Việt Nam, lễ Chúa Giáng Sinh, năm 2009
Kính mừng Nữ Vương Thiên Đàng
Trọng kính Các Thánh Nam Nữ
Hình ảnh Bông Hồng Xanh đi phát quà
Nhờ ơn Chúa, lời cầu bầu của Mẹ và những tấm lòng vàng của các thánh, nhóm Bông Hồng Xanh chúng con đã nhận được quà và thiết kế được ba “show Noel”. Con xin phép được thay mặt nhóm tường trình về niềm vui Noel. Đặc biệt năm nay có hai nàng công chúa tuyết là chị em sinh đôi khá dễ thương đi cùng ông già Noel nữa đấy ạ!
Một điểm dừng khó quên
Tại sao chúng con lại chọn quận 8 và quận 4 để vui Noel cùng đám trẻ? Xin thưa, trong nội thành này, một vài chỗ ở quận 8 còn nghèo, quận 4 thì phức tạp lại phảng phất một chút giang hồ mà nhóm chúng con lại “yêu trẻ bụi đời”, nhờ có người đưa đường dẫn lối, thế là chúng con đồng ý luôn! Vào thời điểm này, bỗng dưng có trong tay 90 thiếu nhi (70 trẻ em vào đời sớm và 20 em lang bạt với con thuyền trên sông nước cùng cha mẹ) để vui Noel là quí lắm rồi! Các cháu thiếu nhi trong nhà thờ bao giờ cũng được chăm lo đầy đủ, thôi thì để các cháu “hè phố” cho Bông Hồng Xanh “bao thầu” hết!
Chúng con chọn khoảnh đất trống trước cái chợ nhỏ, chợ Rạch Cát, để giăng bạt sinh hoạt. Đối diện chợ là con kênh đen ngòm; ai mà té xuống đó thì hết lớn nổi ạ! Gần đó là một xe rác chưa kịp kéo đi. Trông chúng con giống như một gánh hát rong, đượm đầy chất bụi đời vậy!
Hỏi thăm một số em thì con được biết, một nửa các em đã nghỉ học rồi làm những việc như đẩy cát, đắp đất, cắt chỉ quần áo, bán vé số, bán chuối chiên, phụ hồ, phụ bán hủ tíu…Ở khu này có lớp tình thương, nhưng các em làm việc cả ngày mệt nên cũng chẳng muốn học. Nhìn các cháu, con thấy buồn buồn. Con phát biểu đại ý rằng, đây là lần làm quen gặp gỡ, nếu có dịp sẽ cùng vui với các em “vào đời sớm” một cách thân thiện hơn.
Đi dọc con kênh nước đen có một số con thuyền, chúng con được người địa phương dẫn đi. Ở chỗ nào trên đất nước của con, muốn phát quà một cách trật tự đàng hoàng là phải “xin phép” đó! Hổng phải muốn làm từ thiện là làm đâu! Con thấy sống trên ghe buồn và thiếu thốn quá.
Ở quận 4, vào chiều Chúa nhật, các ghe nhỏ về đậu đầy trên sông, dọc theo con đường. Họ là đồng nghiệp với thánh Phêrô đấy ạ, nhưng họ không bắt cá mà bán dừa, chuối, đu đủ…Trẻ con trên ghe cũng khá nhiều nhưng tiếp cận với các cháu là khó vì trời đã tối mà chúng con chỉ mới làm quen một số ghe. Chắc là vào dịp Tết này, chúng con trở lại quận 4 nữa vì thấy thương trẻ con trên những ghe nhỏ làm sao!
Ông già Noel vào trường tiểu học Lạc Long Quân
Đã 24 năm qua, con dạy học ở trường này nhưng chưa bao giờ có một ông già Noel bằng xương bằng thịt có mặt ở đây mà vui chơi với học sinh. Nay thấy thầy hiệu trưởng mới khá thoáng, sống có tình người nên con quyết định bộc lộ ý định của mình, không ngờ thầy hiệu trưởng bằng lòng còn các thầy cô giáo khác rất đồng tình.
Học trò đang phải thi cuối học kỳ I nên con chỉ vui Noel cho các học sinh buổi chiều. Các cháu ngỡ ngàng và thích quá. Con không thể diễn tả niềm vui của các em. Chúng con trao quà cho các em mồ côi cha hoặc mẹ, mỗi lớp một em, quà chỉ là đường, sữa và bánh, nhưng các cháu hớn hở vô cùng. Mỗi lớp chúng con tặng chung một món quà bự, gồm bánh kẹo để thầy cô giáo chia cho cả lớp.
