Giữa cái nắng oi bức của những ngày giáp nắng giáp mưa, nhóm Bông Hồng Xanh lại quẩy gói đi về miền tây. Miền tây Nam bộ thì quen thuộc quá rồi, có gì mà phải rong ruỗi? Xin thưa, chúng tôi trở lại vùng Long Xuyên (An Giang) và vùng Tân Hiệp (Kiên Giang) để tiếp nhận ba căn nhà tình thương, 10 nhà vệ sinh và trao tặng thêm một căn nhà nữa.,
Chúng tôi dừng chân nhiều lần, xin được tường thuật qua từng điểm dừng và chia sẻ tâm tình sau mỗi điểm dừng đó.
Xem hình chuyến đi
- Điểm dừng thứ 1: Sau chặng đường dài trên chuyến xe khách chất lượng cao, chúng tôi vào Tòa Giám Mục Long Xuyên thăm vị giám mục già yếu mà vẫn phục vụ Giáo hội qua những bài viết - Đức cha GB. Bùi Tuần. Ngài tỏ ra rất quan tâm về sự việc đang xảy ra tại TGP Hà Nội. Chúng tôi ngồi im lặng. Phải nói sao đây khi trên các phương tiện truyền thông, một số người đã nói lên quan điểm của mình khiến nhiều người không thể không suy nghĩ; mà nếu suy nghĩ khác nhau thì thật là nguy hiểm, nguy hiểm vì khác nhau có thể là mầm mống của chia rẽ? Mà chia rẽ phải chăng là một cái bẫy của ma quỷ?
Điểm dừng thứ 2: Chúng tôi nghỉ đêm tại nhà thờ Nhơn Mỹ. Cha sở giới thiệu và đề nghị chúng tôi mua giúp một miếng đất ngang 8 mét dài 15 mét để giúp cho ba gia đình nghèo: một gia đình dựng nhà trên đất người khác, nay nền bị sụp hố chủ đất không cho đắp lại; một nhà khác ở ven sông, tháng 7 này người ta vét con kênh không biết phải dỡ nhà đi đâu; một bà già mắt mờ vì bệnh thận, thường ngày bà nằm ở một cái chòi, nay người em thương cho nằm nhờ. (http://www.youtube.com/watch?v=p7kqVaacU7k)
Khi đến tận nơi thăm ba gia đình đó, chúng tôi đều chùng lòng xuống và quyết định trao ngay vào tay cha 20 triệu đồng (khoảng 1.050 Usd), có ông chủ tịch Hội Đồng Mục Vụ chứng kiến, để mua mảnh đất gần nhà thờ đó. Đây là số tiền của hai linh mục dòng, vị ân nhân John H, cô Tuyết và một linh mục ở Sài Gòn trao tặng.
Ở Sài Gòn có người sở hữu đến ba bốn căn nhà lầu, còn những người dân quê này, gần hết đời mà chưa có một miếng đất mà ngả lưng cho đời mình! Chỉ có tình yêu của Chúa chảy vào lòng, người ta mới có thể san sẻ cho phần nào đỡ chênh lệch, có đúng không?
- Điểm dừng thứ 3: Sáng hôm sau, chúng tôi dự thánh lễ sáng Chúa nhật tại nhà thờ nhỏ của họ đạo Tham Buôn, nằm trên địa bàn huyện Chợ Mới. Đây là điểm truyền giáo có từ năm 1945 nhưng cứ “chết đi sống lại” nhiều lần, nay được cha sở giáo xứ Nhơn Mỹ chăm sóc. Sau thánh lễ, cha xứ dẫn chúng tôi đến một gia đình đang ở căn nhà mới mà Bông Hồng Xanh mới tặng. Lại ghé vào một gia đình đang “đậu dây keo”, tức là đang se những sợi dây nilon được làm từ hạt nhựa, thành những cuộn dây luộc để buộc tàu ghe, làm viền cho lưới, hay cột những gì cần trong đời sống… Chúng tôi thấy rất thú vị vì đi đến vùng nào, lại được nhìn thấy sinh hoạt đặc thù của vùng đó. Đúng là Chúa quan phòng và Chúa Thánh Thần hằng soi sáng cho con người trong việc tìm kế sinh nhai.
