ATLANTA, GEORGIA – Tuần lễ Đại Hội Đức Mẹ La Vang năm 2009 tại Giáo xứ Đức Mẹ Việt Nam thuộc Tổng Giáo phận Atlanta, với chủ đề “Đức Maria đồng hành với các gia đình” được kết thúc tốt đẹp trưa Chúa nhật 25 tháng 10 hôm nay trong bầu khí vui tươi qua các buổi hội thảo, học hỏi và biến đổi lối sống, tận tụy chăm lo hạnh phúc gia đình theo mẫu gương khiêm nhường như Mẹ Maria luôn cầu nguyện, lắng nghe và làm theo thánh ý Chúa.

Hình ảnh Đại Hội Đức Mẹ La Vang

Vào giờ bế mạc đại hội, 6 Giáo họ thuộc Giáo xứ đã lần lượt dâng lời tuyên hứa trước Thánh Tượng Đức Mẹ La Vang, và đón rước Mẹ tới thăm viếng các gia đình mỗi ngày trong suốt năm.

Điểm đặc biệt đại hội năm nay là người Công giáo Việt Nam tại Georgia cùng với các sắc dân khác liên kết biểu dương Kinh Mân Côi bằng các thứ tiếng Anh, Hàn Quốc, Latinh, Tây Ban Nha và Việt, dưới sự chủ tọa của Đức cha John F. Donoghue, nguyên Tổng Giám mục Atlanta. Buổi đọc kinh dâng kính Mẹ Maria chiều thứ Bảy 24/10 diễn ra thật trang trọng và sốt sắng.

Đức ông Francis Phạm Văn Phương, đại diện Đức TGM Wilton D. Gregory lo việc mục vụ cho người CGVN trong Tổng Giáo phận Atlanta, ngỏ lời chào cộng đồng dân Chúa trước giờ Kinh Mân Côi như sau:

“Hằng năm cứ vào cuối tháng 10, chúng ta lại vui mừng cử hành Đại Hội Đức Mẹ La Vang như một ngày hội truyền thống để mừng lễ Bổn Mạng Giáo xứ Đức Mẹ Việt Nam. Năm nay, chúng tôi còn được hân hạnh đón cả Tổng Giáo phận để mừng ngày Biểu Dương Tràng Hạt Mân Côi. Chúng tôi được hân hạnh đón tiếp Đức TGM John F. Donoghue, qúy cha, qúy tu sĩ nam nữ và toàn thể qúy vị. Sự hiện diện của qúy vị nói lên lòng thành kính và yêu thương đối với Chúa, đối với Đức Mẹ và đối với nhau. Trong dịp này, tôi xin cầu chúc toàn thể qúy vị, qua lời bầu cử của Đức Mẹ La Vang, Mẹ Việt Nam, được Chúa ban tặng muôn vàn hồng ân và chúc lành trong dịp đại hội này.”

Theo một ước tính thì có khoảng 40 tới 50 ngàn người Việt Nam sinh sống tại vùng Atlanta, trong đó có chừng 10,000 người Công giáo Việt Nam, sinh hoạt tại Giáo xứ Đức Mẹ Việt Nam ở Riverdale, Họ Đạo Các Thánh Tử Đạo Việt Nam ở Norcross, và hai cộng đoàn ở ngoại ô Atlanta. Hiện có 10 Linh mục Việt Nam phục vụ tại Tổng Giáo phận Atlanta.

Trong bài giảng Thánh Lễ đại trào tiếp theo sau cuộc Biểu Dương Kinh Mân Côi, Đức TGM John F. Donoghue nhấn mạnh rằng “Công việc của người Mẹ chẳng bao giờ hoàn tất cả”. Sau đây là bài giảng tiếng Việt, do cha Phêrô Vũ Ngọc Đức phiên dịch.

Bài Giảng của Đức Tổng Giám Mục John F. Donoghue

Anh Chị Em thân mến trong Chúa Kitô:

Tôi vừa mới thăm viếng một vài người bạn trong Giáo xứ nơi mà tôi đang sống – có một cặp vợ chồng, lấy nhau khoảng ba mươi năm – là một người chồng và một người vợ tốt, có một gia đình với ba người con thật ngoan ngoãn. Tất cả ba người con bây giờ đã rời xa gia đình, và có cuộc sống riêng của họ, và để lại cha mẹ với một vài thời gian sống riêng cuộc sống của chính họ – hay tôi cũng nghĩ như vậy.

