ĐỨC TỔNG GIÁM MỤC PHÊRÔ NGUYỄN VĂN NHƠN HUẤN ĐỨC TẠI ĐẠI CHỦNG VIỆN THÁNH GIUSE HÀ NỘI
Vào hồi 18 giờ ngày 25 tháng 5 năm 2010, Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tân Tổng Giám Mục Giáo phận Hà Nội đã đến thăm và huấn đức chủng sinh tại Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội.
Tham dự buổi huấn đức của Đức Tổng Giám Mục Phêrô còn có Đức Cha Lôrensô Chu Văn Minh- Giám Đốc Đại Chủng Viện, quý cha trong Ban đào tạo và gần 200 chủng sinh của ba lớp: Thần I, Thần II và Thần III.
Sau lời giới thiệu của Đức Cha Giám Đốc, Đức Tổng Giám Mục nói: Trong lá thư từ biệt của Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt- Nguyên Tổng Giám Mục Giáo phận Hà Nội, Ngài có nói về anh em và gọi anh em là con ngươi của ngài. Con ngươi thì bao giờ cũng được bảo vệ một cách kĩ lưỡng; nó cũng góp phần quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Với tư cách là người kế nhiệm ngài tôi cũng cảm thấy mình phải có trách nhiệm với anh em như ngài đã từng quan tâm và chăm sóc. Tôi sẽ cố gắng nỗ lực theo khả năng Chúa ban, cùng với Đức Cha Lôrensô và quý cha để đồng hành và mang đến cho anh em những gì tốt đẹp nhất.
Trong huấn từ đầu tiên tại Đại Chủng Viện, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã nhắc lại sứ điệp của Đức Giáo Hoàng đương kim nhân ngày quốc tế cầu nguyện cho ơn thiên triệu lần thứ 47. Tựa để của sứ điệp là “Chứng tá đánh thức ơn gọi”, chúng ta thấy rõ ràng 3 ý đã ráp nối lại với nhau; chứng tá đã thôi thúc, thức tỉnh ơn gọi. Khi đọc sứ điệp này tôi không muốn nói đến khía cạnh cách thức trình bày để lôi cuốn ơn gọi mà muốn nhắm đến đời sống của chúng ta, tự nó chính là rao giảng. Chúng ta không nhằm đến mục đích là để giới thiệu hay quảng bá ơn gọi nhưng nếu ta sống đời sống ơn gọi của mình thì nó tự đánh thức và lôi cuốn nhiều ơn gọi. Như Đức Thánh Cha cũng nói trong sứ điệp: việc ơn gọi là việc của Chúa; Chúa gọi ai? Chúa gọi để làm gì? Chúa gọi như thế nào?
Trong tự do đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa thì nó lại ảnh hưởng những gương sống: gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Trong Cựu Ước, các ngôn sứ biết rằng họ được kêu gọi để làm chứng tá cho sứ điệp mà họ loan báo bằng chính đời sống của họ. Họ được chuẩn bị để đối mặt với nhiều hiểu lầm, từ chối và bách hại. Nhiệm vụ mà Thiên Chúa trao cho họ thôi thúc họ dấn thân hoàn toàn, như có một “ngọn lửa thiêu” trong tim họ, ngọn lửa không thể nào nén chịu được. Đây chính là chứng tá đánh động lòng người.
Sau thời đại của các ngôn sứ thì chính Đức Giêsu, Người được Chúa Cha sai đến để làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa cho toàn thể con người, không phân biệt một ai, nhất là những người hèn kém, những người tội lỗi, những người nghèo và những người bị dạt ra bên lề xã hội. Như vậy, Đức Giêsu là chứng tá tuyệt hảo về Thiên Chúa và về mối bận tâm của Người trong việc mang ơn cứu độ đến cho toàn nhân loại.
