Nhóm Bông Hồng Xanh lại vừa có chuyến đi thăm một họ đạo nhỏ vùng sâu vùng xa. Đó là giáo họ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam, thuộc giáo xứ Thừa Đức, giáo phận Xuân Lộc, để giao lưu với Thiếu Nhi Thánh Thể ở đây và đi qua một lòng hồ, gọi là Suối Quýt, để tiếp nhận căn nhà tình thương thứ 10.
Hình ảnh chuyến thăm viếng
Con đường dài gần 100 km đến ấp 8, xã Thừa Đức, huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai trở nên gần khi đoàn công tác của chúng tôi có đến chín người, đa số còn trẻ và nhiệt tình, cười nói liên miên rất vui.
Chúng tôi vừa đến nơi thì thánh lễ duy nhất trong tuần lúc 8 giờ 30 sáng Chúa nhật cũng vừa tan. Chúng tôi bước vào ngôi nhà nguyện ba bề không vách để làm quen với các em Thiếu Nhi Thánh Thể ở đây. Thế là cùng hát, cùng múa và sổ số vui. Các cháu ở đây có khoảng 100 em. Nhà các em ở sâu trong rẫy nên đường đến nhà thờ thật khó khăn vì chật hẹp, vòng vèo, lởm chởm những đá là đá, lên dốc xuống dốc đến chóng cả mặt, vắng tanh bóng người, mùa nắng còn dễ dàng, mùa mưa đi rất khổ cực. Đặc biệt là 15 phần học bổng được trao cho các em học sinh khó khăn. Thật ra, ở đây phải trao tặng đến ba, bốn chục phần mới đúng nhưng vì chưa có đủ nên chúng tôi đành có bao nhiêu trao bấy nhiêu.
Đầu năm học 2010 – 2011 này, nhóm Bông Hồng Xanh đang cần 200 phần học bổng để cho một số nơi ở Long An, Đồng Tháp, Kiên Giang, Lâm Đồng. Tùy theo cấp học mà chúng tôi phân chia: cấp 1 là 10 Usd, cấp 2 là 20 Usd, cấp 3 là 30 Usd. Nhóm chúng tôi đang mong có nhiều vị chung tay giúp sức. Xin liên hệ yeutrehepho@yahoo.com
Giáo họ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam ở gần Suối Quýt. Gọi là suối Quýt vì trước kia ở nơi này có nhiều quýt dại mọc tràn lan, gần đó có một con suối rất thơ mộng. Ngày nay, người ta chặn con suối, biến suối thành một cái hồ lớn, có bờ kè, gọi là hồ Cầu Mới, có một lô cốt, bên trong có bộ phận vận hành, cung cấp nước cho vùng Nhơn Trạch, Đồng Nai. Giáo họ này được thành lập từ năm 2000. Giáo dân từ các nơi đổ về lập nghiệp có đủ miền Bắc, Trung, Nam. Có 100 gia đình giáo dân với khoảng 400 nhân khẩu Công giáo. Từ trước tới nay, chưa một hộ nghèo nào ở đây được gạo hay tiền gì cả. Mỗi lần Đức Cha về cho thêm sức thì họ đạo cho các em ở đây ra giáo xứ Thừa Đức nhận bí tích. Hằng năm, Ban Hành Giáo không hề được đi tham quan đâu cả, vì gạo còn không đủ mà ăn thì còn đi đâu. Vào dịp tết Trung Thu, chỉ có một số bánh kẹo để thiếu nhi chung vui, còn các dịp khác không có gì cả.
Thanh niên trong họ đạo phải đi đến thành phố làm ăn không nhiều, vì muốn đi cũng phải có điều kiện, nếu đi mà chỉ làm công nhân phổ thông hay đi làm mướn thì cũng chẳng đủ sống.
