SAIGÒN - Buổi trưa ngày 13/10/2009, giáo dân Sài Gòn tấp nập đến các nhà thờ tham dự thánh lễ kính Đức Mẹ hiện ra tại Fatima. Tôi chọn một nhà thờ nhỏ gần khu vực chợ Tân Bình mà hiệp dâng thánh lễ tại đây.
Cộng đoàn giáo xứ Khiết Tâm, Sài Gòn, là một trong những giáo xứ âm thầm trong giáo phận, ít có kèn trống, rước kiệu vì không có khuôn viên rộng, nhà thờ chỉ bằng một biệt thự lớn mà những ai đến dự lễ cũng có phần hài lòng, vì nhà thờ sạch sẽ gọn gàng, ban trật tự để xe dọc theo một con đường có ít người qua lại, có không gian rộng thoáng.
Trưa nay, nhiều chị em giáo dân bận rộn cơm áo gạo tiền, coi đây là một cơ hội gặp gỡ mẹ maria một cách sốt sắng, tha hồ mà trải lòng mà cầu xin. Tôi cũng vậy, dù thong dong đời thường, vẫn muốn dâng lên Đức mẹ một tâm tình mong đợi, dù có được nhận lời “trực tuyến” hay không, thì chắc chắn vẫn được Mẹ maria “chuyển hệ” những ước mong ấy bằng cách này hay cách khác.
Giống như tôi, có lẽ nhiều người nghĩ rằng, thật là hạnh phúc khi có một người mẹ chung thật tế nhị, đi vào ngõ ngách của mọi khát khao, ước vọng; là một điểm tựa thánh thiêng thứ hai, ngoài Thiên Chúa, mà con người cảm thấy gần gũi.
Khi linh mục chánh xứ chủ tế bước ra, tôi thấy hiện lên một hình ảnh của 26 năm về trước (khi tôi đến đây dự lễ lần đầu tiên) nhưng có bạc màu theo thời gian: cha Gioan Kim Khẩu Trì Công Vị, vẫn cất lên lời nguyện trước lễ giọng Nam bộ, tuy không sang sảng nhưng rõ ràng, mái tóc vẫn kiểu đó nhưng đã hai màu; cha không bước ra nơi bục giảng nhưng bài giảng vẫn sâu sắc đi vào lòng người.Tôi thầm nghĩ, dẫu vì lý do gì, một linh mục chăm sóc lâu năm giáo xứ ít giáo dân trên con đường vắng người qua lại, cũng giống như một vị quan, trấn giữ biên thùy, để đời mình lượn theo dòng lịch sử của mảnh đất ấy. Đó cũng là một sự can trường, can trường đối với sự nhàm chán, can trường với cảm xúc trước những gì quá quen thuộc.
Hôm nay, cha tha thiết nói về lòng sùng kính Đức Mẹ, nhưng ý tưởng đánh thức niềm tin, giữ vững đức tin tinh tuyền, qui hướng, trở về với cội nguồn Giáo Hội vẫn là trục chính trong bài giảng. Cha không hài lòng về tất cả sự
canh tân tự phát từ nơi con người, mà chỉ từ Chúa Thánh Thần thì lòng tin và sự chân chính Kitô giáo mới bền vững.
Cha còn mời người giáo dân CẦU NGUYỆN để nhận tiềm năng sống từ Thiên Chúa, xâm nhập vào hình ảnh của Người. CHAY TỊNH là phương thức khẩn cấp để tẩy xóa những lấm lem trong tâm hồn. BỐ THÍ là dùng của cải của Thiên Chúa mà chia cho anh em.
Thánh lễ khép lại giữa cái nắng chói chang, người giáo dân Khiết Tâm ra về. Màu áo trắng của cụ già xen lẫn với màu áo xanh của ca đoàn làm con đường vắng như vui hơn.
Nhìn cha chánh xứ giản dị trong căn phòng khách chật chội và nhiều đồ đạc, ít ai biết được lịch sử nhà thờ Khiết Tâm cũng đơn sơ như thế, dẫu cuộc đời của cha gắn liền với những bọc thuốc Tây và những chén thuốc ta vì bệnh: 60 năm về trước, có một vườn cao su thuộc đất nhà chung, bao trùm cả hạt Chí Hòa. Theo thời gian và năm tháng, rừng cây âm u, vắng lặng trở nên thị thành, văn minh của đô thị xuất hiện; một nguyện đường bé nhỏ được dựng lên cạnh con đường Vinh Sơn này.
Năm 1968, một số gia đình Công giáo đến cư ngụ. Thế là nhà thờ có được mái lợp tôn, còn chung quanh vẫn là vách lá. Hai năm sau, một ân nhân ở Rạch Dừa (Vũng Tàu) tặng một sườn nhà tiền chế, rồi mọi người chung tay. Thế là nhà thờ khang trang hơn. Năm 1975, không có linh mục nào đến đây dâng lễ nữa, mãi đến cuối năm mới có linh mục phó xứ Chí Hòa đến dâng lễ. Lúc này, người ta gọi đây là nhà thờ “gỗ”. Trải qua nhiều biến cố, mãi đến tháng 4 năm 1981, Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình mới chính thức ban bài sai đặt linh mục Gioan Kim Khẩu là linh mục chánh xứ cho đến nay và giáo xứ đã chọn quan thầy là Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ.