- Điểm dừng thứ 4: Chúng tôi trở lại nhà thờ Hòa Lợi 3 (Vĩnh Lợi, Châu Thành, An Giang) để tiếp nhận hai căn nhà và 10 nhà vệ sinh do một cộng đoàn Công giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ nhờ chúng tôi trao tặng (số tiền trên do giáo xứ tổ chức văn nghệ vào dịp Giáng Sinh mà có). Thật là vui khi nhìn những căn nhà mới. Cha sở nói: “Từ khi quí ân nhân cho vùng này ba căn nhà và nhà vệ sinh, nhiều người lên tiếng xin trợ giúp, tôi nhức cái đầu quá!” Chúng tôi cười: “Cha chờ chúng con trúng số thì khu này đẹp hết biết!”.
Một bạn trẻ đi trong chuyến này đang theo đuổi ơn gọi linh mục chắc lưỡi: “Các cha trẻ ở một nơi khỉ ho cò gáy thế này buồn thật!” Chúng tôi nghĩ, linh mục của Chúa dù ở nơi đô hội hay vùng gió hú xa xôi thì cũng mang sứ mạng rao giảng Tin Mừng mà thôi, ai so sánh việc sướng hay khổ của linh mục thì quả là ấu trĩ trong suy nghĩ.
- Điểm dừng thứ 5: Trước khi đi sang vùng Tân Hiệp, chúng tôi ghé vào khu du lịch Thoại Sơn, nơi có núi Sập. Gọi là núi Sập vì lúc trước núi khá cao, bị sập xuống nên có tên gọi như thế. Trong khu này, người ta có làm bảng ghi tiểu sử và công đức ông Thoại Ngọc Hầu. Chu vi của núi khá lớn, có đường cho xe hơi lên nhưng rất dốc, dễ bị tuột xuống. Vách đá thẳng đứng, hồ nước đẹp, không gian rộng thoáng làm chúng tôi thấy thoải mái, giảm stress. Trên núi có ngôi chùa. Dưới chân núi cách đó không xa là nhà thờ núi Sập thuộc giáo phận Long Xuyên. Phải thừa nhận rằng, nhiều nơi trên đất nước này là hang cùng ngõ hẻm nhưng Giáo hội luôn chú ý quan tâm hình thành một điểm truyền giáo, rồi dần dần điểm truyền giáo đó thành họ đạo, sau cùng là thành một giáo xứ. Vì thế khi chúng tôi đi đến đâu, hỏi thăm nhà thờ thì đều có thể nhận được câu trả lời thú vị về địa điểm một họ đạo hay một nhà thờ nào đó; chỉ tiếc rằng vì quá mải mê lên đỉnh núi, rồi trời sụp tối nên chúng tôi không thăm nhà thờ Núi Sập được; tiếc cho một lần đến nơi đây.
Điểm dừng thứ 6: Vào đến vùng Kiên Giang, chúng tôi trọ đêm tại nhà của họ hàng rồi sáng sớm hôm sau đến thăm bà mù tân tòng mà tôi đã có dịp nói đến (http://www.youtube.com/watch?v=XByl2_kmkww). Bà đang cần căn nhà mới vì căn nhà lá vá tôn của bà sắp sụp mà chủ nhà muốn lấy lại đất để bán. Chúng tôi cầm 20 triệu đồng (khoảng 1.050 Usd) đã “trầy vi tróc vẩy” xin được tại Sài Gòn, trao cho cha xứ xây nhà gấp còn tiền mua đất thì…thiếu lại, khi nào gom đủ thì trả. Mua đất bây giờ khó, phải nhanh tay kẻo người ta đổi ý.
