PHAN THIẾT - Suốt tuần qua, ảnh hưởng bão nên mưa dầm tầm tả. Ánh mặt trời chỉ le lói rồi bị vây khuất bởi mây đen. Sáng nay 13.9, ngày hành hương Đức Mẹ Tàpao, trời quang mây tạnh, nắng lên ấm áp. Hàng chục ngàn người hân hoan về bên Mẹ Tàpao. Núi đồi chập chùng, rừng cây xanh thẩm, trang phục muôn màu, ngày hành hương là ngày của niềm vui và ngập tràn ánh nắng. Một ân ban của Đức Mẹ cho đoàn con nơi núi rừng Tàpao.
Xem hình ảnh
Từ sáng sớm các đoàn Lễ sinh từ các Giáo xứ nô nức, hối hả leo núi rồi nhộn nhịp tiến về hướng lễ đài. Các Chủng sinh đang kỳ nghĩ hè, tề tựu đông đủ. Lối lên lễ đài chỉ là bờ ruộng nhỏ, nối theo nhau mà đi, trơn trượt, trật một bước chân là dễ té xuống ruộng. Đi hành hương, ai cũng thích một chút khó khăn, một thoáng mệt nhọc. Có một chút “hành xác” để tâm hồn “lên hương”. Cánh đồng lúa xanh đang vươn mình đón ánh nắng mai. Mặt trời lên rải nắng nhẹ trên ruộng đồng nương rẫy. Gió sớm mát dịu dìu kháhc thập phương lên núi.
Nhìn 1.250 em Lễ sinh với đủ kiểu dáng áo giúp lễ và 120 Chủng sinh áo chùng thâm, ai cũng thấy được sức sống của những mầm non Ơn Gọi. Trẻ trung nhiệt thành, làm nên mùa xuân của Giáo phận.
Cha Micae Hoàng Minh Hùng, đặc trách Lễ sinh Giáo phận đang hướng dẫn các em và cộng đoàn cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi.
Hôm nay Chúa nhật nên khách hành hương đông hơn tháng trước. Cả biển người vui mừng vỗ tay đón chào Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Đức cha già Nicolas Huỳnh Văn Nghi, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, Đức Ông JB Lê Xuân Hoa. Mọi người đều lâng lâng niềm xúc động cảm mến. Đức Cha Nicolas, Đức Ông JB dù tuổi cao sức yếu, vì yêu thương nên không ngại đường xa, đã đến dâng lễ cầu nguyện cho đoàn con thân yêu là các Chủng sinh, Lễ sinh.
Khởi đầu thánh lễ, Cha JB Trần Văn Thuyết, trưởng ban quản trị trung tâm hành hương Tàpao, bày tỏ những tâm tình tri ân và chào mừng.
Kính thưa Đức Cha Nicolas và Đức Cha Phaolô, trước hết chúng con muốn nói lời cám ơn hai Đức Cha thật nhiều. Nhớ lại những lần hành hương, dâng lễ vào các ngày 13 hàng tháng,và những dịp Lễ trọng trước đây, tất cả đều trở nên dấu ân đức tin sâu đậm và gần gũi nghĩa tình với chúng con. Hôm nay dù được Toà Thánh cho phép nghỉ hưu, hai Đức Cha cũng không nề quản vất vả, để về đây dâng lễ với Đức Cha Giuse, với cộng đoàn,cầu nguyện cho chúng con. Chúng con xin Chúa, qua sự cầu bầu của Đức Mẹ Tàpao ban nhiều ơn lành hồn xác cho hai Đức Cha, để những ngày nghỉ luôn bình an,nhất là với công việc tông đồ mà Quí Đức Cha hằng ấp ủ được phát triển, như Đức Cha Phaolô đã nói trong thư chung tháng 8 năm 2009: Ước nguyện tiếp tục công việc phục vụ người nghèo và anh chị em lương dân, đúng với mục tiêu và cả cuộc đời mục tử “Tin Mừng cho người nghèo” (Lc4,18). Chúng con luôn hiệp ý cầu nguyện cho hai Đức Cha.Chúng con cũng xin cám ơn Đức Ông đã cố gắng hiện diện với cộng đoàn hành hương hôm nay. Cầu mong mọi sự tốt lành đến với Đức Ông.
