Nhớ về một người Thầy: Lễ Giỗ Cha Phanxico Xavier Nguyễn Văn Thành

Một năm đã trôi qua thật nhanh, 14. 11 Kỹ niệm ngày “VỀ NHÀ CHA” của Thầy – Cha Fx. Xavier Nguyễn Văn Thành tại Xito Orsonnens Thụy Sĩ

Buổi họp mặt của Toàn thể Giáo Viên Trường Chuyên Biệt Gia Định để nhớ về Người Thầy – Cha Fx Xavier Nguyễn Văn Thành- được tổ chức tại Trường Chuyên Biệt Gia Định ngày 13.11.2009, sau Thánh Thánh Lễ Giỗ cầu cho Ngài.

Buổi họp mặt tuy đơn sơ nhưng chứa chan tình nghĩa khắc ghi công ơn trời biển bao lao, hết lòng dấn thân phục vụ, hiến trọn gần 30 năm cuối đời, sống để yêu thương và đồng hành với trẻ em khuyết tật tâm thần nói chung và trẻ em Tự kỷ nói riêng, trong ngành giáo dục đăc biệt

Với tấm lòng quảng đại của một con người hết lòng yêu thương trẻ em khuyết tật tâm thần vô điều kiện, lời nhắc nhớ trăn trối vào mỗi cuối khóa học vẫn còn khắc ghi trong tâm khảm người giáo viên

“ Những ai không đủ kiên nhẩn chờ đợi trẻ em, những ai còn lớn tiếng trách mắng, la nạt trẻ em, những ai chưa thấy giá trị làm người của trẻ em, những ai chưa biết yêu thương trẻ em vô điều kiện ….Hãy đi tìm nghề khác để làm ! “

Với những ai có điều kiện tiếp xúc được học tập với Ngài đều thấy rõ “hành trang” thật quan trọng để chuẩn bị cho những bậc phụ huynh có con tự kỷ, những giáo viên trực tiếp dạy dỗ, làm việc với những trẻ em nầy là “ AN BÌNH - HẠNH PHÚC “ mà thật đúng vậy, tâm có an bình - hạnh phúc mới có đủ khả năng đem an vui hạnh phúc lại cho trẻ em, chúng ta không thể cho điều chúng ta không có !

Từng giáo viên nhắc nhớ những lời chỉ dạy của Thầy:

-Điều tâm đắc của tôi với một ấn tượng sâu sắc về người Thầy đã khuất là “ Tấm bản đồ Nội Tâm”:

“Việc gì sẽ xảy ra nếu tôi đi tìm đường ở Thành phố Saigon năm 2007 với một tấm bản đồ của Thủ đô Hà Nội hay của Thành phố Huế ! Cho dù tìm đủ mọi cách. . tôi vẫn đi lầm đường! tìm không ra địa chỉ …! Trong những quan hệ tiếp xúc và trao đổi giữa người và người, phải chăng chúng ta đang sử dụng những loại bản đồ đã lỗi thời, lạc hậu như vậy?!

Bao nhiêu khổ đau vẫn tràn ngập ? phải chăng vì chúng ta chưa thay đổi tấm bản đồ nội tâm của chúng ta với người anh chị em bên cạnh ! “

“ Yêu thương và tha thứ luôn là câu trả lời trong mọi tình huống khi có bất kỳ một vấn đề gì xuất hiện..”

“Hãy học NHÌN, giúp nhau NHÌN. Cùng nhau chấp nhận và nhìn nhận giá trị của nhau. Phải biết can đảm ngồi lại với nhau để cập nhật hóa lối nhìn của chúng ta về mình, về người khác và về thực tế để tránh những tình huống hận thù, xung đột, chia rẻ, dồn nén ức chế, ngoảnh mặt làm ngơ…

- Lời chia sẻ của Cô K. N: Nhiều lần được Thầy tư vấn chỉ dạy khi trao đổi với Thầy về sự tiến bộ của trẻ em Thầy đã cho tôi những lời khuyên sâu sắc mà tôi không thể quên được:

”Hãy thường xuyên lượng giá khả năng trẻ em mà chúng ta đảm trách. Đừng quá say mê chiến thắng vì những tiến bộ của trẻ em mà quên đi những hạn chế, khó khăn của trẻ. Can đảm nhìn vào những điều trẻ chưa làm được, hãy tìm cho ra mẫu chốt nguyên nhân do đâu thất bại ?Để rồi từ đó, người giáo viên phải biết nhìn lại mình, chấp nhận những hạn chế thiếu sót của mình để tìm phương pháp khác tác động, giải quyết.”