Cha xứ và mấy ông trùm chở chúng tôi đi dọc con kênh, thăm nhiều gia đình nghèo. Thôi thì khá nhiều căn nhà lá vách cây tồi tàn. Tôi lại ao ước mình là cô tiên cầm đũa thần đi qua các vùng quê Việt Nam, gõ một cái nhà lá biến thành nhà xây; chỉ tiếc cho ai đó giàu có lại xây cho mình ngôi nhà mấy triệu đô – la có dát vàng mà chẳng hề nghĩ đến “thế giới quanh ta” gì cả!. Chúng tôi gặp gia đình kia trong một nhà lá ven sông, dù chưa có đạo nhưng hai ông bà siêng đến nhà thờ dự lễ vì hy vọng….giáo xứ sẽ mua đất xây cho một căn nhà (http://www.youtube.com/watch?v=_4XsRIDMBb8). Tôi tự hỏi: nếu người ta đến với Chúa chỉ vì cơm áo gạo tiền thôi thì có nên chấp nhận không? Tôi lại nghĩ thầm: Chúa là ông vua giàu có, tiếng tăm vang dội từ đời nọ sang đời kia, không ai có thể dùng cường quyền mà dập tắt niềm tin của một người tin vào Ngài; thôi thì nếu nghèo quá, cứ lăn xả vào lòng Ngài mà mong được xót thương!
Điểm dừng thứ 7: Giữa trưa nắng chang chang, chúng tôi chuẩn bị về Sài Gòn thì nhận được lời mời của một linh mục trẻ trong khu vực. Cha mời chúng tôi ghé thăm một gia đình thật bất hạnh vì có người con trai bị mù, người con khác cũng đang tuổi thanh niên bị tâm thần phải xích trong góc nhà, còn người con trai khác sống bình thường thì mới bị điện giật chết. Có lẽ vì quá đau khổ nên ông bố yếu ớt và bà mẹ già nua ấy bị tâm thần nhẹ, thỉnh thoảng ra giữa đường lẩm bẩm chửi rủa ai không rõ. (http://www.youtube.com/watch?v=2VFvbeYhC0A
http://www.youtube.com/watch?v=94Dg9o2KviI)
Cha mong chúng tôi giúp điều kiện để chỉnh sửa cho gia đình này được sạch sẽ vệ sinh. Tôi chân thành trả lời rằng bất cứ khi nào có điều kiện, chúng tôi sẽ xuống đây ngay!
Một lời kết màu xanh
Chúng tôi trở về Sài Gòn mà toàn thân bị ê ẩm vì đi xe chợ (xe tư nhân chứ không thuộc công ty), xóc lên xóc xuống, nhưng lòng vẫn vui vì hoàn tất công việc tốt đẹp. Xin cảm ơn quí vị đã ghé đọc những điểm dừng của chúng tôi.
Chúng tôi dừng chân nhiều lần, xin được tường thuật qua từng điểm dừng và chia sẻ tâm tình sau mỗi điểm dừng đó.
Xem hình chuyến đi
- Điểm dừng thứ 1: Sau chặng đường dài trên chuyến xe khách chất lượng cao, chúng tôi vào Tòa Giám Mục Long Xuyên thăm vị giám mục già yếu mà vẫn phục vụ Giáo hội qua những bài viết - Đức cha GB. Bùi Tuần. Ngài tỏ ra rất quan tâm về sự việc đang xảy ra tại TGP Hà Nội. Chúng tôi ngồi im lặng. Phải nói sao đây khi trên các phương tiện truyền thông, một số người đã nói lên quan điểm của mình khiến nhiều người không thể không suy nghĩ; mà nếu suy nghĩ khác nhau thì thật là nguy hiểm, nguy hiểm vì khác nhau có thể là mầm mống của chia rẽ? Mà chia rẽ phải chăng là một cái bẫy của ma quỷ?
Điểm dừng thứ 2: Chúng tôi nghỉ đêm tại nhà thờ Nhơn Mỹ. Cha sở giới thiệu và đề nghị chúng tôi mua giúp một miếng đất ngang 8 mét dài 15 mét để giúp cho ba gia đình nghèo: một gia đình dựng nhà trên đất người khác, nay nền bị sụp hố chủ đất không cho đắp lại; một nhà khác ở ven sông, tháng 7 này người ta vét con kênh không biết phải dỡ nhà đi đâu; một bà già mắt mờ vì bệnh thận, thường ngày bà nằm ở một cái chòi, nay người em thương cho nằm nhờ. (http://www.youtube.com/watch?v=p7kqVaacU7k)
Khi đến tận nơi thăm ba gia đình đó, chúng tôi đều chùng lòng xuống và quyết định trao ngay vào tay cha 20 triệu đồng (khoảng 1.050 Usd), có ông chủ tịch Hội Đồng Mục Vụ chứng kiến, để mua mảnh đất gần nhà thờ đó. Đây là số tiền của hai linh mục dòng, vị ân nhân John H, cô Tuyết và một linh mục ở Sài Gòn trao tặng.