Kính trình Đức Cha Giuse. Đây là Thánh Lễ đầu tiên Đức Cha dâng tại TTHH Đức Mẹ Tàpao,sau ngày nhận chức Giám Mục Chính toà Giáo Phận Phan Thiết, 3/9/2009 vừa qua. Với tư cách là Mục Tử lãnh đạo Giáo Phận, Đức Cha có biết bao công việc phải thực hiện, trong đó, việc mục vụ tại TTHH Đức Mẹ Tàpao cũng sẽ là một điểm nổi bật trong việc Mục vụ của Giáo Phận. Đức Cha Nicolas đã vất vả đặt nền tảng, khởi sự việc thiết lập Trung Tâm. Rồi đến Đức Cha Phaolô tiếp nối,xây dựng. Trung Tâm hành hương mỗi ngày một lớn mạnh. Hôm nay,chúng con vui mừng vì công việc lại được tiếp tục dưới sự lãnh đạo của Đức Cha. Bằng tất cả lòng kính mến và hi vọng,chúng con cầu xin Đức Mẹ Tàpao phù hộ và giúp sức cho Đức Cha.Chắc chắn TTHH này sẽ được mở mang phát triển nhiều hơn nữa.
Kính thưa Đức Cha, trong ngày về nhận Giáo Phận Phan Thiết, Đức Cha đã phó dâng Giáo Phận cho Mẹ Thiên Chúa và đã nói với cộng đoàn rằng: Đơn giản, tôi là người Phan Thiết, thì hôm nay tại nơi này,chúng con cũng tin tưởng Đức Cha sẽ phó dâng Giáo Phận,và mọi khách hành hương cho Đức Mẹ Tàpao…..Đơn giản, chúng ta là con Đức Mẹ Tàpao. Và như thế,cùng với Đức Cha, mọi người sống gắn bó với Giáo Phận, và góp phần mình vào việc phát triển trung tâm Tàpao, mỗi ngày nên thánh thiện hơn về bề sâu đời sống đức tin, cậy, mến, ổn định khang trang bên ngoài, đúng nghĩa Trung Tâm Hành Hương.Chúng con tin, đó cũng là những bước đi đầy nhiệt huyết của Đức Cha với khẩu hiệu Giám Mục “Tình yêu Đức Kitô thúng bách chúng tôi” (2Cor 5,14).
Đức Cha Giuse chào mừng các linh mục, chủng sinh, lễ sinh và tất cả khách hành hương và chủ sự thánh lễ. Ngài suy niệm Tin mừng Chúa nhật 24 B (Mc 8,27-35). Chúa Giêsu đưa ra điều kiện cho những ai muốn theo Người “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình và vác thập giá”. Điều kiện để theo Chúa, đó chính là tình yêu.
1. Một tình yêu dám dứt bỏ
“Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình…” Không biết điều kiện Chúa Giêsu đưa ra có làm cho những kẻ trên đường lên Giêrusalem năm xưa chưng hửng không, chỉ biết rằng điều kiện ấy hôm nay có thể là cho nhiều người hụt hẫng. Bởi lẽ, khi theo ai, người ta thường quan tâm tới cái “được”, đàng này Chúa Giêsu chỉ nói đến những cái “mất”. Mà cái “mất” ấy nào phải là những cái phụ tùy, trái lại, toàn là những cái chính yếu và chính đáng.
