Thái Hà – 15/10/2009, trong những ngày kính thánh Giêrađô, là thánh nhân nổi tiếng trong đời sống đời thường giản dị của ngài. Hôm nay dcct Hà Nội đã dâng thánh lễ đặc biệt dâng nguyện cùng thánh Giêrađô lên Thiên Chúa cho người già cả, bệnh tật cùng những bệnh nhân đủ mọi thành phần trong giáo phận Hà Nội. Rất nhiều bệnh nhân đến từ các ngôi nhà bác ái, là những con người mắc bệnh hiểm nghèo, những căn bệnh bị xã hội xa lánh.
Thánh lễ đồng tế do cha bề trên chủ tế cùng các cha trong tu viện Thái hà cử hành trọng thể. Cùng sự hiện diện hiệp thông cầu nguyện của các nhóm chăm sóc bệnh nhân và các dòng đang dấn thân phục như các ban chăm sóc, ban truyền thông HIV thuộc nhóm Emmaus TGP Hà Nội, dòng Phaolô, Nhóm BVSS và chăm sóc HIV Thái Hà… Cùng rất đông bệnh nhân trong đó có nhiều người chưa phải là người có đạo. Các cha cũng ban phép xức dầu cho các ông bà già yếu, các bệnh nhân, cùng chúc lành cho những bệnh nhân chưa có đạo. Trước thánh lễ có giờ chia sẻ của những đại diện các nhóm phục vụ về những công việc tông đồ mà nhóm đã phải trải qua. Cùng đó là những lời chia sẻ, những tâm tư, những lời cám ơn chân thành của những bệnh nhân được chăm sóc đối với ân nhân của họ.
Những khó khăn đến với những tông đồ của Chúa.
Dấn thân để phục vụ anh em, phục vụ những con người đau khổ, nghèo hèn, những con người không có tiếng nói trong xã hội là theo gương Chúa Giêsu, yêu thương đến mức độ quên mình hoàn toàn vì người khác. Vì lẽ đó những con người đang theo chân Chúa để thực hiện chương trình của Ngài trong lịch sử qua việc xây dựng thế giới mỗi ngày là phục vụ anh em trong những việc trần thế, đó là tham gia cuộc cách mạng canh tân con người toàn diện. Những chứng nhân của của Chúa bày tỏ cụ thể lòng yêu mến Thiên Chúa và anh em bằng việc đem lại niềm tin tưởng, hi vọng cho những kẻ thất vọng, và đưa họ đến với Chúa là tình yêu và cùng đích. Trong công việc bác ái hàng ngày những tông đồ nhiệt thành vẫn luôn gặp vô vàn khó khăn. Cha F.X Nguyễn Kim Phùng dcct chia sẻ có trường hợp một bệnh nhân đang điều trị tại bệnh viện bạch mai, lúc này bệnh tình rất nguy nan, khó qua được cơn hiểm nguy nên cha đến để thăm nom, chia sẻ và xức dầu cho bệnh nhân theo luật của nhà đạo. Nhưng khó khăn là việc lãnh đạo bệnh viện không cho cha thực hiện cái quyền của một vị linh mục, không cho bệnh được nhận phép xức dầu. Trong cái xã hội luôn luôn nói là đát nước Việt Nam có tự do tôn giáo? Vậy thì những trường hợp mà lãnh đạo bệnh viện đã dối xử với bệnh nhân là người công giáo và vị linh mục là như thế nào? Phải chăng đó là tự do tôn giáo mà chính quyền đang ra sức tô vẽ, lừa bịp đối với thiên hạ. Những trường hợp, những hoàn cảnh bất ưng, khó khăn mà người công giáo đang gặp phải trong xã hội này là hằng hà vô số. Lại nữa, một văn phòng tư vấn của nhóm Emmaus giành cho những con người đang mất cân bằng trong cuộc sống, cho những bệnh nhân HIV, là nơi các em bé lang thang bụi đời tìm được tình thương. Ấy vậy mà cũng bị công an, chính quyền dò hỏi, xét nét. Tại sao lại vậy? Những con người đang gắng công, ra sức để kiến tạo nên một xã hội thăng tiến, tốt đẹp, nhân văn lại bị chính quyền làm khó dễ. Phải chăng họ không muốn cho xã hội này không có Thiên Chúa hay là họ cố tình phủ nhận công lao của Công Giáo đối với xã hội?. Bác ái xã hội của người Công giáo là một trong những yếu tố vô cùng quan để cấu thành tạo dựng nên một xã hội tốt đẹp, nhân văn trong lịch sử loài người cũng như trong xã hội Việt Nam.