Ở Sài Gòn có người sở hữu đến ba bốn căn nhà lầu, còn những người dân quê này, gần hết đời mà chưa có một miếng đất mà ngả lưng cho đời mình! Chỉ có tình yêu của Chúa chảy vào lòng, người ta mới có thể san sẻ cho phần nào đỡ chênh lệch, có đúng không?
- Điểm dừng thứ 3: Sáng hôm sau, chúng tôi dự thánh lễ sáng Chúa nhật tại nhà thờ nhỏ của họ đạo Tham Buôn, nằm trên địa bàn huyện Chợ Mới. Đây là điểm truyền giáo có từ năm 1945 nhưng cứ “chết đi sống lại” nhiều lần, nay được cha sở giáo xứ Nhơn Mỹ chăm sóc. Sau thánh lễ, cha xứ dẫn chúng tôi đến một gia đình đang ở căn nhà mới mà Bông Hồng Xanh mới tặng. Lại ghé vào một gia đình đang “đậu dây keo”, tức là đang se những sợi dây nilon được làm từ hạt nhựa, thành những cuộn dây luộc để buộc tàu ghe, làm viền cho lưới, hay cột những gì cần trong đời sống… Chúng tôi thấy rất thú vị vì đi đến vùng nào, lại được nhìn thấy sinh hoạt đặc thù của vùng đó. Đúng là Chúa quan phòng và Chúa Thánh Thần hằng soi sáng cho con người trong việc tìm kế sinh nhai.
- Điểm dừng thứ 4: Chúng tôi trở lại nhà thờ Hòa Lợi 3 (Vĩnh Lợi, Châu Thành, An Giang) để tiếp nhận hai căn nhà và 10 nhà vệ sinh do một cộng đoàn Công giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ nhờ chúng tôi trao tặng (số tiền trên do giáo xứ tổ chức văn nghệ vào dịp Giáng Sinh mà có). Thật là vui khi nhìn những căn nhà mới. Cha sở nói: “Từ khi quí ân nhân cho vùng này ba căn nhà và nhà vệ sinh, nhiều người lên tiếng xin trợ giúp, tôi nhức cái đầu quá!” Chúng tôi cười: “Cha chờ chúng con trúng số thì khu này đẹp hết biết!”.
Một bạn trẻ đi trong chuyến này đang theo đuổi ơn gọi linh mục chắc lưỡi: “Các cha trẻ ở một nơi khỉ ho cò gáy thế này buồn thật!” Chúng tôi nghĩ, linh mục của Chúa dù ở nơi đô hội hay vùng gió hú xa xôi thì cũng mang sứ mạng rao giảng Tin Mừng mà thôi, ai so sánh việc sướng hay khổ của linh mục thì quả là ấu trĩ trong suy nghĩ.
- Điểm dừng thứ 5: Trước khi đi sang vùng Tân Hiệp, chúng tôi ghé vào khu du lịch Thoại Sơn, nơi có núi Sập. Gọi là núi Sập vì lúc trước núi khá cao, bị sập xuống nên có tên gọi như thế. Trong khu này, người ta có làm bảng ghi tiểu sử và công đức ông Thoại Ngọc Hầu. Chu vi của núi khá lớn, có đường cho xe hơi lên nhưng rất dốc, dễ bị tuột xuống. Vách đá thẳng đứng, hồ nước đẹp, không gian rộng thoáng làm chúng tôi thấy thoải mái, giảm stress. Trên núi có ngôi chùa. Dưới chân núi cách đó không xa là nhà thờ núi Sập thuộc giáo phận Long Xuyên. Phải thừa nhận rằng, nhiều nơi trên đất nước này là hang cùng ngõ hẻm nhưng Giáo hội luôn chú ý quan tâm hình thành một điểm truyền giáo, rồi dần dần điểm truyền giáo đó thành họ đạo, sau cùng là thành một giáo xứ. Vì thế khi chúng tôi đi đến đâu, hỏi thăm nhà thờ thì đều có thể nhận được câu trả lời thú vị về địa điểm một họ đạo hay một nhà thờ nào đó; chỉ tiếc rằng vì quá mải mê lên đỉnh núi, rồi trời sụp tối nên chúng tôi không thăm nhà thờ Núi Sập được; tiếc cho một lần đến nơi đây.
