Một chút thành quả tại cù lao Lợi Quang xã Tân Thới, Tiền Giang.
Cách đây 7 năm, nhân một chuyến đi về thăm cù lao, bà Isabelle Calvez, người Pháp được tận mắt nhìn những em bé nghèo suy dinh dưỡng và cũng vì nghèo mà không có phương tiện để đi học. Với niềm tin “Một chút những viên đá nhỏ hợp thành ngọn núi lớn”( ThôngVi Vu), bà đã về nước vân động một nhóm bạn bè thân quen đóng góp một chút gì đó, để giúp đỡ các em có khả năng vượt khó để đến trường.
Xem hình chuyến công tác tình thương
Những chiếc xe đạp lần lượt được gữi đến các em (80 chiếc). Nhóm còn tài trợ mỗi em khoảng 300.000 đồng mỗi tháng, phụ vào tiền học phí và sách v?. Dần dần, bà tìm những ông bố, bà mẹ nuôi hảo tâm để chia sẻ, xoa dịu nỗi đau của những gia đình bất hạnh.(Hơn 100 em có bố mẹ nuôi).
Quả thật “Chỉ một chút khởi đầu tương lai sẽ đẹp màu”. Hiện nay có 3 em tốt nghiệp Đại học, 4 em đang học Đại học và 5 em tốt nghiệp Phổ thông đang chờ kết quả tuyển sinh vào Đại học.
Được hỏi lý do nào thúc đẩy bà thực hiện công tác này. Bà tâm sự vì bà muốn làm một việc gì tốt đẹp, như để nhớ ơn Đất nước đã ban tặng cho bà đứa con nuôi. Bé Capuccinô đã được bà nhận nuôi từ khi em được vài tháng tuổi tại Vũng Tàu. Mỗi năm bà dẫn em về thăm quê hương Việt Nam của em. Hiện nay em được 8 tuổi. Em tâm sự với bà rằng em đã hiểu nguyên nhân ba mẹ em bỏ rơi em, vì ba mẹ em nghèo khổ. Và khi trở về Pháp em cũng khoe với các bạn, em rất yêu thương quê hương em. Em tự hào vì em là người VN rất thông minh. Nhìn em chia sẻ những đồ chơi và hòa mình nô đùa với các bé tại Cù Lao, ta nhận ra cách giáo dục khéo léo của bà đã giúp em không phủ nhận hay quên đi nguồn gốc của mình.
Mỗi năm khi về VN, bà đều xuống thăm các em. Bà còn tổ chức khám bệnh phát thuốc và chăm sóc răng miệng cho các em. Thêm vào đó là những ly sữa những món đồ chơi, những quyển tập như những “chút gì” xoa dịu nỗi thương đau, những “chút gì” làm cho đời trẻ thơ thêm tươi sáng.
Vào hai ngày 17 & 18/07/2010,các bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ đã hy sinh những ngày nghỉ cuối tuần để giúp bà thực hiện chuyến công tác tình thương nầy
Nếu như sống vào thời Chúa Giêsu, hẵn bà Isabelle sẽ tự hào là một người Samaritanô nhân hậu như Chúa mong ước…
Đôi khi ta cũng vô tình như người thầy tư tế và thầy Lêvi ta cũng viện lý do”Môt con chim én không làm nên một mùa Xuân” và bỏ lơ không giúp đỡ người anh em đang cần một chút gì để sinh tồn. Ước gì mỗi người chúng ta ý thức rằng “Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt vời,” và biết “ chắt chiu từng chút ấy cho đời thêm sáng tươi”.(ThôngVi Vu)
Nguyện xin Chúa luôn chúc phúc cho bà vì những nỗ lực bà đã thực hiện khi Sống Lời Chúa dạy
Cách đây 7 năm, nhân một chuyến đi về thăm cù lao, bà Isabelle Calvez, người Pháp được tận mắt nhìn những em bé nghèo suy dinh dưỡng và cũng vì nghèo mà không có phương tiện để đi học. Với niềm tin “Một chút những viên đá nhỏ hợp thành ngọn núi lớn”( ThôngVi Vu), bà đã về nước vân động một nhóm bạn bè thân quen đóng góp một chút gì đó, để giúp đỡ các em có khả năng vượt khó để đến trường.
Xem hình chuyến công tác tình thương
Những chiếc xe đạp lần lượt được gữi đến các em (80 chiếc). Nhóm còn tài trợ mỗi em khoảng 300.000 đồng mỗi tháng, phụ vào tiền học phí và sách v?. Dần dần, bà tìm những ông bố, bà mẹ nuôi hảo tâm để chia sẻ, xoa dịu nỗi đau của những gia đình bất hạnh.(Hơn 100 em có bố mẹ nuôi).
Quả thật “Chỉ một chút khởi đầu tương lai sẽ đẹp màu”. Hiện nay có 3 em tốt nghiệp Đại học, 4 em đang học Đại học và 5 em tốt nghiệp Phổ thông đang chờ kết quả tuyển sinh vào Đại học.
Được hỏi lý do nào thúc đẩy bà thực hiện công tác này. Bà tâm sự vì bà muốn làm một việc gì tốt đẹp, như để nhớ ơn Đất nước đã ban tặng cho bà đứa con nuôi. Bé Capuccinô đã được bà nhận nuôi từ khi em được vài tháng tuổi tại Vũng Tàu. Mỗi năm bà dẫn em về thăm quê hương Việt Nam của em. Hiện nay em được 8 tuổi. Em tâm sự với bà rằng em đã hiểu nguyên nhân ba mẹ em bỏ rơi em, vì ba mẹ em nghèo khổ. Và khi trở về Pháp em cũng khoe với các bạn, em rất yêu thương quê hương em. Em tự hào vì em là người VN rất thông minh. Nhìn em chia sẻ những đồ chơi và hòa mình nô đùa với các bé tại Cù Lao, ta nhận ra cách giáo dục khéo léo của bà đã giúp em không phủ nhận hay quên đi nguồn gốc của mình.
Mỗi năm khi về VN, bà đều xuống thăm các em. Bà còn tổ chức khám bệnh phát thuốc và chăm sóc răng miệng cho các em. Thêm vào đó là những ly sữa những món đồ chơi, những quyển tập như những “chút gì” xoa dịu nỗi thương đau, những “chút gì” làm cho đời trẻ thơ thêm tươi sáng.
Vào hai ngày 17 & 18/07/2010,các bác sĩ, nha sĩ, dược sĩ đã hy sinh những ngày nghỉ cuối tuần để giúp bà thực hiện chuyến công tác tình thương nầy
Nếu như sống vào thời Chúa Giêsu, hẵn bà Isabelle sẽ tự hào là một người Samaritanô nhân hậu như Chúa mong ước…
Đôi khi ta cũng vô tình như người thầy tư tế và thầy Lêvi ta cũng viện lý do”Môt con chim én không làm nên một mùa Xuân” và bỏ lơ không giúp đỡ người anh em đang cần một chút gì để sinh tồn. Ước gì mỗi người chúng ta ý thức rằng “Một chút trong đời trở thành một chút thật tuyệt vời,” và biết “ chắt chiu từng chút ấy cho đời thêm sáng tươi”.(ThôngVi Vu)
Nguyện xin Chúa luôn chúc phúc cho bà vì những nỗ lực bà đã thực hiện khi Sống Lời Chúa dạy