Trong bài huấn đức, Đức Tổng Giám Mục cũng nhắc đến ba khía trong đời sống của một linh mục được coi là thiết yếu. Yếu tố nền tảng và hữu hình nơi mỗi ơn gọi linh mục là tình bạn với Đức Giêsu. Đức Giêsu đã sống trong sự kết hợp liên lỉ với Cha và đã đánh thức nơi các môn đệ ước ao được sống kinh nghiệm ấy. Từ nơi Người, họ học cách sống trong sự kết hợp và đối thoại không ngừng với Thiên Chúa. Nếu một linh mục là một “người của Chúa”, người thuộc về Chúa và là người giúp người khác nhận biết và yêu mến Chúa, linh mục không thể bỏ qua việc vun trồng một sự thân thiết sâu đậm với Chúa, ở lại trong tình yêu của Chúa, và kiến tạo nên một không gian riêng để có thể lắng nghe Lời của Người. Vì thế, cầu nguyện là hình thức chứng tá đầu tiên có thể đánh thức nhiều ơn gọi khác.
Một khía cạnh khác trong đời sống thánh hiến linh mục là sự dâng tặng trọn vẹn chính mình cho Thiên Chúa. Thánh Gioan Tông Đồ đã viết: “Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Ki-tô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em”(1 Ga 3, 16).
Khía cạnh thứ ba tôi xin được nhắc đến đó là đời sống hiệp thông. Đức Giêsu đã chỉ ra rằng dấu chỉ để nhận ra kẻ muốn trở thành môn đệ của Người đó là một sự hiệp thông sâu thẳm trong tình yêu “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ Thầy, đó là anh em yêu thương nhau”(Ga 13, 35).
Cuối bài huấn đức, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã mời gọi anh em chủng sinh, những linh mục tương lai năng thực thi những gì mà Chúa đã muốn, đã gọi và chọn anh em để anh em sẽ là những linh mục tốt lành, những chứng tá sống động trong thế giới hôm nay.
Trong tinh thần hiệp nhất, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã ở lại dùng bữa cơm thân mật với toàn thể gia đình ĐCV ngay sau bài huấn đức đầu tiên với tư cách là chủ chăn mới của Tổng Giáo Phận Hà Nội.
Nguyện chúc Đức Tổng Giám Mục luôn mạnh khỏe Hồn- Xác để ngài hướng dẫn và đồng hành cùng mọi thành phần dân Chúa trong Tổng giáo phận và giáo hội tại Việt Nam.
Vào hồi 18 giờ ngày 25 tháng 5 năm 2010, Đức Cha Phêrô Nguyễn Văn Nhơn Chủ Tịch Hội Đồng Giám Mục Việt Nam, tân Tổng Giám Mục Giáo phận Hà Nội đã đến thăm và huấn đức chủng sinh tại Đại Chủng Viện Thánh Giuse Hà Nội.
Tham dự buổi huấn đức của Đức Tổng Giám Mục Phêrô còn có Đức Cha Lôrensô Chu Văn Minh- Giám Đốc Đại Chủng Viện, quý cha trong Ban đào tạo và gần 200 chủng sinh của ba lớp: Thần I, Thần II và Thần III.
Sau lời giới thiệu của Đức Cha Giám Đốc, Đức Tổng Giám Mục nói: Trong lá thư từ biệt của Đức Cha Giuse Ngô Quang Kiệt- Nguyên Tổng Giám Mục Giáo phận Hà Nội, Ngài có nói về anh em và gọi anh em là con ngươi của ngài. Con ngươi thì bao giờ cũng được bảo vệ một cách kĩ lưỡng; nó cũng góp phần quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Với tư cách là người kế nhiệm ngài tôi cũng cảm thấy mình phải có trách nhiệm với anh em như ngài đã từng quan tâm và chăm sóc. Tôi sẽ cố gắng nỗ lực theo khả năng Chúa ban, cùng với Đức Cha Lôrensô và quý cha để đồng hành và mang đến cho anh em những gì tốt đẹp nhất.
Trong huấn từ đầu tiên tại Đại Chủng Viện, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã nhắc lại sứ điệp của Đức Giáo Hoàng đương kim nhân ngày quốc tế cầu nguyện cho ơn thiên triệu lần thứ 47. Tựa để của sứ điệp là “Chứng tá đánh thức ơn gọi”, chúng ta thấy rõ ràng 3 ý đã ráp nối lại với nhau; chứng tá đã thôi thúc, thức tỉnh ơn gọi. Khi đọc sứ điệp này tôi không muốn nói đến khía cạnh cách thức trình bày để lôi cuốn ơn gọi mà muốn nhắm đến đời sống của chúng ta, tự nó chính là rao giảng. Chúng ta không nhằm đến mục đích là để giới thiệu hay quảng bá ơn gọi nhưng nếu ta sống đời sống ơn gọi của mình thì nó tự đánh thức và lôi cuốn nhiều ơn gọi. Như Đức Thánh Cha cũng nói trong sứ điệp: việc ơn gọi là việc của Chúa; Chúa gọi ai? Chúa gọi để làm gì? Chúa gọi như thế nào?