Các Sr cũng như các nhóm phục vụ bệnh nhân chia sẻ và ví von công việc giống như là một hành trình lần tìm những linh hồn đang mất. Các Sr, các nhóm tự coi đây là bổn phận, trách nhiệm phải kiếm tìm những linh hồn đang bơ vơ lạc bước đưa về với Thiên Chúa. Phải là khí cụ để đưa tình yêu của Thiên Chúa đến với anh em mình. Nhưng trong công việc có vô vàn khó khăn, tài hèn sức mọn chỉ biết cậy dựa vào lời kinh nguyện và sự quan phòng của Chúa cùng mong tất cả mỗi người trong cộng đoàn luôn cầu nguyện cho công việc mà giáo hội đang làm và trở thành chứng nhân tình yêu của Thiên Chúa.
Bệnh nhân hãy xác tín vào tình yêu của Thiên Chúa
Chỉ có sự tin tưởng vào quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa thì chúng ta mới vượt thắng được những đớn đau, bệnh tật. Tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, là gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu. Tin vào nới Chúa, vì chính Chúa toàn năng và toàn ái, có tin vào Thiên Chúa thì mới đem lại cho chúng ta ơn cứu độ, bình an và hạnh phúc, sẽ khiến cho chúng ta làm được những việc phi thường trong nhưng con người tầm thường thậm chí là những con người khuyết thiếu về thể lý. Đó cũng chính là thông điệp mà trong bài chia sẻ của cha bề trên Matthêu Vũ Khởi Phụng gửi đến các bệnh nhân. Những người bệnh đang gánh chịu bằng cách này hay cách khác đều được Thiên Chúa quan phòng, nâng đỡ một cách đặc biệt. Họ là những người bệnh của Thiên Chúa, và chỉ có Thiên Chúa mới là liều thuốc chữa lành họ. Những người bệnh không vì mặc cảm cá nhân, không vì bị xã hội khinh chê, xã lánh mà tuyệt vọng. Cha Phụng đã lấy một ví dụ rất cụ thể mà cha đã trải qua và cảm nhận, cha nói “hôm qua tôi đi từ Sài Gòn về Hà Nội, ngồi trên máy bay, tôi thấy nhìn xuống đất thấy toàn là mây u ám, vì ảnh hưởng của cơn bão nhưng nhìn lên trời thì thấy bầu trời trong xanh và đầy nắng vì máy bay đang bay ở tầm cao”. Đây quả thật là một hình ảnh liên hệ đến các bệnh nhân rất cụ thể và sinh động. Các bệnh nhân đang ngồi trong nhà thờ Thái Hà hôm nay cũng như tất cả các bệnh nhân khác ở khắp mọi nơi hãy luôn tin tưởng, hi vọng vào Thiên Chúa. Có thể các bệnh nhân đang chịu đau đớn về thể lý nhưng với tinh thần là con cái của Chúa thì hãy xem bệnh tật mà mình đang gánh chịu ở mức “tầm thấp”. Hãy vượt lên cái tầm thấp này để hướng tâm hồn lên với Thiên Chúa. Khi đó chúng ta được sống trong bình an và hạnh phúc đích thực mà Thiên Chúa đã trao ban. Vượt qua cái cái đau thể xác để thấy được một bầu trời chan hoà yêu thương. Những người bệnh nhân cũng chính là những ân huệ mà Chúa ban cho cuộc đời. Không có bệnh nhân nào là hư mất vì Thiên Chúa luôn ở cùng họ luôn mãi và với những lời cầu nguyện của họ thì vô cùng đắt lời.