Nàng công chúa tuyết thì dạy hát cho các em. Bài hát này khuyên các em không nên đánh nhau nên có lời khá ngộ nghĩnh như: “Con cò, con cua, con cá. Ba con tranh nhau hòn đá. Nào ngờ gặp người đánh cá. Bắt luôn cá cua lẫn cò. Toòng teeng!!
Vui nhất là phần sổ số Bông Hồng Xanh. Có 500 vé số được phát ra; giải thưởng là đồ chơi như xe hơi, búp bê, con cá có bánh xe, con si- đa có đèn chớp. ….Nhìn các em háo hức trúng số, chúng con xúc động quá!
Khi các học sinh ra về, con nói ông già Noel và công chúa tuyết đứng trước cổng trường tiễn các cháu, tạo một bầu khí vui như Tết!
Sáng hôm sau, nhiều cô trách yêu con rằng: “Chị Loan chỉ làm phước nơi nao để cầu ao không có…láp tốp!” Cô khác nói: “Mãi đến bây giờ mới làm ở trường mình, tệ bạc quá!”. Còm mấy cô lớp ba nói: “Nhóm chị không công bằng, tại sao không làm cho học sinh buổi sáng nữa? Con chỉ cười trừ.
Trường Lạc Long Quân nằm trên con đường Lạc Long Quân. Trước kia, đây chính là trường học của giáo xứ Phú Trung, hạt Tân Sơn Nhì. Có một nhà thờ nhò của giáo xứ ở ngay bên cạnh trường. Khi con chuyển về đây dạy học, vùng này còn nghèo. Cách trường 400 mét có một nghĩa địa mà người Khơ-me đến ở thành một xóm.
Sau năm 1975, Nhà Nước quản lý nhà trường, còn nhà thờ nhỏ chỉ có lễ ngày Chúa nhật. Rồi khu này ít giáo dân quá mà ngôi trường chật hẹp, nên nhà trường xin cha xứ Phú Trung cái nhà nguyện nhỏ đó nên trường Lạc Long Quân ngày nay mới được rộng rãi khang trang như thế.
Ngôi trường có cả ngàn học sinh thế mà học sinh Công giáo rất ít nên chúng con muốn chia sẻ niềm vui Chúa Giáng trần cho các cháu ngoại đạo; Chúng con làm như vậy vừa vui lại vừa có tính truyền giáo cách nhẹ nhàng, phải không ạ? Vì con nghĩ rằng, ai vui niềm vui Giáng Sinh là gián tiếp nhận rằng, rõ ràng là Chúa Cứu Thế có đến!
Đến bệnh viện Nhi Đồng ở Đồng Nai
Với 500 phần quà và những phong bì hỗ trợ bệnh nhân nghèo, chúng con có một “show hoành tráng” ở vùng Biên Hòa. Ở đây nhiều các cháu từ sơ sinh đến 6 tuổi mà bệnh viện rất rộng và thoáng. Ngoài bánh và sữa, năm nay chúng con có một thứ quà là những con thú nhỏ bằng nhựa nhiều mầu, bóp vào kêu chip chip rất vui tai làm các cháu thích quá. Mai mốt nếu con có được lên Thiên Đàng, con sẽ mang theo hai bao những con “chip chip” để các thánh bé xíu chơi cho vui tay! Đi vòng quanh bệnh viện con muốn mệt xỉu. Tết này, Mẹ Maria và Các Thánh phải lì xì cho chúng con đấy vì làm xong ba show, con gấy hẳn đi một ký lô gam.
Bệnh viện Nhi Đồng ở Sài Gòn và Trung Tâm Ung Bướu năm nào cũng có hai ba đoàn cho, chúng con dạt lên Biên Hòa thấy người ta đón niềm nở quá! Bác sĩ phó giám đốc bệnh viện nói, nhóm Bông Hồng Xanh làm ông già Noel đầu tiên ở đây. Thế là chúng con phá kỷ lục đấy, hai lần làm ông già Noel đầu tiên ở hai bệnh viện.
Con muốn viết dài hơn nhưng vì mệt quá ạ! Thôi, con xin phép dừng bút.
NÓM CTXH BÔNG HỒNG XANH XIN KÍNH CHÚC CHÚA, MẸ MARIA, CÁC THÁNH NAM NỮ VÀ ÔNG GIÀ NOEL MỘT NĂM MỚI BỘI THU LỜI CẦU NGUYỆN, VIỆC LÀNH VÀ NIỀM VUI VÌ CẢ THẾ GIỚI ĐƯỢC AN LÀNH.