Trong cuộc nói chuyện tại bàn ăn vào bữa tối, tôi được biết rằng người con trẻ nhất mới đây chịu đựng một vài khủng hoảng, và trở về nhà để sinh sống. Tôi không biết rằng người bạn của tôi sẽ vui vẻ hay là khó chịu khi sự việc này xẩy ra – nhưng tôi biết chắc rằng họ hoàn toàn mong muốn lãnh nhận vai trò làm cha mẹ một lần nữa. Họ yêu thương người con trai này, và họ muốn cậu ta có một căn nhà riêng, có thể là của chính cậu ta, hay về lại ở chung với họ. Nhưng đó là một lời giải thích đầy ý nghĩa sâu xa của người mẹ dẫn tôi tới những tư tưởng mà tôi muốn chia sẻ với mọi người hôm nay. Trong cùng quan điểm lúc chuyện trò, bà ta đã đưa ra một quan sát thật đơn giản rằng “công việc của người mẹ chẳng bao giờ hoàn tất cả.”

Công việc của người mẹ chẳng bao giờ hoàn tất cả.

Tiếp sau đó, tư tưởng này cứ trở lại trong tâm trí của tôi – và điều này cũng không lâu trước khi tôi bắt đầu nhận ra những chữ thật nhỏ bé đó nhưng mang lại sứ mạng của Mẹ Maria mà chúng ta cử hành hôm nay – Mẹ Maria, Mẹ của Chúa Giêsu là Thiên Chúa chúng ta – và, như là Đức tin cũng dậy chúng ta rằng, Mẹ của Thiên Chúa.

Công việc của Mẹ Maria không bắt đầu khi mà sứ thần Gabriel đến với Mẹ trong lúc Truyền tin. Công việc của Mẹ thực sự bắt đầu trước khi Mẹ ý thức về nó, ngay khi Ngài được thụ thai một cách tinh tuyền trong cung lòng của mẹ ngài, Thánh Anna. Từ lúc đó, Mẹ Maria được chuẩn bị để lãnh nhận Chúa Hài Nhi, Ngài vừa cả hai là một con người và cũng chính là Thiên Chúa, Chúa Cứu Thế, Chúa Giêsu Kitô. Chúng ta đừng cho rằng Mẹ Maria đã hiểu biết điều này, hay ngay cả đã hiểu biết cách chắc chắn điều gì sẽ xẩy ra. Nhưng việc này trở nên trong sáng hơn, trong cuộc đối thoại thật ngắn gọn với sứ thần Gabriel, rằng Mẹ là một người đàn bà trẻ đã không lãng phí hồng ân độc nhất của một tâm hồn toàn thánh thiện của Thiên Chúa – hơn hẳn thế, Mẹ đã hoàn toàn chuẩn bị khi thời gian cuối cùng đã đến, chấp nhận tuân theo thánh ý của Thiên Chúa – để thưa rằng “Xin vâng” – và trở thành Mẹ của Chúa Giêsu, và chính vì thế, là Mẹ của Ơn Cứu Rỗi của chúng ta.

Và rồi, ngay từ giây phút mà Mẹ đã thưa “Xin vâng” tới thiên sứ, sự chấp nhận này và rồi từ nơi đó sự nhanh chóng của Chúa Thánh Thần, sự cưu mang của Chúa Giêsu ngay trong cung lòng Mẹ – và từ ngay thời khắc này, cuộc sống của Mẹ Maria đã trở nên sự diễn tả hoàn toàn đầy đủ của một chân lý rằng “công việc của người mẹ chẳng khi nào hoàn tất cả.”

Công việc của Mẹ bao gồm hai chiều kích – sinh ra Người Con Trai trong cuộc sống, nhưng đó cũng hoàn thành thời giờ và ngày tháng mà Mẹ trông chờ trong kinh nguyện, với vinh quang của Thiên Chúa đã tuôn ra từ trái tim mẹ, khi mà chúng ta nghe được lời từ trên môi miệng riêng của Mẹ – những lời của kinh nguyện đã chảy trào ra từ bên trong Mẹ trong lúc thăm viếng người chị họ Isave – “Linh hồn tôi ngợi khen Chúa, thần trí tôi vui mừng trong Chúa Đấng Cứu Độ tôi... vì Ngài đã làm cho tôi những điều trọng đại – danh Ngài thực chí thánh chí tôn!” Chúng ta không thể tin tưởng Mẹ dâng lời kinh nguyện này chỉ trong một hoàn cảnh riêng biệt. Còn hơn thế nữa, nó thì hơn hẳn một sự rung động trong chốc lát của trái tim và tâm hồn Mẹ – một trái tim và tâm hồn luôn sống trong hương thơm của sự ca tụng Thiên Chúa, và ngay cả khi Mẹ săn sóc cho chính mình, và cho Người Con Thiên Chúa trong cung lòng Mẹ.