Mất một giờ giải trí, một bữa ăn, một ngày làm, người ta có thể chấp nhận khá dễ dàng, nhưng khi phải mất tất cả những gì mình có như tài sản, công danh, sự nghiệp thiết tưởng không phải dễ. Nhất là khi phải chấp nhận mất đi những mối liên hệ tự nhiên ruột thịt máu mủ như tình cha con, tình anh em, nghĩa vợ chồng thì quả là đứt ruột vuột máu đến nỗi khó mà thực hiện cho tròn. Và rồi, mạng sống vốn là cái thiết thân nhất mà cũng phải đành đoạn mất đi nữa thì hỏi chăng còn lại gì và sẽ được gì?
Sẽ là phá sản nếu đặt điều kiện của Chúa Giêsu lên bàn cân “mất - được” theo lẽ thường tình, và sẽ là thua lỗ nếu nhìn điều kiện ấy theo những tính toán kinh doanh. Thành thử, cần đặt điều kiện ấy vào một trật tự khác, một thứ trật tự vượt trên tất cả đồng thời cũng bao hàm tất cả. Đó là trật tự của tình yêu. Không tình yêu, không dám đâu! Nhưng có tình yêu, sao không dám? Người ta chấp nhận mất những mối tình tự nhiên chính đáng không phải vì chúng không có giá trị, mà chỉ vì vượt trên những tình yêu viết thường ấy là một TÌNH YÊU viết hoa cuốn hút tất cả, khiến người ta dám liều một phen, dám đánh đổi cuộc đời.
Không thể làm môn đệ Chúa Giêsu nếu không dám dứt bỏ, mà làm sao dứt bỏ được nếu không có tình yêu, nên điều kiện theo Chúa, ấy là phải có một tình yêu lớn mạnh.
2. Một tình yêu vác thánh giá
Theo Chúa cũng có nghĩa là lên đường với Người. Đường Người đi, theo bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay, là đường lên Giêrusalem, không phải để chinh phạt ngoại xâm đem lại nền độc lập cho xứ sở. Đường Người đi, trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, là đường dẫn lên Núi Sọ đón nhận cái chết bi thương để rồi mở ra sự sống. Và cũng từ đó, đường ấy xuất hiện như một điều kiện cho những ai muốn nên môn đệ của Người.
Đường Thánh Giá, đường vất vả. Trên đường theo Chúa người ta không chỉ bằng lòng với thái độ từ bỏ, dẫu ở đó có xuất hiện đớn đau, nhưng còn phải dấn bước bằng thái độ tích cực hơn nữa là đón nhận vào mình những Thánh Giá ngả nghiêng chung riêng đầy dẫy của gánh nặng từng ngày. Mỗi Thánh Giá là một gánh nặng. Mà Thánh Giá có ai được chọn đâu, nên gánh nặng bỗng thành nặng thêm. Đã không được chọn mà cứ phải vác, nên gánh nặng thêm lại càng thêm nặng.
Có những Thánh Giá gắn liền với khả năng giới hạn của mình, có những Thánh Giá đến từ rủi ro của cuộc sống. Và không ít Thánh Giá do mình tạo ra hoặc do người khác gây ra cho mình. Nhưng vấn đề không phải lo xác minh nguồn gốc cho bằng lo dốc sức kê vai gánh vác mà đi. Những lúc ấy, có thể gọi một cách thi vị: theo Chúa là một “cuộc hành trình”, mà có lẽ nên gọi đúng tên: theo Chúa cũng là một “cuộc hành hình”.
Không thể làm môn đệ của Chúa Giêsu nếu không đón nhận Thánh Giá, mà chì có thể vác nổi Thánh Giá bằng sức mạnh của tình yêu, do đó điều kiện theo Chúa vẫn là phải có một tình yêu lớn mạnh.