Kính mừng Nữ Vương Thiên Đàng
Trọng kính Các Thánh Nam Nữ
Hình ảnh Bông Hồng Xanh đi phát quà
Nhờ ơn Chúa, lời cầu bầu của Mẹ và những tấm lòng vàng của các thánh, nhóm Bông Hồng Xanh chúng con đã nhận được quà và thiết kế được ba “show Noel”. Con xin phép được thay mặt nhóm tường trình về niềm vui Noel. Đặc biệt năm nay có hai nàng công chúa tuyết là chị em sinh đôi khá dễ thương đi cùng ông già Noel nữa đấy ạ!
Một điểm dừng khó quên
Tại sao chúng con lại chọn quận 8 và quận 4 để vui Noel cùng đám trẻ? Xin thưa, trong nội thành này, một vài chỗ ở quận 8 còn nghèo, quận 4 thì phức tạp lại phảng phất một chút giang hồ mà nhóm chúng con lại “yêu trẻ bụi đời”, nhờ có người đưa đường dẫn lối, thế là chúng con đồng ý luôn! Vào thời điểm này, bỗng dưng có trong tay 90 thiếu nhi (70 trẻ em vào đời sớm và 20 em lang bạt với con thuyền trên sông nước cùng cha mẹ) để vui Noel là quí lắm rồi! Các cháu thiếu nhi trong nhà thờ bao giờ cũng được chăm lo đầy đủ, thôi thì để các cháu “hè phố” cho Bông Hồng Xanh “bao thầu” hết!
Chúng con chọn khoảnh đất trống trước cái chợ nhỏ, chợ Rạch Cát, để giăng bạt sinh hoạt. Đối diện chợ là con kênh đen ngòm; ai mà té xuống đó thì hết lớn nổi ạ! Gần đó là một xe rác chưa kịp kéo đi. Trông chúng con giống như một gánh hát rong, đượm đầy chất bụi đời vậy!
Hỏi thăm một số em thì con được biết, một nửa các em đã nghỉ học rồi làm những việc như đẩy cát, đắp đất, cắt chỉ quần áo, bán vé số, bán chuối chiên, phụ hồ, phụ bán hủ tíu…Ở khu này có lớp tình thương, nhưng các em làm việc cả ngày mệt nên cũng chẳng muốn học. Nhìn các cháu, con thấy buồn buồn. Con phát biểu đại ý rằng, đây là lần làm quen gặp gỡ, nếu có dịp sẽ cùng vui với các em “vào đời sớm” một cách thân thiện hơn.
Đi dọc con kênh nước đen có một số con thuyền, chúng con được người địa phương dẫn đi. Ở chỗ nào trên đất nước của con, muốn phát quà một cách trật tự đàng hoàng là phải “xin phép” đó! Hổng phải muốn làm từ thiện là làm đâu! Con thấy sống trên ghe buồn và thiếu thốn quá.
Ở quận 4, vào chiều Chúa nhật, các ghe nhỏ về đậu đầy trên sông, dọc theo con đường. Họ là đồng nghiệp với thánh Phêrô đấy ạ, nhưng họ không bắt cá mà bán dừa, chuối, đu đủ…Trẻ con trên ghe cũng khá nhiều nhưng tiếp cận với các cháu là khó vì trời đã tối mà chúng con chỉ mới làm quen một số ghe. Chắc là vào dịp Tết này, chúng con trở lại quận 4 nữa vì thấy thương trẻ con trên những ghe nhỏ làm sao!
Ông già Noel vào trường tiểu học Lạc Long Quân
Đã 24 năm qua, con dạy học ở trường này nhưng chưa bao giờ có một ông già Noel bằng xương bằng thịt có mặt ở đây mà vui chơi với học sinh. Nay thấy thầy hiệu trưởng mới khá thoáng, sống có tình người nên con quyết định bộc lộ ý định của mình, không ngờ thầy hiệu trưởng bằng lòng còn các thầy cô giáo khác rất đồng tình.
Học trò đang phải thi cuối học kỳ I nên con chỉ vui Noel cho các học sinh buổi chiều. Các cháu ngỡ ngàng và thích quá. Con không thể diễn tả niềm vui của các em. Chúng con trao quà cho các em mồ côi cha hoặc mẹ, mỗi lớp một em, quà chỉ là đường, sữa và bánh, nhưng các cháu hớn hở vô cùng. Mỗi lớp chúng con tặng chung một món quà bự, gồm bánh kẹo để thầy cô giáo chia cho cả lớp.
