HUẾ - Càng ngày số người cao tuổi càng tăng, trong đó có một số đông các cụ chỉ đơn độc một mình, không có con cháu hoặc con cháu ở xa không có điều kiện chăm sóc. Thậm chí có một số cụ đã mù lòa, thế nhưng hàng ngày các cụ vẫn phải tự mình lo xoay sở miếng cơm, tự dọn dẹp nhà cửa, nói nhà cửa nhưng thật ra chỉ là những túp lều lụp xụp, tất cả mọi sinh hoạt của các cụ chỉ gói gọn trên một chiếc giường con.
Chúng tôi đã nhiều lần được theo chân các anh chị thiện nguyện đi thăm những cụ già neo đơn, mù lòa, không người chăm sóc, những người tâm thần bại liệt. Hàng tuần các anh chị đều đặn 2-3 lần đến thăm nom, chăm sóc các cụ. Mặc dù mù lòa nhưng các cụ vẫn rất chính xác nhận ra từng người, dù chỉ một vài lần ghé thăm.
Cụ Võ thị Cầm đã 109 tuổi ở thôn Nhất Tây, huyện Phong Điền, con đều là người lương, rất vui mừng khi chúng tôi đến thăm, mặc dù cụ vẫn ở với con cái. Cụ Trần thị Thông 85 tuổi, cô độc trong căn lều được lợp vừa tranh vừa tôn, khi chúng tôi vừa vào nhà và lên tiếng, cụ đã nhận ra từng người, mặc dù có người đã mấy tháng mới ghé về thăm cụ một lần. Cụ cho biết cũng may mắn có các anh các chị trong hội Lazarô thường xuyên đến chăm sóc, giúp đở công việc giặt rửa, dọn dẹp nhà cửa. Các cụ hầu hết là những người cô đơn, hầu như ít có ai quan tâm đến, cũng không có ai có thì giờ để ngồi chuyện trò tâm sự, các cụ là những người nghèo khổ tận cùng của xã hội. Do đó, khi có người quan tâm đến và chuyện trò, các cụ rất mát lòng.
Cụ Thông kể cách đây mấy tháng, có thầy An ghé thăm, ngồi nói chuyện với cụ cả buổi, bây giờ nếu gặp lại thầy An nghe giọng là cụ biết ngay. Anh Lê thanh An 26 tuổi, bị tâm thần và bại liệt bẩm sinh, suốt ngày chỉ nằm huơ tay huơ chân trên giường, không nói năng gì được, thế mà vẫn vui cười khi chúng tôi đến, nhất là được chị Trần thị Bích Lương, một tình nguyện viên ngồi đút từng muỗng cháo thì có vẻ rất hạnh phúc.
Những việc làm của các anh chị thiện nguyện Lazarô thật lặng lẻ, đòi hỏi sự nhiệt tình vô vụ lợi, ngoài ra còn đòi hỏi ở các anh chị một tâm hồn yêu thương quãng đại. Chính vì thế trên toàn tổng giáo phận Huế chỉ mới có 14 giáo xứ được các cha sở lập được nhóm Lazarô, phục vụ chăm sóc cho 138 cụ già. Hiện nay còn rất nhiều giáo xứ có nhiều cụ già neo đơn rất cần sự chăm sóc, nhưng để tìm ra được những anh chị tình nguyện một cách tận tâm thật là nan giải, do đó các cha sở vẫn chưa thành lập được nhóm Lazarô.
![]() |
Cụ Võ thị Cầm đã 109 tuổi ở thôn Nhất Tây, huyện Phong Điền, con đều là người lương, rất vui mừng khi chúng tôi đến thăm, mặc dù cụ vẫn ở với con cái. Cụ Trần thị Thông 85 tuổi, cô độc trong căn lều được lợp vừa tranh vừa tôn, khi chúng tôi vừa vào nhà và lên tiếng, cụ đã nhận ra từng người, mặc dù có người đã mấy tháng mới ghé về thăm cụ một lần. Cụ cho biết cũng may mắn có các anh các chị trong hội Lazarô thường xuyên đến chăm sóc, giúp đở công việc giặt rửa, dọn dẹp nhà cửa. Các cụ hầu hết là những người cô đơn, hầu như ít có ai quan tâm đến, cũng không có ai có thì giờ để ngồi chuyện trò tâm sự, các cụ là những người nghèo khổ tận cùng của xã hội. Do đó, khi có người quan tâm đến và chuyện trò, các cụ rất mát lòng.
Cụ Thông kể cách đây mấy tháng, có thầy An ghé thăm, ngồi nói chuyện với cụ cả buổi, bây giờ nếu gặp lại thầy An nghe giọng là cụ biết ngay. Anh Lê thanh An 26 tuổi, bị tâm thần và bại liệt bẩm sinh, suốt ngày chỉ nằm huơ tay huơ chân trên giường, không nói năng gì được, thế mà vẫn vui cười khi chúng tôi đến, nhất là được chị Trần thị Bích Lương, một tình nguyện viên ngồi đút từng muỗng cháo thì có vẻ rất hạnh phúc.
Những việc làm của các anh chị thiện nguyện Lazarô thật lặng lẻ, đòi hỏi sự nhiệt tình vô vụ lợi, ngoài ra còn đòi hỏi ở các anh chị một tâm hồn yêu thương quãng đại. Chính vì thế trên toàn tổng giáo phận Huế chỉ mới có 14 giáo xứ được các cha sở lập được nhóm Lazarô, phục vụ chăm sóc cho 138 cụ già. Hiện nay còn rất nhiều giáo xứ có nhiều cụ già neo đơn rất cần sự chăm sóc, nhưng để tìm ra được những anh chị tình nguyện một cách tận tâm thật là nan giải, do đó các cha sở vẫn chưa thành lập được nhóm Lazarô.
