GIÁM MỤC VÀ LINH MỤC ĐOÀN GIÁO PHẬN LẠNG SƠN TĨNH TÂM THƯỜNG NIÊN.

Lạng Sơn – Như một cuộc hẹn, từ ngày 3 đến ngày 7 tháng 11 năm nay Giám mục và Linh mục đoàn giáo phận Lạng Sơn lại tề tựu bên nhau để tĩnh tâm và lặng lẽ nguyện cầu trong một không gian thanh vắng, tĩnh mịch của Đan việt Xi Tô Nho Quan để ở với Chúa và Chúa ở với mình một cách trọn vẹn sau một năm lao tác. Đồng hành và chia sẻ thiêng liêng với linh mục đoàn lần này là cha Giuse Phạm Thanh Liêm, SJ.

Trước khi bắt đầu tĩnh tâm, Đức Giám mục và Linh mục đoàn đã giành ra một buổi gặp gỡ, sẻ chia hướng đi và những dự phóng cụ thể trong Năm Thánh Linh Mục. Để rồi, đặt tất cả những thao thức tông đồ trong quyền năng và bàn tay Cha Nhân Lành ngang qua những giờ cầu nguyện theo tinh thần Linh Thao của Thánh I Nhã.

Bước vào tĩnh tâm với lời vang vọng của Gia-vê Thiên Chúa “Ta sẽ ở với ngươi” (Is43, 1-3), lời mà Gia vê đã hứa với Gia-cóp đại diện dân tộc Ít-ra-en thuở xưa vẫn đang nói với từng người hôm nay. Hóa ra không phải hôm nay con người mới đi tìm kiếm Thiên Chúa mà Thiên Chúa đã ở
với con người từ lâu rồi, ngay từ khi tạo thiên lập địa. Ở với Thiên Chúa để nhận ra Thiên Chúa đã và đang ở với mình, đặt mình trong tình thương của Thiên Chúa để cảm được Chúa đang yêu thương và chăm sóc mỗi người. Khi chiêm ngắm về Thiên Chúa quan phòng, cha giảng phòng còn mời gọi mỗi người tự đặt câu hỏi cho chính mình: “điều mà tôi đang bận tâm là gì?”, “tôi có tin tới độ tôi dám phó thác hoàn toàn cuộc đời cho Chúa không?” vì còn sợ là dấu chỉ còn chưa tin vào Chúa yêu mình.

Hơn thế nữa, tiến trình tĩnh tâm còn mời gọi mọi người đi vào một tình yêu cụ thể của Con Thiên Chúa làm người khi chiêm niệm mầu nhiệm nhập thể nơi Đức Giêsu. Đấng “vốn dĩ là Thiên Chúa, mà không nghĩ phải nhất quyết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang, mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân, sống như người trần thế…”(Pl2, 6-11). Không những thế, với ơn gọi Giám mục, Linh mục, Đức Giêsu còn là thầy, là bạn đường trong sứ mạng. Chiêm ngắm tình yêu của Thầy để nhận ra sự mong manh và giới hạn của mình trong lời đáp trả tình yêu ấy. Dù đã nhiều lần lời đáp trả ấy không được vuông tròn, nhưng Thầy Chí Thánh vẫn “đưa mắt nhìn” như xưa Ngài đã từng đưa mắt nhìn vị Giám mục đầu tiên Phêrô khi Phêrô vì một phút yếu lòng đã khước từ Thầy. Càng nhận ra những mong manh bất toàn thậm chí có khi bất tín của mình lại càng cảm được tình thương và sự kiên nhẫn của Chúa quá lớn. Từ kinh nghiệm ngỡ ngàng trước một tình yêu quá lớn của Thiên Chúa dẫn đến sự hối hận trong thái độ đáp trả của mình, để lại một lần nữa làm mới lại mối tương quan ấy bằng cách lên đường để sống và làm chứng cho tình yêu.

Với bốn giờ cầu nguyện mỗi ngày, có thể nói thời gian tĩnh tâm không quá dài nhưng cũng đủ lặng và lắng để cả Giám mục và Linh mục suy tư, chiêm ngắm và cuối cùng là cảm nghiệm về câu chuyện của những mối tình dọc theo những
chủ đề cầu nguyện được trích trong Kinh Thánh. Khởi đi từ mối tình giữa Tạo Hóa với Tạo Thành, rồi gần gũi hơn là câu chuyện tình giữa Con Thiên Chúa Làm Người với từng người và cuối cùng là sự thôi thúc đáp trả lại mối tình ấy bằng cách lên đường sống và làm chứng cho một tình yêu tuyệt đối trong ơn gọi Giám mục, Linh mục. Ước gì những kinh nghiệm thiết thân với Cha Nhân Lành và Thầy Chí Thánh của Giám mục và Linh mục đoàn trong những ngày tĩnh tâm sinh được nhiều hoa trái thiêng liêng khi các ngài trở về với cánh đồng truyền giáo vùng núi Lạng Sơn-Cao Bằng này.