Trong tinh thần sống năm linh mục, hôm nay ngày Chúa Nhật 30 TN, tức ngày 25-10-2009, anh em chủng sinh Tổ I Phụng Vụ Trường Đại Chủng Viện Vinh – Thanh đã tổ chức đi thăm các Cha Già tại Nhà Hưu dưỡng TGM Xã Đoài, đồng thời anh em chủng sinh đã thăm luôn các Xơ già tại dòng MTG Xã Đoài.
Đến thăm các Cha già, chúng con có dịp tâm sự cùng với các ngài. Cha Hương, một linh mục đã lăn lội nhiều trên bước đường truyền giáo, đã chia sẻ về đời sống của một linh mục về hưu: “Đối với tôi, thật sung sướng và hạnh phúc! Vì được nghỉ ngơi và được đọc sách, nghe đài. Đặc biệt là có nhiều thời gian gặp gỡ Chúa… Ôi thật là hạnh phúc! Cảm ơn Chúa.”
Cha Ninh, một linh mục đã từng rảo bước trên những con đường khô cháy của Quảng bình, đã rất vui khi anh em chúng con đến thăm. Ngài tâm sự rằng về đây hưu mặc dù hơi buồn nhưng lại có cơ hội cầu nguyện nhiều. Và ngài khuyên chúng con là những chủng sinh đang học tại Đại Chủng Viện: “Các Thầy phải luôn kết hợp tu đức với việc học hành.” Ngài ví tu đức và học hành như là 2 tay lái của chiếc thuyền. Nếu thiếu một thì thuyền sẽ dễ chìm hoặc không ra làm sao cả? Và ngài còn nhắn nhủ chúng con khi đi làm việc bác ái: “Bác ái là cửa sổ để người ta nhìn vào Giáo Hội”.
Sau khi thăm các cha già, chúng con đi sang thăm các Xơ già tại nhà hưu dưỡng Mến Thánh Giá Xã Đoài. Khuôn mặt các xơ tỏa rạng niềm vui khi anh em chúng con đến thăm. Các xơ đã chia sẻ thật tình: “Chúng con cảm thấy mình càng già càng khó tính, vì chúng con hay nói, hay gắt gỏng khi thấy điều gì đó không vừa lòng. Chúng con biết mình không còn làm được gì nữa nên chúng con tận dụng mọi giờ giấc để lần chuỗi Mân Côi, siêng năng viếng Chúa”.
Sau khi thăm viếng các Cha già và các xơ già, con cảm nhận rằng cuộc đời dâng hiến cũng không tránh khỏi tuổi già, bệnh tật, những nỗi buồn và cô đơn. Thế nhưng, chúng con vui mừng khi thấy những mẫu gương của những người đã đáp lại lời kêu gọi của Chúa và đã chấp nhận đi theo Ngài đến cùng và cùng Ngài vác thập giá trên mọi nẻo đường. Chính niềm vui rạng rỡ và tràn ngập trên khuôn mặt của các Cha già và các Xơ già mà chúng con gặp gỡ. Chúng con cảm nghiệm được phần nào lời hứa của Chúa: “Thầy bảo thật anh em, chẳng có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và ở đời sau được sự sống đời đời” (Mc 10, 29-30).
“Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi”. Qua lần gặp gỡ này, chúng con cảm nghiệm được phần nào hồng ân mà anh mù Batimê đã nhận lãnh: thấy và cùng lên đường với Chúa.
Cha Ninh, một linh mục đã từng rảo bước trên những con đường khô cháy của Quảng bình, đã rất vui khi anh em chúng con đến thăm. Ngài tâm sự rằng về đây hưu mặc dù hơi buồn nhưng lại có cơ hội cầu nguyện nhiều. Và ngài khuyên chúng con là những chủng sinh đang học tại Đại Chủng Viện: “Các Thầy phải luôn kết hợp tu đức với việc học hành.” Ngài ví tu đức và học hành như là 2 tay lái của chiếc thuyền. Nếu thiếu một thì thuyền sẽ dễ chìm hoặc không ra làm sao cả? Và ngài còn nhắn nhủ chúng con khi đi làm việc bác ái: “Bác ái là cửa sổ để người ta nhìn vào Giáo Hội”.
Sau khi thăm viếng các Cha già và các xơ già, con cảm nhận rằng cuộc đời dâng hiến cũng không tránh khỏi tuổi già, bệnh tật, những nỗi buồn và cô đơn. Thế nhưng, chúng con vui mừng khi thấy những mẫu gương của những người đã đáp lại lời kêu gọi của Chúa và đã chấp nhận đi theo Ngài đến cùng và cùng Ngài vác thập giá trên mọi nẻo đường. Chính niềm vui rạng rỡ và tràn ngập trên khuôn mặt của các Cha già và các Xơ già mà chúng con gặp gỡ. Chúng con cảm nghiệm được phần nào lời hứa của Chúa: “Thầy bảo thật anh em, chẳng có ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, mẹ cha, con cái hay ruộng đất vì Thầy và vì Tin Mừng, mà bây giờ, ở đời này, lại không nhận được nhà cửa, anh em, chị em, mẹ, con hay ruộng đất, gấp trăm, cùng với sự ngược đãi, và ở đời sau được sự sống đời đời” (Mc 10, 29-30).
“Tức khắc, anh ta nhìn thấy được và đi theo Người trên con đường Người đi”. Qua lần gặp gỡ này, chúng con cảm nghiệm được phần nào hồng ân mà anh mù Batimê đã nhận lãnh: thấy và cùng lên đường với Chúa.