Lạy Chúa toàn năng, toàn ái, nguyện xin Chúa hãy luôn đồng hành cùng chúng con, những con người đang dấn bước theo Chúa cũng như những anh chị em đang gánh vác thập giá nặng hơn cả là những bệnh nhân. Xin cho chúng con một lòng xác tín trong tình yêu của Chúa trong công việc mà Chúa đã giao phó cho chúng con. Xin Chúa hãy cho con cái của Chúa được sáng mắt mà thấy Danh Thánh Chúa ngang qua những bệnh nhân cũng như những con người tật nguyền.
Hà Nội 15/10/2009
![]() |
Những khó khăn đến với những tông đồ của Chúa.
Dấn thân để phục vụ anh em, phục vụ những con người đau khổ, nghèo hèn, những con người không có tiếng nói trong xã hội là theo gương Chúa Giêsu, yêu thương đến mức độ quên mình hoàn toàn vì người khác. Vì lẽ đó những con người đang theo chân Chúa để thực hiện chương trình của Ngài trong lịch sử qua việc xây dựng thế giới mỗi ngày là phục vụ anh em trong những việc trần thế, đó là tham gia cuộc cách mạng canh tân con người toàn diện. Những chứng nhân của của Chúa bày tỏ cụ thể lòng yêu mến Thiên Chúa và anh em bằng việc đem lại niềm tin tưởng, hi vọng cho những kẻ thất vọng, và đưa họ đến với Chúa là tình yêu và cùng đích. Trong công việc bác ái hàng ngày những tông đồ nhiệt thành vẫn luôn gặp vô vàn khó khăn. Cha F.X Nguyễn Kim Phùng dcct chia sẻ có trường hợp một bệnh nhân đang điều trị tại bệnh viện bạch mai, lúc này bệnh tình rất nguy nan, khó qua được cơn hiểm nguy nên cha đến để thăm nom, chia sẻ và xức dầu cho bệnh nhân theo luật của nhà đạo. Nhưng khó khăn là việc lãnh đạo bệnh viện không cho cha thực hiện cái quyền của một vị linh mục, không cho bệnh được nhận phép xức dầu. Trong cái xã hội luôn luôn nói là đát nước Việt Nam có tự do tôn giáo? Vậy thì những trường hợp mà lãnh đạo bệnh viện đã dối xử với bệnh nhân là người công giáo và vị linh mục là như thế nào? Phải chăng đó là tự do tôn giáo mà chính quyền đang ra sức tô vẽ, lừa bịp đối với thiên hạ. Những trường hợp, những hoàn cảnh bất ưng, khó khăn mà người công giáo đang gặp phải trong xã hội này là hằng hà vô số. Lại nữa, một văn phòng tư vấn của nhóm Emmaus giành cho những con người đang mất cân bằng trong cuộc sống, cho những bệnh nhân HIV, là nơi các em bé lang thang bụi đời tìm được tình thương. Ấy vậy mà cũng bị công an, chính quyền dò hỏi, xét nét. Tại sao lại vậy? Những con người đang gắng công, ra sức để kiến tạo nên một xã hội thăng tiến, tốt đẹp, nhân văn lại bị chính quyền làm khó dễ. Phải chăng họ không muốn cho xã hội này không có Thiên Chúa hay là họ cố tình phủ nhận công lao của Công Giáo đối với xã hội?. Bác ái xã hội của người Công giáo là một trong những yếu tố vô cùng quan để cấu thành tạo dựng nên một xã hội tốt đẹp, nhân văn trong lịch sử loài người cũng như trong xã hội Việt Nam.