Vùng này người ta trồng tiêu, điều và hoa màu trên rẫy như đậu que, khổ qua, mướp, đậu…thương lái vào tận nơi mua, nhưng vì vận chuyển khó khăn nên thương lái thường hay ép giá.
Đi ngang một khu vườn kia, chúng tôi thấy những “hộp” gỗ, ông trùm xứ đạo giải thích, đó là nhà của những con ong. Để nuôi ong lấy mật, người ta mua ong chúa làm giống, ong chúa đẻ ra ong thợ, cứ một lứa là 8 tháng, đến tháng thứ 9 là phải tách bầy. Cái hộp gỗ nuôi ong đó chỉ 30 cm x 60 cm, vì thế người nuôi phải đóng nhiều hộp như thế. Hằng năm, tới mùa hoa là ong cho mật, cứ 200 thùng gỗ thu được một tấn mật thô, lấy làm 3 đợt. Nếu không phải mùa hoa thì người nuôi phải cho ong ….ăn đường! Tức là lấy đường cát vàng hoặc đường thẻ pha lỏng cho ong ăn. Thế nên, vào mùa hoa nở, mật thô có giá là 40.000 đồng 1 kg (2 Usd), còn mùa không có hoa, mật ong không ngon lắm thì chỉ có 20.000 đồng một kg (1 Usd), nghĩa là giảm còn 1 nửa. Tuổi thọ của ong thợ là 40 ngày, còn ong chúa là hơn một năm. Khi con ong chúa nào ít đẻ thì các con khác cùng hè nhau giết chết nó. Thì ra loài ong cũng tàn nhẫn, độc ác đấy chứ! Cho người đời sự ngon ngọt nhưng lại giết nhau không thương tiếc!
Ngồi trong thuyền nhỏ, dạo quanh hồ lòng hồ, chúng tôi thấy phong cảnh ở đây thơ mộng, thanh bình làm sao!
Trong dịp Tết Canh Dần vừa qua, khi chúng tôi đến tặng quà tại huyện Cẩm Mỹ, gặp một gia đình ngoại giáo, hai vợ chồng và bốn đứa con sống căn nhà bằng tre và bạt nhỏ xíu, vá chằng vá đụp. ( http://www.youtube.com/watch?v=1RtXjFwJaF0 )
Họ nói với chúng tôi rằng gia đình mong có chút tiền làm căn nhà cho tốt hơn để ở. Người chồng nói: “Tui làm thợ hồ, ngày nào cũng đi xây nhà cho người ta mà nhà mình thấy ớn! Tối nào hai đứa con gái lớn cũng sang ngủ nhờ nhà ông ngoại, cũng bằng lá thôi nhưng nhà tui hẹp quá, để được có một cái giường!”
Chạnh lòng thương, chúng tôi vận động và căn nhà tình thương thứ mười hình thành. Gọi là thứ mười vì Bông Hồng Xanh đến nay là giúp được mười cái. Chúng tôi nhờ ông trùm họ đạo ở Suối Quýt sắp xếp mua vật liệu để gia đình tự xây. Một ông trùm họ đạo ứng tiền cho chúng tôi, rồi nay nhóm trở lại tiếp nhận nhà và thanh toán tiền. Công việc này làm chúng tôi nhớ tới câu chuyện ngày xưa Chúa Giêsu giảng về câu chuyện người Samari nhân hậu cứu người bị cướp đánh gần chết, ông cũng nhờ người chăm sóc cho người kia được sống, rồi mới trở lại thanh toán tiền. Không biết chúng tôi có đủ mức nhân hậu như người Samari trong ví dụ của Chúa không?