3. Một tình yêu biết cậy trông
Theo Chúa với điều kiện quyết liệt như vậy có thề làm ta sợ. Thực ra, nếu có ai bảo theo họ với điều kiện như thế, có thể ta sợ thật, nhưng Chúa Giêsu thì khác, Người không chỉ đưa ra những đòi hỏi, mà trong cương vị là Đấng Cứu Thế, Người còn chấp nhận đi bước trước để khai lối mở đường. Người từ bỏ thiên tính vinh quang để mang lấy nhân tính mạt hèn, Người từ bỏ những người thân để dấn bước lên đường sứ vụ, Người từ bỏ ý mình để vác lấy Thánh Giá và chết trên Thánh Giá ấy để tuân đẹp ý Cha. Nói cách khác, Người lấy đời mình mà minh chứng cho lời Người đòi hỏi.
Tín hữu theo Chúa, trong tư cách là môn đệ, tức là đặt bước chân mình trong bước chân Người đã đi qua, và ở đó, nâng một bước chân là dâng lên niềm trông cậy xin Người dẫn dắt, bởi Người là Đấng mở đường, là Đấng đi đường, và cũng là Đấng dẫn đường đầy nhân ái.
Đừng sợ những đòi hỏi của Chúa Giêsu, mà nếu có gì đáng sợ, thì đó là hãy sợ chính mình không chịu cất bước đó thôi. Bởi vì có quá nhiều sở hữu nên nuối tiếc không dám từ bỏ? Bởi vì ngại khó khăn nên bước chân trở thành nặng nề? Và nhất là bởi vì thiếu đi ngọn lửa nhiệt tình của một tình yêu biết vượt lên tất cả? Đừng sợ, bởi cuối đường Thánh Giá đã mở ra sự sống, cuối đường từ bỏ là cửa ngõ tin yêu và trên từng bước chân vẫn có Chúa đồng hành cho xanh lên niềm hy vọng đỡ nâng.
Không thể làm môn đệ Chúa Giêsu nếu cứ còn sợ hãi, nhưng không thể xua đi sợ hãi nếu không cậy dựa vào tình yêu. Thế nên, điều kiện theo Chúa đến cùng vẫn là phải có một tình yêu lớn mạnh.
Cầu chúc cho quý khách hành hương, đặc biệt là các chủng sinh, lễ sinh luôn dồi dào tình yêu để theo Chúa hàng ngày và suốt đời.
Cuối thánh lễ, ĐGM ban phép lành Toà Thánh với Ơn Toàn Xá. Từng đoàn hành hương tiếp tục lên núi viếng thánh tượng Đức Mẹ Tàpao.
Xem hình ảnh
Từ sáng sớm các đoàn Lễ sinh từ các Giáo xứ nô nức, hối hả leo núi rồi nhộn nhịp tiến về hướng lễ đài. Các Chủng sinh đang kỳ nghĩ hè, tề tựu đông đủ. Lối lên lễ đài chỉ là bờ ruộng nhỏ, nối theo nhau mà đi, trơn trượt, trật một bước chân là dễ té xuống ruộng. Đi hành hương, ai cũng thích một chút khó khăn, một thoáng mệt nhọc. Có một chút “hành xác” để tâm hồn “lên hương”. Cánh đồng lúa xanh đang vươn mình đón ánh nắng mai. Mặt trời lên rải nắng nhẹ trên ruộng đồng nương rẫy. Gió sớm mát dịu dìu kháhc thập phương lên núi.Nhìn 1.250 em Lễ sinh với đủ kiểu dáng áo giúp lễ và 120 Chủng sinh áo chùng thâm, ai cũng thấy được sức sống của những mầm non Ơn Gọi. Trẻ trung nhiệt thành, làm nên mùa xuân của Giáo phận.
Cha Micae Hoàng Minh Hùng, đặc trách Lễ sinh Giáo phận đang hướng dẫn các em và cộng đoàn cầu nguyện, lần chuỗi Mân Côi.
Hôm nay Chúa nhật nên khách hành hương đông hơn tháng trước. Cả biển người vui mừng vỗ tay đón chào Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Đức cha già Nicolas Huỳnh Văn Nghi, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, Đức Ông JB Lê Xuân Hoa. Mọi người đều lâng lâng niềm xúc động cảm mến. Đức Cha Nicolas, Đức Ông JB dù tuổi cao sức yếu, vì yêu thương nên không ngại đường xa, đã đến dâng lễ cầu nguyện cho đoàn con thân yêu là các Chủng sinh, Lễ sinh.