Buổi trưa ngày 13 tháng 10 hằng năm, kỷ niệm ngày Đức Mẹ hiện ra tại Fatima, nhiều thánh lễ được hiệp dâng giữa cái nắng chói chang, các nhà thờ vui như ngày hội, mỗi người giáo dân một tâm tình. Quả lthực Đức Maria là người mẹ chung mà Thiên Chúa dành tặng cho Giáo Hội và từng người.
![]() |
Trưa nay, nhiều chị em giáo dân bận rộn cơm áo gạo tiền, coi đây là một cơ hội gặp gỡ mẹ maria một cách sốt sắng, tha hồ mà trải lòng mà cầu xin. Tôi cũng vậy, dù thong dong đời thường, vẫn muốn dâng lên Đức mẹ một tâm tình mong đợi, dù có được nhận lời “trực tuyến” hay không, thì chắc chắn vẫn được Mẹ maria “chuyển hệ” những ước mong ấy bằng cách này hay cách khác.
Giống như tôi, có lẽ nhiều người nghĩ rằng, thật là hạnh phúc khi có một người mẹ chung thật tế nhị, đi vào ngõ ngách của mọi khát khao, ước vọng; là một điểm tựa thánh thiêng thứ hai, ngoài Thiên Chúa, mà con người cảm thấy gần gũi.
Khi linh mục chánh xứ chủ tế bước ra, tôi thấy hiện lên một hình ảnh của 26 năm về trước (khi tôi đến đây dự lễ lần đầu tiên) nhưng có bạc màu theo thời gian: cha Gioan Kim Khẩu Trì Công Vị, vẫn cất lên lời nguyện trước lễ giọng Nam bộ, tuy không sang sảng nhưng rõ ràng, mái tóc vẫn kiểu đó nhưng đã hai màu; cha không bước ra nơi bục giảng nhưng bài giảng vẫn sâu sắc đi vào lòng người.Tôi thầm nghĩ, dẫu vì lý do gì, một linh mục chăm sóc lâu năm giáo xứ ít giáo dân trên con đường vắng người qua lại, cũng giống như một vị quan, trấn giữ biên thùy, để đời mình lượn theo dòng lịch sử của mảnh đất ấy. Đó cũng là một sự can trường, can trường đối với sự nhàm chán, can trường với cảm xúc trước những gì quá quen thuộc.
Hôm nay, cha tha thiết nói về lòng sùng kính Đức Mẹ, nhưng ý tưởng đánh thức niềm tin, giữ vững đức tin tinh tuyền, qui hướng, trở về với cội nguồn Giáo Hội vẫn là trục chính trong bài giảng. Cha không hài lòng về tất cả sự
canh tân tự phát từ nơi con người, mà chỉ từ Chúa Thánh Thần thì lòng tin và sự chân chính Kitô giáo mới bền vững.
Cha còn mời người giáo dân CẦU NGUYỆN để nhận tiềm năng sống từ Thiên Chúa, xâm nhập vào hình ảnh của Người. CHAY TỊNH là phương thức khẩn cấp để tẩy xóa những lấm lem trong tâm hồn. BỐ THÍ là dùng của cải của Thiên Chúa mà chia cho anh em.
Thánh lễ khép lại giữa cái nắng chói chang, người giáo dân Khiết Tâm ra về. Màu áo trắng của cụ già xen lẫn với màu áo xanh của ca đoàn làm con đường vắng như vui hơn.
Nhìn cha chánh xứ giản dị trong căn phòng khách chật chội và nhiều đồ đạc, ít ai biết được lịch sử nhà thờ Khiết Tâm cũng đơn sơ như thế, dẫu cuộc đời của cha gắn liền với những bọc thuốc Tây và những chén thuốc ta vì bệnh: 60 năm về trước, có một vườn cao su thuộc đất nhà chung, bao trùm cả hạt Chí Hòa. Theo thời gian và năm tháng, rừng cây âm u, vắng lặng trở nên thị thành, văn minh của đô thị xuất hiện; một nguyện đường bé nhỏ được dựng lên cạnh con đường Vinh Sơn này.
Năm 1968, một số gia đình Công giáo đến cư ngụ. Thế là nhà thờ có được mái lợp tôn, còn chung quanh vẫn là vách lá. Hai năm sau, một ân nhân ở Rạch Dừa (Vũng Tàu) tặng một sườn nhà tiền chế, rồi mọi người chung tay. Thế là nhà thờ khang trang hơn. Năm 1975, không có linh mục nào đến đây dâng lễ nữa, mãi đến cuối năm mới có linh mục phó xứ Chí Hòa đến dâng lễ. Lúc này, người ta gọi đây là nhà thờ “gỗ”. Trải qua nhiều biến cố, mãi đến tháng 4 năm 1981, Đức cha Phaolô Nguyễn Văn Bình mới chính thức ban bài sai đặt linh mục Gioan Kim Khẩu là linh mục chánh xứ cho đến nay và giáo xứ đã chọn quan thầy là Trái Tim Vẹn Sạch Đức Mẹ.
Buổi trưa ngày 13 tháng 10 hằng năm, kỷ niệm ngày Đức Mẹ hiện ra tại Fatima, nhiều thánh lễ được hiệp dâng giữa cái nắng chói chang, các nhà thờ vui như ngày hội, mỗi người giáo dân một tâm tình. Quả lthực Đức Maria là người mẹ chung mà Thiên Chúa dành tặng cho Giáo Hội và từng người.