Đoàn chúng tôi bước vào nhà, vài người hàng xóm bước qua, bà nội và ông ngoại của con anh chị Sơn ở gần đó cũng có mặt. Nói chung là họ rất vui và ngạc nhiên vì sao mà mấy người “bên đạo” lại giúp gia đình họ tận tình như thế. Nhất là bà vợ, cứ đứng bên cạnh chúng tôi mà cảm ơn “miết”. Nhìn họ vui mà chúng tôi cũng hạnh phúc trong lòng. Với 800 Usd, sáu con người có chỗ ở đỡ khổ thì khá rẻ, nhưng so sánh làm sao với ý nghĩa của sự yêu thương trong từng trường hợp khi chia sẻ cho người khốn cùng.
Xem hình ảnh Youtube
Ở vùng này, khi xây nhà thì chỉ việc đào sâu xuống một chút là có thể xây lên bình thường, nhanh gọn. Nhưng ở vùng sông nước, nếu xây nhà trên đất ruộng thì phải đổ nền rất nhiều, nếu không có điều kiện gia cố móng mà cứ xây gạch lên cao thì chỉ hai năm là bị lún, nứt. Như hai căn nhà, của bà Mù và ông Ba, có “thiết kế” khác hẳn căn nhà này. Xin đừng ai so sánh một căn nhà tình thương của nhóm Bông Hồng Xanh với căn nhà tình thương của chương trình nào khác nhé vì việc làm của nhóm chúng tôi be bé thôi, song tình người thì vừa tràn lại vừa đầy lắm đó!
Thật ra, hôm nay chúng tôi đến vùng này với một công đôi chuyện nhưng tiếp nhận căn nhà này là chính. Xe công cộng ở vùng này không có vào sâu bên trong nên chúng tôi phải thuê xe mà đi. Ngoài mầu xanh tươi của cây lá, ở đây mật độ dân cư thưa thớt nên chung quanh chẳng có quán xá gì, chúng tôi phải để bụng trống mà về Sài Gòn. Thế mà trên đường về các bạn vẫn đùa giỡn, ca cải lương…nhưng chỉ được một lát thì ỉu xìu.
Trời sẩm tối, đèn Sài Gòn xanh xanh đỏ đỏ nhưng lòng chúng tôi chỉ tòan là màu xanh khi nhớ lại nụ cười trên khuôn mặt các em thiếu nhi và sự phấn khởi vuimừng của một gia đình khi nhận căn nhà mới.
Hình ảnh chuyến thăm viếng
Con đường dài gần 100 km đến ấp 8, xã Thừa Đức, huyện Cẩm Mỹ, tỉnh Đồng Nai trở nên gần khi đoàn công tác của chúng tôi có đến chín người, đa số còn trẻ và nhiệt tình, cười nói liên miên rất vui.
Chúng tôi vừa đến nơi thì thánh lễ duy nhất trong tuần lúc 8 giờ 30 sáng Chúa nhật cũng vừa tan. Chúng tôi bước vào ngôi nhà nguyện ba bề không vách để làm quen với các em Thiếu Nhi Thánh Thể ở đây. Thế là cùng hát, cùng múa và sổ số vui. Các cháu ở đây có khoảng 100 em. Nhà các em ở sâu trong rẫy nên đường đến nhà thờ thật khó khăn vì chật hẹp, vòng vèo, lởm chởm những đá là đá, lên dốc xuống dốc đến chóng cả mặt, vắng tanh bóng người, mùa nắng còn dễ dàng, mùa mưa đi rất khổ cực. Đặc biệt là 15 phần học bổng được trao cho các em học sinh khó khăn. Thật ra, ở đây phải trao tặng đến ba, bốn chục phần mới đúng nhưng vì chưa có đủ nên chúng tôi đành có bao nhiêu trao bấy nhiêu.