Trong tự do đáp trả lời mời gọi của Thiên Chúa thì nó lại ảnh hưởng những gương sống: gần mực thì đen, gần đèn thì rạng. Trong Cựu Ước, các ngôn sứ biết rằng họ được kêu gọi để làm chứng tá cho sứ điệp mà họ loan báo bằng chính đời sống của họ. Họ được chuẩn bị để đối mặt với nhiều hiểu lầm, từ chối và bách hại. Nhiệm vụ mà Thiên Chúa trao cho họ thôi thúc họ dấn thân hoàn toàn, như có một “ngọn lửa thiêu” trong tim họ, ngọn lửa không thể nào nén chịu được. Đây chính là chứng tá đánh động lòng người.
Sau thời đại của các ngôn sứ thì chính Đức Giêsu, Người được Chúa Cha sai đến để làm chứng về tình yêu của Thiên Chúa cho toàn thể con người, không phân biệt một ai, nhất là những người hèn kém, những người tội lỗi, những người nghèo và những người bị dạt ra bên lề xã hội. Như vậy, Đức Giêsu là chứng tá tuyệt hảo về Thiên Chúa và về mối bận tâm của Người trong việc mang ơn cứu độ đến cho toàn nhân loại.
Trong bài huấn đức, Đức Tổng Giám Mục cũng nhắc đến ba khía trong đời sống của một linh mục được coi là thiết yếu. Yếu tố nền tảng và hữu hình nơi mỗi ơn gọi linh mục là tình bạn với Đức Giêsu. Đức Giêsu đã sống trong sự kết hợp liên lỉ với Cha và đã đánh thức nơi các môn đệ ước ao được sống kinh nghiệm ấy. Từ nơi Người, họ học cách sống trong sự kết hợp và đối thoại không ngừng với Thiên Chúa. Nếu một linh mục là một “người của Chúa”, người thuộc về Chúa và là người giúp người khác nhận biết và yêu mến Chúa, linh mục không thể bỏ qua việc vun trồng một sự thân thiết sâu đậm với Chúa, ở lại trong tình yêu của Chúa, và kiến tạo nên một không gian riêng để có thể lắng nghe Lời của Người. Vì thế, cầu nguyện là hình thức chứng tá đầu tiên có thể đánh thức nhiều ơn gọi khác.
Một khía cạnh khác trong đời sống thánh hiến linh mục là sự dâng tặng trọn vẹn chính mình cho Thiên Chúa. Thánh Gioan Tông Đồ đã viết: “Căn cứ vào điều này, chúng ta biết được tình yêu là gì: đó là Đức Ki-tô đã thí mạng vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa, chúng ta cũng phải thí mạng vì anh em”(1 Ga 3, 16).
Khía cạnh thứ ba tôi xin được nhắc đến đó là đời sống hiệp thông. Đức Giêsu đã chỉ ra rằng dấu chỉ để nhận ra kẻ muốn trở thành môn đệ của Người đó là một sự hiệp thông sâu thẳm trong tình yêu “Người ta cứ dấu này mà nhận biết anh em là môn đệ Thầy, đó là anh em yêu thương nhau”(Ga 13, 35).
Cuối bài huấn đức, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã mời gọi anh em chủng sinh, những linh mục tương lai năng thực thi những gì mà Chúa đã muốn, đã gọi và chọn anh em để anh em sẽ là những linh mục tốt lành, những chứng tá sống động trong thế giới hôm nay.
Trong tinh thần hiệp nhất, Đức Tổng Giám Mục Phêrô đã ở lại dùng bữa cơm thân mật với toàn thể gia đình ĐCV ngay sau bài huấn đức đầu tiên với tư cách là chủ chăn mới của Tổng Giáo Phận Hà Nội.
Nguyện chúc Đức Tổng Giám Mục luôn mạnh khỏe Hồn- Xác để ngài hướng dẫn và đồng hành cùng mọi thành phần dân Chúa trong Tổng giáo phận và giáo hội tại Việt Nam.