải quyết và giúp trẻ em có hứng thú trong việc học hành? Các nhà giáo dục phải làm sao để tạo niềm vui cho các em say mê học? Các nhà hoạch định chính sách giáo dục có trăn trở gì về hiện tượng trẻ lớp một mà đã chán học? Quý vị thử nghĩ xem, tương lai của đất nước trong mười lăm hoặc hai mươi năm nữa sẽ ra sao khi những người làm chủ tương lai đó đang rơi vào tình trạng bế tắc và chán học? Xin hãy chung tay góp phần tạo hưng phấn cho những nụ hoa mới nở mà đang có nguy cơ héo tàn! SOS!