Đầu năm học 2010 – 2011 này, nhóm Bông Hồng Xanh đang cần 200 phần học bổng để cho một số nơi ở Long An, Đồng Tháp, Kiên Giang, Lâm Đồng. Tùy theo cấp học mà chúng tôi phân chia: cấp 1 là 10 Usd, cấp 2 là 20 Usd, cấp 3 là 30 Usd. Nhóm chúng tôi đang mong có nhiều vị chung tay giúp sức. Xin liên hệ yeutrehepho@yahoo.com
Giáo họ Các Thánh Tử Đạo Việt Nam ở gần Suối Quýt. Gọi là suối Quýt vì trước kia ở nơi này có nhiều quýt dại mọc tràn lan, gần đó có một con suối rất thơ mộng. Ngày nay, người ta chặn con suối, biến suối thành một cái hồ lớn, có bờ kè, gọi là hồ Cầu Mới, có một lô cốt, bên trong có bộ phận vận hành, cung cấp nước cho vùng Nhơn Trạch, Đồng Nai. Giáo họ này được thành lập từ năm 2000. Giáo dân từ các nơi đổ về lập nghiệp có đủ miền Bắc, Trung, Nam. Có 100 gia đình giáo dân với khoảng 400 nhân khẩu Công giáo. Từ trước tới nay, chưa một hộ nghèo nào ở đây được gạo hay tiền gì cả. Mỗi lần Đức Cha về cho thêm sức thì họ đạo cho các em ở đây ra giáo xứ Thừa Đức nhận bí tích. Hằng năm, Ban Hành Giáo không hề được đi tham quan đâu cả, vì gạo còn không đủ mà ăn thì còn đi đâu. Vào dịp tết Trung Thu, chỉ có một số bánh kẹo để thiếu nhi chung vui, còn các dịp khác không có gì cả.
Thanh niên trong họ đạo phải đi đến thành phố làm ăn không nhiều, vì muốn đi cũng phải có điều kiện, nếu đi mà chỉ làm công nhân phổ thông hay đi làm mướn thì cũng chẳng đủ sống.
Vùng này người ta trồng tiêu, điều và hoa màu trên rẫy như đậu que, khổ qua, mướp, đậu…thương lái vào tận nơi mua, nhưng vì vận chuyển khó khăn nên thương lái thường hay ép giá.
Đi ngang một khu vườn kia, chúng tôi thấy những “hộp” gỗ, ông trùm xứ đạo giải thích, đó là nhà của những con ong. Để nuôi ong lấy mật, người ta mua ong chúa làm giống, ong chúa đẻ ra ong thợ, cứ một lứa là 8 tháng, đến tháng thứ 9 là phải tách bầy. Cái hộp gỗ nuôi ong đó chỉ 30 cm x 60 cm, vì thế người nuôi phải đóng nhiều hộp như thế. Hằng năm, tới mùa hoa là ong cho mật, cứ 200 thùng gỗ thu được một tấn mật thô, lấy làm 3 đợt. Nếu không phải mùa hoa thì người nuôi phải cho ong ….ăn đường! Tức là lấy đường cát vàng hoặc đường thẻ pha lỏng cho ong ăn. Thế nên, vào mùa hoa nở, mật thô có giá là 40.000 đồng 1 kg (2 Usd), còn mùa không có hoa, mật ong không ngon lắm thì chỉ có 20.000 đồng một kg (1 Usd), nghĩa là giảm còn 1 nửa. Tuổi thọ của ong thợ là 40 ngày, còn ong chúa là hơn một năm. Khi con ong chúa nào ít đẻ thì các con khác cùng hè nhau giết chết nó. Thì ra loài ong cũng tàn nhẫn, độc ác đấy chứ! Cho người đời sự ngon ngọt nhưng lại giết nhau không thương tiếc!
Ngồi trong thuyền nhỏ, dạo quanh hồ lòng hồ, chúng tôi thấy phong cảnh ở đây thơ mộng, thanh bình làm sao!
