THANH HÓA, ngày 17/12/2009, trong tâm tình bước vào tuần Bát nhật chuẩn bị đón mừng Lễ Chúa Giáng sinh, 5 soeurs đại diện của Hội Dòng Mến Thánh Giá Thanh hóa cùng với sự trợ giúp của Hội Bác ái Phanxicô (Franciscan Charity) lên đường đem hơi ấm tình thương cho đồng bào dân tộc thiểu số Hmông.
Hình ảnh thăm người HMong
Dân tộc Hmông, nơi chúng tôi đến, nằm trên miền đồi núi, phía Tây của Giáo phận Thanh hóa, thuộc Xã Phú sơn, Huyện Quan hóa, cách Thành phố Thanh hóa khoảng trên 200km. Phong cảnh nơi đây thật hữu tình, thơ mộng và hùng vĩ ! Có lẽ bởi vì Bản làng hiện lên như một bức họa thiên nhiên, thấp thoáng những ngôi nhà tranh, vách kết bằng những thanh tre, nứa giữa núi rừng, tạo nên cảnh sắc riêng của dân tộc. Chúng ta cảm nhận thấy vẻ đẹp nơi đây thật nên thơ, nhưng chúng ta cũng khá thấm mệt trên hành trình đi tới với những con đường mòn nhỏ hẹp, gập ghềnh và khúc khuỷu. 6km đi bộ vào Bản làng, chúng tôi mới có thể đến được với anh em dân tộc này.
Nghèo ! Đói là tình trạng mà dân tộc thiểu số nói chung, Hmông nói riêng, phải luôn luôn đối diện mà không mấy khả quan ngày thoát khổ. Họ nghèo không chỉ về vật chất, mà còn nghèo trong lĩnh vực tinh thần. Cuộc sống của người dân Hmông chỉ trông vào nương, rẫy là chính, vậy nên bữa ăn với họ quá thanh đạm: quả củ sắn, khoai, ngô độn nhiều hơn hạt cơm. Rồi mùa đông giá lạnh tràn về, những túp nhà tranh mỏng manh không đủ sức để chống đỡ gió-bão hay để che mưa cho mọi người trong gia đình. Bản làng chỉ có 60 hộ, nhưng dân số đã lên tới 331 người. Cả Bản làng chỉ có một con suối nhỏ mang tên « Suối tôn » là nguồn cung cấp nước duy nhất cho người dân. Già, trẻ, nam, nữ vào thời tiết bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông, thì việc tắm, giặt, uống nước, rửa rau, vo gạo, đều chung trên con suối này.
Khi chúng tôi đến đây, từ những người lớn đến các trẻ em ra đón chúng tôi từ 3km, trong niềm vui khôn tả với ánh mắt khóe lên niềm hy vọng. Có lẽ chúng tôi đến đây như những « Ông già Noel » không chân dung, không chút khái niệm trong họ, mà chỉ là « Cứu nhân » trong cơn nguy khó. Dù trời giá buốt, dù thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng sự hồn nhiên và an phận nghèo của họ vẫn tỏa rạng trên khuôn mặt. Họ chào đón chúng tôi bằng vũ khúc IB TAAG MO ( Bài hát Đêm đông). Quà tặng chúng tôi chuyển đến là gạo, bánh và chiếu, rất thực tiễn cho nhu cầu của họ. Tuy nhiên, trước cảnh quá nghèo nàn của người Hmông, số quà này đến cũng chưa thấm vào đâu.
Tết sắp đến, từ các Tỉnh Thành đã dần rộn rã sắm Tết Xuân trong khi người dân tộc Hmông không đủ ăn đủ mặc, được bữa trưa thưa bữa chiều. Ước mong sao sẽ có nhiều những tấm lòng hảo tâm để cùng với chúng tôi đem hơi ấm tình thương đến cho người Hmông.
Hình ảnh thăm người HMong
Dân tộc Hmông, nơi chúng tôi đến, nằm trên miền đồi núi, phía Tây của Giáo phận Thanh hóa, thuộc Xã Phú sơn, Huyện Quan hóa, cách Thành phố Thanh hóa khoảng trên 200km. Phong cảnh nơi đây thật hữu tình, thơ mộng và hùng vĩ ! Có lẽ bởi vì Bản làng hiện lên như một bức họa thiên nhiên, thấp thoáng những ngôi nhà tranh, vách kết bằng những thanh tre, nứa giữa núi rừng, tạo nên cảnh sắc riêng của dân tộc. Chúng ta cảm nhận thấy vẻ đẹp nơi đây thật nên thơ, nhưng chúng ta cũng khá thấm mệt trên hành trình đi tới với những con đường mòn nhỏ hẹp, gập ghềnh và khúc khuỷu. 6km đi bộ vào Bản làng, chúng tôi mới có thể đến được với anh em dân tộc này.
Nghèo ! Đói là tình trạng mà dân tộc thiểu số nói chung, Hmông nói riêng, phải luôn luôn đối diện mà không mấy khả quan ngày thoát khổ. Họ nghèo không chỉ về vật chất, mà còn nghèo trong lĩnh vực tinh thần. Cuộc sống của người dân Hmông chỉ trông vào nương, rẫy là chính, vậy nên bữa ăn với họ quá thanh đạm: quả củ sắn, khoai, ngô độn nhiều hơn hạt cơm. Rồi mùa đông giá lạnh tràn về, những túp nhà tranh mỏng manh không đủ sức để chống đỡ gió-bão hay để che mưa cho mọi người trong gia đình. Bản làng chỉ có 60 hộ, nhưng dân số đã lên tới 331 người. Cả Bản làng chỉ có một con suối nhỏ mang tên « Suối tôn » là nguồn cung cấp nước duy nhất cho người dân. Già, trẻ, nam, nữ vào thời tiết bốn mùa: Xuân, Hạ, Thu, Đông, thì việc tắm, giặt, uống nước, rửa rau, vo gạo, đều chung trên con suối này.
Khi chúng tôi đến đây, từ những người lớn đến các trẻ em ra đón chúng tôi từ 3km, trong niềm vui khôn tả với ánh mắt khóe lên niềm hy vọng. Có lẽ chúng tôi đến đây như những « Ông già Noel » không chân dung, không chút khái niệm trong họ, mà chỉ là « Cứu nhân » trong cơn nguy khó. Dù trời giá buốt, dù thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng sự hồn nhiên và an phận nghèo của họ vẫn tỏa rạng trên khuôn mặt. Họ chào đón chúng tôi bằng vũ khúc IB TAAG MO ( Bài hát Đêm đông). Quà tặng chúng tôi chuyển đến là gạo, bánh và chiếu, rất thực tiễn cho nhu cầu của họ. Tuy nhiên, trước cảnh quá nghèo nàn của người Hmông, số quà này đến cũng chưa thấm vào đâu.
Tết sắp đến, từ các Tỉnh Thành đã dần rộn rã sắm Tết Xuân trong khi người dân tộc Hmông không đủ ăn đủ mặc, được bữa trưa thưa bữa chiều. Ước mong sao sẽ có nhiều những tấm lòng hảo tâm để cùng với chúng tôi đem hơi ấm tình thương đến cho người Hmông.