Tôi dự thánh lễ họp mặt đồng hương Bùi Chu miền Sài Gòn

Hằng năm, cứ vào ngày Chúa nhật đầu tiên của năm mới Tết Nguyên Đán, tôi đều đến tham dự họp mặt với những người đồng hương giáo xứ chánh tòa Bùi Chu miền Sài Gòn.

Năm Canh Dần này, thánh lễ truyền thống kính nhớ tổ tiên được tổ chức tại giáo xứ An Lạc, Chí Hòa, Sài Gòn.

Xem hình họp mặt đồng hương tạoi Sài gòn

Người Châu Á đang hưởng tiết xuân năm mới thế mà cái nắng chói chang của mùa hè đã đổ xuống làm bầu khí oi bức khó chịu. Nhưng con cháu dòng tộc họ Vũ và họ Đỗ vẫn tề tựu để dự lễ. Đây là một chiều sâu hạnh phúc cho những người cùng chung một dòng máu họp mặt.

Thánh lễ bắt đầu, tôi ngạc nhiên khi thấy cha Đa Minh Đỗ Anh Dũng, chánh xứ Khánh Hội, Sài Gòn, chủ sự. Hơn một năm qua, cha bị bệnh tai biến nên không sinh hoạt đồng hương, nay bệnh tình đã khá, cha không ngại đến đây. Đời người mong manh thật, có thể rẽ lối bất cứ lúc nào vì bỗng dưng bệnh tật, tai nạn, chết chóc…ai tự hào về những gì mình đang có hoặc bám víu vào cuộc sống này quả là non nớt trong suy nghĩ.

Cùng đồng tế là cha Đa Minh Đỗ Văn Thiêm, chánh xứ Thánh Gia, Tân Hiệp, Kiên Giang. Tôi cảm thấy thú vị vì lát nữa đây tôi sẽ được nghe cha hát trong tiệc họp mặt. Cha là linh mục khá lãng mạn, sáng tác được một tập nhạc có tên “Những Ca Khúc Thần Cảm”, tức là những bài hát cảm nghiệm về Thiên Chúa; viết sách về tình yêu như Cho Tình Nồng Say, Tình Ơi Dậy Đi hay sách suy tư thì khá nhiều như Giọt Nước Mắt Hồng, Giã Từ Quán Trọ, Đàn Ông Đàn Bà Tội Lỗi…

Song hôm nay, bài giảng dành cho bà con đồng hương Bùi Chu của cha lại không nói về ông bà tổ tiên như mọi năm mà là một bài học trong mùa chay này.

Nói đến cám dỗ là người ta nghĩ ngay đến ma quỉ. Thật ra, nên dùng từ “dụ dỗ” thì đúng hơn. Nghĩa là ma quỉ dụ dỗ người ta làm điều sai trái mà cứ tưởng mình làm đúng. Cơn cám dỗ là viên thuốc độc được bọc đường. Tổ tiên chúng ta đã “thua trận” vì muốn con người thành thượng đế; ngẫm buồn cười cho tiên tổ của chúng ta – là kiếp tro bụi, được hưởng ân lộc là cuộc sống thiên đàng - thế mà lại tưởng mình là cao cả…

Tại sao ma quỉ không cám dỗ Chúa về mặt tình cảm mà lại dụ dỗ về miếng ăn, xem ra có vẻ tầm thường quá? Không đâu, nó cám dỗ rất đúng chỗ, nó biết mỗi người có một thế yếu về mặt này hay mặt nọ và nó “khai thác” điểm ấy. Chúa vừa ăn chay bốn mươi ngày xong thì đói, thế là nó dùng miếng ăn mà cám dỗ. Thật đáng tiếc nếu ai đó bị ngã đổ vì miếng ăn. Của ăn khiến chúng ta được sống theo kiếp CON, chứ chưa thăng lên thành kiếp người, còn của ăn tinh thần mới giúp chúng ta thành NGƯỜI. Khi ăn một con tôm hùm hay một củ khoai, qua cổ họng thì chúng đều là một thứ thức ăn và được tiêu hóa như nhau.

Tôi cảm thấy rất vui khi nghe được đoạn bài giảng này. Nhiều người quá cầu kỳ trong cách ăn uống làm tôi rất khó chịu, vì miếng ăn chỉ là “miếng tồi tàn” thôi mà! Nhưng đoạn sau của bài giảng lại đi vào lòng của những người có gốc gác từ làng Bùi Chu ngày xưa mà hiện nay, có người kinh doanh, có người công chức, có người lao động phổ thông…

Nhiều người đưa hình ảnh thụ tạo làm thần tượng mà không tôn thờ Thiên Chúa là đấng tạo dựng con người. Những nhân vật nổi tiếng, có cách sống đúng được người ta thần tượng nhưng lẽ ra chỉ nên kính trọng mà thôi. Còn tôn thờ sự giàu có ư? Nhiều người trong chúng ta là kẻ ăn trộm vàng của Chúa, vì Người để vàng trong thiên nhiên ( ở mỏ), lấy của Chúa rồi lại tôn thờ sự giàu có đó hoặc lăn xả vào mà tìm của cải vật chất.

Tôi thấy ngộ nhất là mẩu chuyện, có người đến xin cha dâng lễ cầu nguyện để chuyến hàng lậu buôn qua biên giới Campuchia được xuôi lọt nhưng cha từ chối vì thấy mình đồng lõa với sai trái, tôi nghĩ rõ ràng người ta mang Chúa ra ngả giá, tính toán theo kiểu bỏ con tép, bắt con tôm!

Sau thánh lễ, mọi người họp mặt trong tiệc mừng. Ban Đại Diện đồng hương báo cáo công tác đã làm như thăm người bệnh, thông báo người qua đời, báo cáo quĩ, ân nhân đóng góp, thánh lễ cầu nguyện, làm việc bác ái.…có một tình thân thương giữa những người con cùng quê hương, cùng quê cha đất tổ và có khi là họ hàng thân thiết.

Hôm nay, ở một nơi nào đó, hẳn là ông bà tổ tiên của đồng hương làng Bùi Chu, dòng họ Vũ, Đỗ chúng tôi được hạnh phúc vì lời cầu nguyện và sự liên kết trong tình thân này. Cái nắng của buổi trưa xoáy xuống đầu chúng tôi, tôi nghĩ: mai này, chúng tôi cũng được ở nơi mát mẻ như tổ tiên của mình và mong rằng con cháu cũng họp mặt cầu nguyện như hôm nay.