Trong dịp Tết Canh Dần vừa qua, khi chúng tôi đến tặng quà tại huyện Cẩm Mỹ, gặp một gia đình ngoại giáo, hai vợ chồng và bốn đứa con sống căn nhà bằng tre và bạt nhỏ xíu, vá chằng vá đụp. ( http://www.youtube.com/watch?v=1RtXjFwJaF0 )
Họ nói với chúng tôi rằng gia đình mong có chút tiền làm căn nhà cho tốt hơn để ở. Người chồng nói: “Tui làm thợ hồ, ngày nào cũng đi xây nhà cho người ta mà nhà mình thấy ớn! Tối nào hai đứa con gái lớn cũng sang ngủ nhờ nhà ông ngoại, cũng bằng lá thôi nhưng nhà tui hẹp quá, để được có một cái giường!”
Chạnh lòng thương, chúng tôi vận động và căn nhà tình thương thứ mười hình thành. Gọi là thứ mười vì Bông Hồng Xanh đến nay là giúp được mười cái. Chúng tôi nhờ ông trùm họ đạo ở Suối Quýt sắp xếp mua vật liệu để gia đình tự xây. Một ông trùm họ đạo ứng tiền cho chúng tôi, rồi nay nhóm trở lại tiếp nhận nhà và thanh toán tiền. Công việc này làm chúng tôi nhớ tới câu chuyện ngày xưa Chúa Giêsu giảng về câu chuyện người Samari nhân hậu cứu người bị cướp đánh gần chết, ông cũng nhờ người chăm sóc cho người kia được sống, rồi mới trở lại thanh toán tiền. Không biết chúng tôi có đủ mức nhân hậu như người Samari trong ví dụ của Chúa không?
Đoàn chúng tôi bước vào nhà, vài người hàng xóm bước qua, bà nội và ông ngoại của con anh chị Sơn ở gần đó cũng có mặt. Nói chung là họ rất vui và ngạc nhiên vì sao mà mấy người “bên đạo” lại giúp gia đình họ tận tình như thế. Nhất là bà vợ, cứ đứng bên cạnh chúng tôi mà cảm ơn “miết”. Nhìn họ vui mà chúng tôi cũng hạnh phúc trong lòng. Với 800 Usd, sáu con người có chỗ ở đỡ khổ thì khá rẻ, nhưng so sánh làm sao với ý nghĩa của sự yêu thương trong từng trường hợp khi chia sẻ cho người khốn cùng.
Xem hình ảnh Youtube
Ở vùng này, khi xây nhà thì chỉ việc đào sâu xuống một chút là có thể xây lên bình thường, nhanh gọn. Nhưng ở vùng sông nước, nếu xây nhà trên đất ruộng thì phải đổ nền rất nhiều, nếu không có điều kiện gia cố móng mà cứ xây gạch lên cao thì chỉ hai năm là bị lún, nứt. Như hai căn nhà, của bà Mù và ông Ba, có “thiết kế” khác hẳn căn nhà này. Xin đừng ai so sánh một căn nhà tình thương của nhóm Bông Hồng Xanh với căn nhà tình thương của chương trình nào khác nhé vì việc làm của nhóm chúng tôi be bé thôi, song tình người thì vừa tràn lại vừa đầy lắm đó!
Thật ra, hôm nay chúng tôi đến vùng này với một công đôi chuyện nhưng tiếp nhận căn nhà này là chính. Xe công cộng ở vùng này không có vào sâu bên trong nên chúng tôi phải thuê xe mà đi. Ngoài mầu xanh tươi của cây lá, ở đây mật độ dân cư thưa thớt nên chung quanh chẳng có quán xá gì, chúng tôi phải để bụng trống mà về Sài Gòn. Thế mà trên đường về các bạn vẫn đùa giỡn, ca cải lương…nhưng chỉ được một lát thì ỉu xìu.
Trời sẩm tối, đèn Sài Gòn xanh xanh đỏ đỏ nhưng lòng chúng tôi chỉ tòan là màu xanh khi nhớ lại nụ cười trên khuôn mặt các em thiếu nhi và sự phấn khởi vuimừng của một gia đình khi nhận căn nhà mới.