Các Sr cũng như các nhóm phục vụ bệnh nhân chia sẻ và ví von công việc giống như là một hành trình lần tìm những linh hồn đang mất. Các Sr, các nhóm tự coi đây là bổn phận, trách nhiệm phải kiếm tìm những linh hồn đang bơ vơ lạc bước đưa về với Thiên Chúa. Phải là khí cụ để đưa tình yêu của Thiên Chúa đến với anh em mình. Nhưng trong công việc có vô vàn khó khăn, tài hèn sức mọn chỉ biết cậy dựa vào lời kinh nguyện và sự quan phòng của Chúa cùng mong tất cả mỗi người trong cộng đoàn luôn cầu nguyện cho công việc mà giáo hội đang làm và trở thành chứng nhân tình yêu của Thiên Chúa.
Bệnh nhân hãy xác tín vào tình yêu của Thiên Chúa
Chỉ có sự tin tưởng vào quyền năng tuyệt đối của Thiên Chúa thì chúng ta mới vượt thắng được những đớn đau, bệnh tật. Tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, là gắn bó mật thiết với Chúa Giêsu. Tin vào nới Chúa, vì chính Chúa toàn năng và toàn ái, có tin vào Thiên Chúa thì mới đem lại cho chúng ta ơn cứu độ, bình an và hạnh phúc, sẽ khiến cho chúng ta làm được những việc phi thường trong nhưng con người tầm thường thậm chí là những con người khuyết thiếu về thể lý. Đó cũng chính là thông điệp mà trong bài chia sẻ của cha bề trên Matthêu Vũ Khởi Phụng gửi đến các bệnh nhân. Những người bệnh đang gánh chịu bằng cách này hay cách khác đều được Thiên Chúa quan phòng, nâng đỡ một cách đặc biệt. Họ là những người bệnh của Thiên Chúa, và chỉ có Thiên Chúa mới là liều thuốc chữa lành họ. Những người bệnh không vì mặc cảm cá nhân, không vì bị xã hội khinh chê, xã lánh mà tuyệt vọng. Cha Phụng đã lấy một ví dụ rất cụ thể mà cha đã trải qua và cảm nhận, cha nói “hôm qua tôi đi từ Sài Gòn về Hà Nội, ngồi trên máy bay, tôi thấy nhìn xuống đất thấy toàn là mây u ám, vì ảnh hưởng của cơn bão nhưng nhìn lên trời thì thấy bầu trời trong xanh và đầy nắng vì máy bay đang bay ở tầm cao”. Đây quả thật là một hình ảnh liên hệ đến các bệnh nhân rất cụ thể và sinh động. Các bệnh nhân đang ngồi trong nhà thờ Thái Hà hôm nay cũng như tất cả các bệnh nhân khác ở khắp mọi nơi hãy luôn tin tưởng, hi vọng vào Thiên Chúa. Có thể các bệnh nhân đang chịu đau đớn về thể lý nhưng với tinh thần là con cái của Chúa thì hãy xem bệnh tật mà mình đang gánh chịu ở mức “tầm thấp”. Hãy vượt lên cái tầm thấp này để hướng tâm hồn lên với Thiên Chúa. Khi đó chúng ta được sống trong bình an và hạnh phúc đích thực mà Thiên Chúa đã trao ban. Vượt qua cái cái đau thể xác để thấy được một bầu trời chan hoà yêu thương. Những người bệnh nhân cũng chính là những ân huệ mà Chúa ban cho cuộc đời. Không có bệnh nhân nào là hư mất vì Thiên Chúa luôn ở cùng họ luôn mãi và với những lời cầu nguyện của họ thì vô cùng đắt lời.
Lạy Chúa toàn năng, toàn ái, nguyện xin Chúa hãy luôn đồng hành cùng chúng con, những con người đang dấn bước theo Chúa cũng như những anh chị em đang gánh vác thập giá nặng hơn cả là những bệnh nhân. Xin cho chúng con một lòng xác tín trong tình yêu của Chúa trong công việc mà Chúa đã giao phó cho chúng con. Xin Chúa hãy cho con cái của Chúa được sáng mắt mà thấy Danh Thánh Chúa ngang qua những bệnh nhân cũng như những con người tật nguyền.
Hà Nội 15/10/2009