Và rồi, khi Chúa Kitô được sinh ra, và công việc của Mẹ Chí Thánh đã chuyển sang vai trò chăm sóc và nuôi nấng – bảo vệ và nuôi dưỡng Người Con Kỳ Diệu của chính Mẹ, nhưng cũng thuộc về tất cả các tâm hồn mà Ngài trong thời gian đã chết và cứu chuộc họ. Chúng ta nghe sự lo lắng và xao xuyến rất nhân loại của Mẹ trong những lời nói có vẻ trách móc mà Mẹ nói với Chúa Giêsu, khi Mẹ và Thánh Giuse trở lại Giêrusalem và tìm thấy Chúa Giêsu còn trẻ trong đền thời giảng dậy: “Này Con, (mẹ nhắc nhở Ngài), tại sao Con làm điều này tới cha mẹ? Cha Con và Mẹ đã vất vả lo lắng tìm Con.” Sự thực, có một người con đầy đủ bởi cả hai sự nhiệt thành của Thiên Tính, và năng động của một cậu con trai, hẳn là một thử thách hàng ngày cho người Mẹ trẻ là Đức Maria – nhưng thật là một thử thách hiển nhiên chúng ta biết Mẹ đã gặp và đã hoàn thành.

Chúng ta rõ biết điều này bởi vì trong ba mươi năm trong công việc bảo vệ, dậy dỗ và hướng dẫn Chúa chúng ta tới tuổi trưởng thành, Mẹ Maria được mạc khải trong lúc thật quan trọng, ngay bên cạnh Chua Giêsu – ngay từ giây phút quan trọng của phép lạ đầu tiên mà Ngài thực hiện tại Cana, tới những biến cố mà trái tim quặn thắt ngay dưới chân cây Thánh Giá, khi từ mắt Mẹ, chính Mẹ đã nhìn lên mắt Người Con yêu dấu trên Thánh Giá, ngay cả mọi sức mạnh nhỏ bé còn sót lại (“ounce”) mà Mẹ có thể cho Ngài, từ trái tim bị đau đớn như chính của riêng Mẹ – một trái tim mà từ đó hiểu biết đầy đủ và làm theo thánh ý Thiên Chúa, một ý chí sắt đá mà không ai có thể cảm nhận được mà không có sự đau đớn, và không ai có thể sống sót được nếu không có đức tin mạnh mẽ.

Chúa Kitô đã chết, sống lại, và cuối cùng rời khỏi trái đất này, lên Trời, trở lại trong sự ôm choàng chào đón vĩnh cửu của Ba Ngôi Thiên Chúa, sự liên kết của một Thiên Chúa trong ba ngôi vị – Cha, Con, và Thánh Thần.

Nhưng còn Maria, Mẹ Maria ở lại thế gian trong một thời gian, bởi vì ngay cả sau đó, công việc của Mẹ vẫn chưa hoàn tất. Chúa Kitô, nhìn xuống Thánh Gioan, nói với Mẹ, từ trong sâu thẳm của cuộc khổ nạn Ngài, “Này là Con Mẹ,” để trở thành Mẹ của các Thánh Tông Đồ, và là Mẹ của toàn thể Giáo Hội. Một lần cuối cùng công việc của Mẹ Maria là Mẹ của Giáo Hội khi còn non trẻ được mạc khải, khi mà chúng ta đọc lại Sách Tông Đồ Công Vụ: “... Vì họ tận hiến chính họ cùng một lòng để cầu nguyện, cùng với một vài người phụ nữ, và với Maria là Mẹ của Chúa Giêsu, và những anh em Ngài.”

Và rồi sự ân thưởng – Mẹ Maria đã an nghỉ trong Chúa, và khi được đưa về trời bởi Đấng Toàn Năng, bởi nhân đức của tâm hồn tinh tuyền và thánh thiện, vào trong vương quốc thật cao xa trên Trời, ở đó lãnh nhận triều thiên, là Nữ Vương của Trời và Đất.

Nhưng rồi công việc của Mẹ thực sự hoàn tất phải không?

Tôi không nghĩ như thế – Tôi không hy vọng như vậy. Bởi vì trong chúng ta, mỗi người chúng ta, sống trong cùng một nhu cầu sự giúp đở của một người mẹ, sự giúp đỡ và phục vụ Người Con của Mẹ thật tốt đẹp khi Ngài còn sống trên thế gian.

Mẹ Maria tiếp tục công việc của Mẹ – cho chúng ta. Mẹ đã trở thành người mẹ của chúng ta – bởi nhận chúng ta làm con nuôi, bởi hồng ân, bởi sự trợ gíup liên lỉ của sự an ủi và khôn ngoan của Mẹ.

Phụ tích mà chúng ta cử hành hôm nay, lần hạt kinh Mân Côi, là một phương tiện bởi đó công việc của Mẹ Maria như là người mẹ đổ xuống trên chúng ta ân sủng của tình mẹ. Khi chúng ta để cho bàn tay chúng ta lần theo tràng chuỗi, các chục kinh được đọc và đếm liên tiếp cho tới hết, là một lời cầu nguyện vào mỗi thời gian, Mẹ Maria đang làm việc cho chúng ta – tiến tới trong tâm trí và tâm hồn chúng ta, và dẫn đưa chúng ta trở lại với thực tại của cuộc sống Người Con của Mẹ qua sự chết, và sự chiến thắng vinh hiển của Ngài trên sự chết.

