Phải chăng đời là thế!

Nếu như lúc nào đó tình yêu cho con người ta cái lãng mạn để nghĩ về một túp lều tranh hai trái tim vàng thì giờ đây, thui thủi dưới những túp lều lụp xụp, tối tăm, “đơn giản”, cảm giác ấy trở thành hiện thực, nhưng là một hiện thực đến đau lòng, một hiện thực “trơ trẽn” mà chỉ những mảnh đời đang chuẩn bị “xuống núi” mới thực sự Thấm…thía! Trong chuyến mục vụ bác ái vào sáng Chúa nhật V Mùa Chay (sáng ngày 21 tháng 3) vừa qua tại hai xứ La Nham và Hội Yên, chúng tôi đã được cận cảnh những buổi chiều như thế.

Chúng tôi gặp những cụ ông, cụ bà. Tuổi các cụ đã ngoài bát tuần, những thước phim cuộc đời lúc nhớ lúc quên, nhưng điều mà họ không quên là nhớ đến những ngày còn cường tráng, tháo vát.

Tui làm ban hành giáo 30 rồi. Năm nay đã 84 tuổi rồi, nên chuyện gì trong xứ ni tui cũng biết


Cũng dễ hiểu khi các cụ chập chờn kể những chuyện “đời tui”, bởi giờ đây khi những ráng chiều đã nặng, tương lai đối với họ vừa ảm đảm, vừa xa xỉ, hiện tại đối với họ dù có được quan tâm cỡ não cũng thấy cô đơn, thua thiệt, thậm chí ghen tỵ với cánh trai trẻ mà một thời mình đã là…Họ đã trải qua bao ráng chiều tự nhiên, nhưng có lẽ không lúc nào lại ảm đạm như chính ráng chiều chính cuộc đời họ.

“Con cái mỗi đứa một phương, không chừng mẹ đã nhắm mắt cả mấy ngày cũng không đứa mô biết”. Đó là tâm sự rất chân thành của một cụ bà đã ở vào tuổi 83, cái tuổi mà đáng lẽ ra luôn được cháu con sum vầy, xúm xít. Thực tế thì cụ đang lủi thủi một mình trong một góc mà nếu gọi là nhà thì cũng không phải, là phòng e không hợp.



Dẫu quy luật Sinh – Bệnh – Lão – Tử là thế nhưng điều tôi cảm thấy “phớt buồn” là khi phải chứng kiến cái trái ngang của kiếp nhân sinh. Lần kia tôi hỏi một anh bạn sinh viên: “Tại sao cậu cứ thích gọi cha mẹ mình là ông bà già thế?” Anh không ngần ngại đưa ra một một định nghĩa nghe qua có vẻ rất triết lý: “Thì họ suy nhược cả về mặt thể chất lẫn tinh thần, không gọi là ông bà già thì gọi thế nào.” Cứ ngỡ đó chỉ là một cảm xúc nông nổi nhất thời của tuổi trẻ, nhưng khi bước vào trong những khung cảnh đời thường, điều đó còn rõ ràng hơn định nghĩa kia nhiều lần. Thật ngạc nhiên khi bên cạnh những túp lều tồi tàn lại là những căn nhà bóng láng gạch bông, mái Thái mà chủ nhân lại chính là con trai, con gái các cụ. Trăm ngàn lí do để giải thích: nào là vì ông bà thích sống riêng cho thoải mái; nào là bà khó khăn trong việc đi lại, ở sau đó cho gần chỗ vệ sinh…Có lẽ như người ta thường nói “đời là thế”, phải - quấy, nên – không thế nào tự mỗi người suy nghĩ.

Giữa cái nắng hè găt gắt sắp đến, lại thêm những đợt gió Lào rát mặt, chúng tôi – những chủng sinh chỉ có một “chiếc quạt nan”, mong sao nó có thể giúp các cụ nhìn nó “phe phẩy” mà nguôi ngoai chút cô đơn khi ráng chiều nặng trũi.