Khởi đầu thánh lễ, Cha JB Trần Văn Thuyết, trưởng ban quản trị trung tâm hành hương Tàpao, bày tỏ những tâm tình tri ân và chào mừng.
Kính thưa Đức Cha Nicolas và Đức Cha Phaolô, trước hết chúng con muốn nói lời cám ơn hai Đức Cha thật nhiều. Nhớ lại những lần hành hương, dâng lễ vào các ngày 13 hàng tháng,và những dịp Lễ trọng trước đây, tất cả đều trở nên dấu ân đức tin sâu đậm và gần gũi nghĩa tình với chúng con. Hôm nay dù được Toà Thánh cho phép nghỉ hưu, hai Đức Cha cũng không nề quản vất vả, để về đây dâng lễ với Đức Cha Giuse, với cộng đoàn,cầu nguyện cho chúng con. Chúng con xin Chúa, qua sự cầu bầu của Đức Mẹ Tàpao ban nhiều ơn lành hồn xác cho hai Đức Cha, để những ngày nghỉ luôn bình an,nhất là với công việc tông đồ mà Quí Đức Cha hằng ấp ủ được phát triển, như Đức Cha Phaolô đã nói trong thư chung tháng 8 năm 2009: Ước nguyện tiếp tục công việc phục vụ người nghèo và anh chị em lương dân, đúng với mục tiêu và cả cuộc đời mục tử “Tin Mừng cho người nghèo” (Lc4,18). Chúng con luôn hiệp ý cầu nguyện cho hai Đức Cha.Chúng con cũng xin cám ơn Đức Ông đã cố gắng hiện diện với cộng đoàn hành hương hôm nay. Cầu mong mọi sự tốt lành đến với Đức Ông.
Kính trình Đức Cha Giuse. Đây là Thánh Lễ đầu tiên Đức Cha dâng tại TTHH Đức Mẹ Tàpao,sau ngày nhận chức Giám Mục Chính toà Giáo Phận Phan Thiết, 3/9/2009 vừa qua. Với tư cách là Mục Tử lãnh đạo Giáo Phận, Đức Cha có biết bao công việc phải thực hiện, trong đó, việc mục vụ tại TTHH Đức Mẹ Tàpao cũng sẽ là một điểm nổi bật trong việc Mục vụ của Giáo Phận. Đức Cha Nicolas đã vất vả đặt nền tảng, khởi sự việc thiết lập Trung Tâm. Rồi đến Đức Cha Phaolô tiếp nối,xây dựng. Trung Tâm hành hương mỗi ngày một lớn mạnh. Hôm nay,chúng con vui mừng vì công việc lại được tiếp tục dưới sự lãnh đạo của Đức Cha. Bằng tất cả lòng kính mến và hi vọng,chúng con cầu xin Đức Mẹ Tàpao phù hộ và giúp sức cho Đức Cha.Chắc chắn TTHH này sẽ được mở mang phát triển nhiều hơn nữa.
Kính thưa Đức Cha, trong ngày về nhận Giáo Phận Phan Thiết, Đức Cha đã phó dâng Giáo Phận cho Mẹ Thiên Chúa và đã nói với cộng đoàn rằng: Đơn giản, tôi là người Phan Thiết, thì hôm nay tại nơi này,chúng con cũng tin tưởng Đức Cha sẽ phó dâng Giáo Phận,và mọi khách hành hương cho Đức Mẹ Tàpao…..Đơn giản, chúng ta là con Đức Mẹ Tàpao. Và như thế,cùng với Đức Cha, mọi người sống gắn bó với Giáo Phận, và góp phần mình vào việc phát triển trung tâm Tàpao, mỗi ngày nên thánh thiện hơn về bề sâu đời sống đức tin, cậy, mến, ổn định khang trang bên ngoài, đúng nghĩa Trung Tâm Hành Hương.Chúng con tin, đó cũng là những bước đi đầy nhiệt huyết của Đức Cha với khẩu hiệu Giám Mục “Tình yêu Đức Kitô thúng bách chúng tôi” (2Cor 5,14).