Mẹ Maria làm việc qua cả hai: kinh nguyện, và thực tại thể lý của kinh mân côi – Mẹ nắm lấy tâm trí chúng ta, qua các mầu nhiệm mà chúng ta suy niệm, và thúc đẩy chúng ta trở lại sự an toàn căn nhà riêng của tâm hồn chúng ta, như chính khi Mẹ cầm lấy tay Chúa Kitô, khi ấy là một bé trai mười hai tuổi, và dẫn đưa Ngài về nhà cha mẹ, và với sự hướng dẫn đều đặn của quyết tâm riêng của chính Mẹ. Đây là điều Mẹ làm cho chúng ta, bởi vì chúng ta nữa, là con cái mẹ, và Mẹ yêu thương chúng ta với tình yêu trọn vẹn của một người mà không bao giờ biết tội – không bao giờ biết sự gì khác nhưng chỉ là làm theo thánh ý Thiên Chúa.

Mẹ Maria tiến tới chúng ta không chỉ trong tâm trí và tâm hồn chúng ta, nhưng qua thể chất thực sự của thân xác chúng ta nữa – bằng cách đơn giản khi cầm lấy tràng chuỗi mân côi, và một cách đơn giản nữa khi biết rằng thật là an toàn và chắc chắn biết bao bởi cất giữ tràng hạt mân côi trong túi quần hay túi xách tay chúng ta – chúng ta biết rằng chúng ta có thể giữ lấy nó trong bàn tay chúng ta, và cảm thấy với sự cảm xúc mãnh liệt của câc đầu ngón tay, một chìa khóa để mở ra những mầu nhiệm của sự sống Thiên Chúa, và sự thật rằng khi đến thời gian hoàn tất, chúng ta sẽ nhìn thấy Chúa, không chỉ bằng trí óc và trái tim chúng ta, nhưng ngay cả trong thân xác chúng ta nữa.

Chúng ta có thể cố gắng hiểu biết Mẹ Maria, nhưng phần Mẹ thì cố gắng nhiều hơn nữa để hiểu biết chúng ta, khi Mẹ kêu gọi chúng ta từ kinh mân côi, thúc giục chúng ngay tại mỗi thời khắc để vâng lời lệnh truyền mà Mẹ đã ra lệnh khi xưa tại Cana: “Hãy làm bất cứ điều gì mà Chúa Giêsu bảo các anh.”

Công việc của Mẹ không khi nào hoàn tất cả – nhưng mà còn kéo dài lâu hơn nữa, nếu không có công việc của Mẹ Maria cho chúng ta, chúng ta có thể lang thang rời khỏi nhà, và có thể lạc lõng trong thung lũng của nước mắt, bị mù lòa bởi phải lau chùi nó, và bị thất bại vì những yếu đuối. Mẹ Maria vẫn làm việc, và những phép lạ liền xẩy ra. Và không có phép lạ nào to lớn, hay tốt đẹp hơn, hay kéo dài hơn cho bằng ánh mắt của lòng thương xót và từ ái của Mẹ, đang nhìn xuống những con mắt của chúng ta, và kêu gọi chúng ta để nhìn lên trên, làm cho thêm mạnh mẽ và thêm hy vọng, và noi theo Con Mẹ qua thập giá để tiến vào trong vinh quang.

“Xin hãy nhớ, Ôi Trinh Nữ Maria thật diễm phúc,” chúng con kêu cầu hôm nay. Xin hãy nhớ mọi sự mà Mẹ đã làm cho người Con của chính Mẹ – xin hãy nhớ, và bằng sự khoan nhân Mẹ, xin cho chúng con cũng trở nên những người con cái Mẹ, để cho bất cứ sự gì xẩy ra mà chống lại chúng con, bất cứ hố sâu nào mà chúng con xa ngã, bất cứ sự từ bỏ nào mà chúng con cảm thấy, chúng con có thể biết rằng trên Trời cao, Mẹ đang kêu cầu Thiên Chúa ban xuống chúng con ơn tha thứ – để Mẹ di chuyển ánh mắt của Chúa Giêsu rơi xuống trên chúng con với tình yêu – để Chúa Thánh Thần đang lôi kéo chúng con vào thánh ý của Thiên Chúa qua những biến cố của chính cuộc sống riêng Mẹ.

Xin hãy làm cho chúng con nhận biết, Ôi Mẹ của Ngôi Lời Nhập Thể, để cho chúng con nữa, cho con cái mẹ nơi đây còn ở dưới thế, công việc của mẹ thật không khi nào hoàn tất cả.