- Cô Giáo P một giáo viên trẻ, năng động, thường đóng vai những trẻ em Tự Kỷ tuyệt vời, trong các khóa học Chuyên môn tổ chức tại Học Viên Phaolo Nguyễn Văn Bình hàng năm trước đây vào những Mùa Hè do Thầy đảm trách đã có ý kiến:

“ Điếu ấn tượng về người Thầy là không hiểu nỗi tại sao Thầy đã có bí quyết nào mà chỉ một vài giây phút ngắn ngủi một trẻ em Tự Kỷ dù khó giao tiếp mấy, hành vi bùng nổ đến mức độ nào, Thầy vẫn có khả năng tiếp xúc và giải quyết được một cách dễ dàng và nhanh chóng ?!

Và có biết bao kỷ niệm khác được nhắc đến về người Thầy trong buổi họp mặt …

Tiếp lời Cô P, tôi nhớ lại trong những chuyến đi cùng đồng hành với Thầy, chia sẻ kinh nghiệm cho những Giáo Viên hay những bâc Cha mẹ có con Tự Kỷ, khóa học được tổ chức tại Tòa Giám Mục Hà Nội vào mùa hè 2007. Giờ thực hành cụ thể cách tiếp cận với trẻ Tự Kỷ, những Cha mẹ được quyền đem con đến.

Một trẻ em Tự Kỷ tự phong cho mình là “ Khủng Long”. Trong buổi tiếp xúc, em xì mũi lảm khói khủng long, khạc nhổ nước bọt vào mặt Thầy, hai tay chống nạnh, thét la, hất mặt, dậm chân ra oai ! dùng chân đá vào người Thầy, thậm chí em khủng long nầy kéo quần tạo “vòi nước nóng” tưới lên người Thầy!

Bình tĩnh, từ tốn, kiên trì, vui vẻ, nhẫn nại, nụ cười vẫn nở trên môi vẫn là phương cách tiếp xúc độc đáo của Thầy tự thuở nào. Thầy dùng mọi phương cách để tạo niềm tin, tiếp xúc với Khủng Long mà không một lời trách mắng, la nạt …đèn pin, nến, banh, dây kéo, lục lạc, khăn quấn… sau 30 phút đồng hồ bùng nổ Khủng Long bỗng nhiên chạy lại ôm Thầy.. trong lúc những tràng pháo tay vang dội hội trường của hàng trăm phụ huynh học viên khóa học sau 30 phút “nín thở” quan sát cách tiếp cận trẻ Tự Kỷ nơi Thầy !

Sau đó Thầy phải lập tức lên phòng thay trang phục khác !

Tháng 3 vừa qua, trở lại Hà Nội ‘Khủng Long” giờ đây đã 8 tuổi, biết giao tiếp, có ngôn ngữ diễn đạt, biết đọc viết, biết tính toán. . Bà mẹ vô cùng hạnh phúc, ngậm ngùi nhắc lại cho tôi câu chuyện về Khủng Long là đứa con của bà, để nhớ công ơn của một người Thầy mà không bao giờ bà quên được !

Ghi lại những suy tư nầy để nhớ về tấm lòng cao quý của một người Thầy, một người Cha hết lòng yêu thương trẻ em khuyết tật tâm thần vô điều kiện

Xin cám ơn Thầy về kho tàng quý giá “ Nhân sinh quan” mà Thầy đã để lại.

Saigon 14. 11.2009

Võ Thị Khoái

Trường Chuyên Biệt GIA ĐỊNH