Nàng công chúa tuyết thì dạy hát cho các em. Bài hát này khuyên các em không nên đánh nhau nên có lời khá ngộ nghĩnh như: “Con cò, con cua, con cá. Ba con tranh nhau hòn đá. Nào ngờ gặp người đánh cá. Bắt luôn cá cua lẫn cò. Toòng teeng!!
Vui nhất là phần sổ số Bông Hồng Xanh. Có 500 vé số được phát ra; giải thưởng là đồ chơi như xe hơi, búp bê, con cá có bánh xe, con si- đa có đèn chớp. ….Nhìn các em háo hức trúng số, chúng con xúc động quá!
Khi các học sinh ra về, con nói ông già Noel và công chúa tuyết đứng trước cổng trường tiễn các cháu, tạo một bầu khí vui như Tết!
Sáng hôm sau, nhiều cô trách yêu con rằng: “Chị Loan chỉ làm phước nơi nao để cầu ao không có…láp tốp!” Cô khác nói: “Mãi đến bây giờ mới làm ở trường mình, tệ bạc quá!”. Còm mấy cô lớp ba nói: “Nhóm chị không công bằng, tại sao không làm cho học sinh buổi sáng nữa? Con chỉ cười trừ.
Trường Lạc Long Quân nằm trên con đường Lạc Long Quân. Trước kia, đây chính là trường học của giáo xứ Phú Trung, hạt Tân Sơn Nhì. Có một nhà thờ nhò của giáo xứ ở ngay bên cạnh trường. Khi con chuyển về đây dạy học, vùng này còn nghèo. Cách trường 400 mét có một nghĩa địa mà người Khơ-me đến ở thành một xóm.
Sau năm 1975, Nhà Nước quản lý nhà trường, còn nhà thờ nhỏ chỉ có lễ ngày Chúa nhật. Rồi khu này ít giáo dân quá mà ngôi trường chật hẹp, nên nhà trường xin cha xứ Phú Trung cái nhà nguyện nhỏ đó nên trường Lạc Long Quân ngày nay mới được rộng rãi khang trang như thế.
Ngôi trường có cả ngàn học sinh thế mà học sinh Công giáo rất ít nên chúng con muốn chia sẻ niềm vui Chúa Giáng trần cho các cháu ngoại đạo; Chúng con làm như vậy vừa vui lại vừa có tính truyền giáo cách nhẹ nhàng, phải không ạ? Vì con nghĩ rằng, ai vui niềm vui Giáng Sinh là gián tiếp nhận rằng, rõ ràng là Chúa Cứu Thế có đến!
Đến bệnh viện Nhi Đồng ở Đồng Nai
Với 500 phần quà và những phong bì hỗ trợ bệnh nhân nghèo, chúng con có một “show hoành tráng” ở vùng Biên Hòa. Ở đây nhiều các cháu từ sơ sinh đến 6 tuổi mà bệnh viện rất rộng và thoáng. Ngoài bánh và sữa, năm nay chúng con có một thứ quà là những con thú nhỏ bằng nhựa nhiều mầu, bóp vào kêu chip chip rất vui tai làm các cháu thích quá. Mai mốt nếu con có được lên Thiên Đàng, con sẽ mang theo hai bao những con “chip chip” để các thánh bé xíu chơi cho vui tay! Đi vòng quanh bệnh viện con muốn mệt xỉu. Tết này, Mẹ Maria và Các Thánh phải lì xì cho chúng con đấy vì làm xong ba show, con gấy hẳn đi một ký lô gam.
Bệnh viện Nhi Đồng ở Sài Gòn và Trung Tâm Ung Bướu năm nào cũng có hai ba đoàn cho, chúng con dạt lên Biên Hòa thấy người ta đón niềm nở quá! Bác sĩ phó giám đốc bệnh viện nói, nhóm Bông Hồng Xanh làm ông già Noel đầu tiên ở đây. Thế là chúng con phá kỷ lục đấy, hai lần làm ông già Noel đầu tiên ở hai bệnh viện.
Con muốn viết dài hơn nhưng vì mệt quá ạ! Thôi, con xin phép dừng bút.
NÓM CTXH BÔNG HỒNG XANH XIN KÍNH CHÚC CHÚA, MẸ MARIA, CÁC THÁNH NAM NỮ VÀ ÔNG GIÀ NOEL MỘT NĂM MỚI BỘI THU LỜI CẦU NGUYỆN, VIỆC LÀNH VÀ NIỀM VUI VÌ CẢ THẾ GIỚI ĐƯỢC AN LÀNH.