Điểm dừng thứ 6: Vào đến vùng Kiên Giang, chúng tôi trọ đêm tại nhà của họ hàng rồi sáng sớm hôm sau đến thăm bà mù tân tòng mà tôi đã có dịp nói đến (http://www.youtube.com/watch?v=XByl2_kmkww). Bà đang cần căn nhà mới vì căn nhà lá vá tôn của bà sắp sụp mà chủ nhà muốn lấy lại đất để bán. Chúng tôi cầm 20 triệu đồng (khoảng 1.050 Usd) đã “trầy vi tróc vẩy” xin được tại Sài Gòn, trao cho cha xứ xây nhà gấp còn tiền mua đất thì…thiếu lại, khi nào gom đủ thì trả. Mua đất bây giờ khó, phải nhanh tay kẻo người ta đổi ý.
Cha xứ và mấy ông trùm chở chúng tôi đi dọc con kênh, thăm nhiều gia đình nghèo. Thôi thì khá nhiều căn nhà lá vách cây tồi tàn. Tôi lại ao ước mình là cô tiên cầm đũa thần đi qua các vùng quê Việt Nam, gõ một cái nhà lá biến thành nhà xây; chỉ tiếc cho ai đó giàu có lại xây cho mình ngôi nhà mấy triệu đô – la có dát vàng mà chẳng hề nghĩ đến “thế giới quanh ta” gì cả!. Chúng tôi gặp gia đình kia trong một nhà lá ven sông, dù chưa có đạo nhưng hai ông bà siêng đến nhà thờ dự lễ vì hy vọng….giáo xứ sẽ mua đất xây cho một căn nhà (http://www.youtube.com/watch?v=_4XsRIDMBb8). Tôi tự hỏi: nếu người ta đến với Chúa chỉ vì cơm áo gạo tiền thôi thì có nên chấp nhận không? Tôi lại nghĩ thầm: Chúa là ông vua giàu có, tiếng tăm vang dội từ đời nọ sang đời kia, không ai có thể dùng cường quyền mà dập tắt niềm tin của một người tin vào Ngài; thôi thì nếu nghèo quá, cứ lăn xả vào lòng Ngài mà mong được xót thương!
Điểm dừng thứ 7: Giữa trưa nắng chang chang, chúng tôi chuẩn bị về Sài Gòn thì nhận được lời mời của một linh mục trẻ trong khu vực. Cha mời chúng tôi ghé thăm một gia đình thật bất hạnh vì có người con trai bị mù, người con khác cũng đang tuổi thanh niên bị tâm thần phải xích trong góc nhà, còn người con trai khác sống bình thường thì mới bị điện giật chết. Có lẽ vì quá đau khổ nên ông bố yếu ớt và bà mẹ già nua ấy bị tâm thần nhẹ, thỉnh thoảng ra giữa đường lẩm bẩm chửi rủa ai không rõ. (http://www.youtube.com/watch?v=2VFvbeYhC0A
http://www.youtube.com/watch?v=94Dg9o2KviI)
Cha mong chúng tôi giúp điều kiện để chỉnh sửa cho gia đình này được sạch sẽ vệ sinh. Tôi chân thành trả lời rằng bất cứ khi nào có điều kiện, chúng tôi sẽ xuống đây ngay!
Một lời kết màu xanh
Chúng tôi trở về Sài Gòn mà toàn thân bị ê ẩm vì đi xe chợ (xe tư nhân chứ không thuộc công ty), xóc lên xóc xuống, nhưng lòng vẫn vui vì hoàn tất công việc tốt đẹp. Xin cảm ơn quí vị đã ghé đọc những điểm dừng của chúng tôi.