Đức Cha Giuse chào mừng các linh mục, chủng sinh, lễ sinh và tất cả khách hành hương và chủ sự thánh lễ. Ngài suy niệm Tin mừng Chúa nhật 24 B (Mc 8,27-35). Chúa Giêsu đưa ra điều kiện cho những ai muốn theo Người “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình và vác thập giá”. Điều kiện để theo Chúa, đó chính là tình yêu.
1. Một tình yêu dám dứt bỏ
“Ai muốn theo Ta, hãy bỏ mình…” Không biết điều kiện Chúa Giêsu đưa ra có làm cho những kẻ trên đường lên Giêrusalem năm xưa chưng hửng không, chỉ biết rằng điều kiện ấy hôm nay có thể là cho nhiều người hụt hẫng. Bởi lẽ, khi theo ai, người ta thường quan tâm tới cái “được”, đàng này Chúa Giêsu chỉ nói đến những cái “mất”. Mà cái “mất” ấy nào phải là những cái phụ tùy, trái lại, toàn là những cái chính yếu và chính đáng.Mất một giờ giải trí, một bữa ăn, một ngày làm, người ta có thể chấp nhận khá dễ dàng, nhưng khi phải mất tất cả những gì mình có như tài sản, công danh, sự nghiệp thiết tưởng không phải dễ. Nhất là khi phải chấp nhận mất đi những mối liên hệ tự nhiên ruột thịt máu mủ như tình cha con, tình anh em, nghĩa vợ chồng thì quả là đứt ruột vuột máu đến nỗi khó mà thực hiện cho tròn. Và rồi, mạng sống vốn là cái thiết thân nhất mà cũng phải đành đoạn mất đi nữa thì hỏi chăng còn lại gì và sẽ được gì?
Sẽ là phá sản nếu đặt điều kiện của Chúa Giêsu lên bàn cân “mất - được” theo lẽ thường tình, và sẽ là thua lỗ nếu nhìn điều kiện ấy theo những tính toán kinh doanh. Thành thử, cần đặt điều kiện ấy vào một trật tự khác, một thứ trật tự vượt trên tất cả đồng thời cũng bao hàm tất cả. Đó là trật tự của tình yêu. Không tình yêu, không dám đâu! Nhưng có tình yêu, sao không dám? Người ta chấp nhận mất những mối tình tự nhiên chính đáng không phải vì chúng không có giá trị, mà chỉ vì vượt trên những tình yêu viết thường ấy là một TÌNH YÊU viết hoa cuốn hút tất cả, khiến người ta dám liều một phen, dám đánh đổi cuộc đời.
Không thể làm môn đệ Chúa Giêsu nếu không dám dứt bỏ, mà làm sao dứt bỏ được nếu không có tình yêu, nên điều kiện theo Chúa, ấy là phải có một tình yêu lớn mạnh.
2. Một tình yêu vác thánh giá
Theo Chúa cũng có nghĩa là lên đường với Người. Đường Người đi, theo bối cảnh của bài Tin Mừng hôm nay, là đường lên Giêrusalem, không phải để chinh phạt ngoại xâm đem lại nền độc lập cho xứ sở. Đường Người đi, trong ngày Thứ Sáu Tuần Thánh, là đường dẫn lên Núi Sọ đón nhận cái chết bi thương để rồi mở ra sự sống. Và cũng từ đó, đường ấy xuất hiện như một điều kiện cho những ai muốn nên môn đệ của Người.
Đường Thánh Giá, đường vất vả. Trên đường theo Chúa người ta không chỉ bằng lòng với thái độ từ bỏ, dẫu ở đó có xuất hiện đớn đau, nhưng còn phải dấn bước bằng thái độ tích cực hơn nữa là đón nhận vào mình những Thánh Giá ngả nghiêng chung riêng đầy dẫy của gánh nặng từng ngày. Mỗi Thánh Giá là một gánh nặng. Mà Thánh Giá có ai được chọn đâu, nên gánh nặng bỗng thành nặng thêm. Đã không được chọn mà cứ phải vác, nên gánh nặng thêm lại càng thêm nặng.
Có những Thánh Giá gắn liền với khả năng giới hạn của mình, có những Thánh Giá đến từ rủi ro của cuộc sống. Và không ít Thánh Giá do mình tạo ra hoặc do người khác gây ra cho mình. Nhưng vấn đề không phải lo xác minh nguồn gốc cho bằng lo dốc sức kê vai gánh vác mà đi. Những lúc ấy, có thể gọi một cách thi vị: theo Chúa là một “cuộc hành trình”, mà có lẽ nên gọi đúng tên: theo Chúa cũng là một “cuộc hành hình”.
Không thể làm môn đệ của Chúa Giêsu nếu không đón nhận Thánh Giá, mà chì có thể vác nổi Thánh Giá bằng sức mạnh của tình yêu, do đó điều kiện theo Chúa vẫn là phải có một tình yêu lớn mạnh.
3. Một tình yêu biết cậy trông
Theo Chúa với điều kiện quyết liệt như vậy có thề làm ta sợ. Thực ra, nếu có ai bảo theo họ với điều kiện như thế, có thể ta sợ thật, nhưng Chúa Giêsu thì khác, Người không chỉ đưa ra những đòi hỏi, mà trong cương vị là Đấng Cứu Thế, Người còn chấp nhận đi bước trước để khai lối mở đường. Người từ bỏ thiên tính vinh quang để mang lấy nhân tính mạt hèn, Người từ bỏ những người thân để dấn bước lên đường sứ vụ, Người từ bỏ ý mình để vác lấy Thánh Giá và chết trên Thánh Giá ấy để tuân đẹp ý Cha. Nói cách khác, Người lấy đời mình mà minh chứng cho lời Người đòi hỏi.
Tín hữu theo Chúa, trong tư cách là môn đệ, tức là đặt bước chân mình trong bước chân Người đã đi qua, và ở đó, nâng một bước chân là dâng lên niềm trông cậy xin Người dẫn dắt, bởi Người là Đấng mở đường, là Đấng đi đường, và cũng là Đấng dẫn đường đầy nhân ái.
Đừng sợ những đòi hỏi của Chúa Giêsu, mà nếu có gì đáng sợ, thì đó là hãy sợ chính mình không chịu cất bước đó thôi. Bởi vì có quá nhiều sở hữu nên nuối tiếc không dám từ bỏ? Bởi vì ngại khó khăn nên bước chân trở thành nặng nề? Và nhất là bởi vì thiếu đi ngọn lửa nhiệt tình của một tình yêu biết vượt lên tất cả? Đừng sợ, bởi cuối đường Thánh Giá đã mở ra sự sống, cuối đường từ bỏ là cửa ngõ tin yêu và trên từng bước chân vẫn có Chúa đồng hành cho xanh lên niềm hy vọng đỡ nâng.
Không thể làm môn đệ Chúa Giêsu nếu cứ còn sợ hãi, nhưng không thể xua đi sợ hãi nếu không cậy dựa vào tình yêu. Thế nên, điều kiện theo Chúa đến cùng vẫn là phải có một tình yêu lớn mạnh.
Cầu chúc cho quý khách hành hương, đặc biệt là các chủng sinh, lễ sinh luôn dồi dào tình yêu để theo Chúa hàng ngày và suốt đời.
Cuối thánh lễ, ĐGM ban phép lành Toà Thánh với Ơn Toàn Xá. Từng đoàn hành hương tiếp tục lên núi viếng thánh tượng Đức Mẹ Tàpao.