Hải Phòng - Đúng 18h30 ngày 15 tháng 10, một phái đoàn cứu trợ từ Hải Phòng do LM Gioan Baotixita Vũ Văn Kiện dẫn đầu đã khởi hành lên đường vào Quảng Bình, đến với Giáo xứ Cồn Nâm và Giáo xứ Giáp Tam (theo sự sắp xếp của Cha Giám đốc Caritas giáo phận Vinh).
Vượt qua gần 600 km đoàn đã đến được với Giáo xứ Cồn Nâm vào lức 7h sáng ngày 16 tháng 10. Đây là một Giáo xứ nằm giữa bốn bề là sông nước, không có đường nào khác, muốn vào Giáo xứ phải đi bằng thuyền máy.
Theo như Cha Xứ Phê rô Nguyễn Văn Phú: vừa qua, vùng này bị ngập lụt rất nặng nề, mực nước dâng cao tới hơn 2m, phủ trắng toàn vùng, kéo đi rất nhiều đồ dùng và làm hư hại rất nhiều vật dụng trong nhà, mọi vật nuôi đều bị chết và trôi mất, (ngoài 3 con trâu được đưa vào nhà thờ), trong 2 ngày vùng bị cô lập hoàn toàn. Sau trận lũ đời sống của người dân đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn, nước sông thì ngập mặn hoàn toàn không thể dùng phải mua nước ngọt 400 nghìn đồng/ 5 khối. Bên cạnh đó công việc của của họ thì bị trì trệ do người dân đều thuần làm nghề nông, nước chưa rút thì không thể làm ăn gì được.
Theo dự định ban đầu đoàn sẽ ở lại một ngày một đêm để cùng giao lưu chia sẻ với anh chị em giáo dân nơi đây. Lên đoàn đã mang theo rất nhiều lương thực, cũng như mỗi người mang theo đầy đủ quân tư trang, để có thể phòng vệ cho bản thân và sẻ chia với anh chị em.
Sau khi trao quà, gồm mì tôm, gạo, tiền và quần áo cho Cha xứ. Đoàn bắt đầu xuống thuyền máy vào Nhà Thờ Giáo xứ Cồn Nâm sau đó là thăm một số hộ gia đình ngập lụt nặng quanh khu vực Cha coi sóc.
Các anh chị em tình nguyện viên của Caritas Hải Phòng trong khi thực thi công tác cứu trợ đã cảm nghiệm được sự thiệt thòi mất mát của giáo dân vùng nước lũ, cảm thương và xót xa biết bao. Nhưng một cụ già mà chúng tôi gặp đã nói: “nhờ có lũ mà Già được biết các con, Già chịu khổ một chút nhưng các con cũng biết cảm thương chia sẻ thế là Già mừng, Già mong lắm những chuyến thăm như thế này của các con, nhờ có thế này thì thế hệ trẻ các con mới biết chúng ta là con một Cha trên trời con ạ, Già tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa”. Ôi! thấm thía quá!!!...
Theo như dự định đoàn sẽ cùng với giáo dân nơi đây dâng Thánh Lễ, và buổi tối sẽ có giao lưu ở đây. Nhưng kế hoạch đã bị thay đổi, vì buổi chiều, mưa lớn nước lũ dâng cao ngày càng nhanh, Cha xứ phải sắp xếp cho đoàn rời đảo ngay vì Giáo xứ nắm giữa bốn bề là nước.
Sang bên sông, một Giáo họ thuộc Giáo xứ Cồn Nâm mọi người đang chờ ở đây. Ôi! lưu luyến quá, người dân họ cũng mong đoàn ở lại nhưng lại sợ đoàn vất vả, nếu ở qua đêm e rằng ngày mai sẽ không thể ra khỏi vùng được, làm sao đây ? Mọi người bùi ngùi chia tay.
Nhưng Cha giám đốc sau khi nói chuyện với giáo dân. Ngài quyết định chúng ta sẽ ở lại cùng dâng Thánh Lễ với anh chị em Giáo dân ở đây xong mới về. Mọi người trong Giáo họ oà lên như muốn khóc, vui và xúc động, vì tình cảm của Cha của đoàn dành cho họ, “thế là hôm nay, không phải đi qua dòng nước đang chảy xiết đầy nguy hiểm, để dự lễ Chúa nhật, vui hơn khi các cụ Già được tham dự Thánh Lễ trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn”( Ông trùm nói).
Thánh Lễ được diễn ra trong Nhà Thờ đơn sơ, nhỏ bé, (nói đúng hơn là nhà nguyện) cảnh vật hoang tàn, và khí trời lạnh lẽo, nhưng lại ấm tình người, sự đồng cảm, chia sẻ của Cha Giám đốc và bốn mươi tình nguyện viên của Caritas giáo phận Hải Phòng đã truyền sức mạnh, niềm tin, sự phó thác và hy vọng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cho mọi người. Kết thúc Thánh Lễ bằng bài hát ‘Bài ca phụ vụ” được cất lên đầy hăng say và cảm động. Một giáo dân nói “ Bài hát hay quá và tình nguyện viên hát cũng rất hay”.
Sau Thánh Lễ người dân tiễn đoàn ra về, trong cái mưa lớn và nguồn nước đang dần dâng lên cao, các ông bà lớn tuổi, tỏ ra lo lắng, ái ngại cho chúng tôi, vì trời càng mưa to, nước càng dâng lên. Sợ rằng đoàn ra khỏi vùng không an toàn, nhưng Cha và các tình nguyện viên vẫn nở nụ cười tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa, đoàn sẽ về tới giáo phận bình an.
Quả thật, trên đường về mưa càng lúc càng to, nước lũ càng dâng cao, có lúc xe của đoàn phải dừng lại vì nước chảy xiết trên đường (đoạn đường từ Quản Bình về Thành phố Vinh). Mỗi khi đi qua đoạn đường gập lụt, mọi người đều thấy bồi hồi lo lắng, không biết gạo mới nhận có bị ướt không nhỉ? Không biết nước sẽ còn dâng đến bao giờ ? Con trâu chúng ta gặp ở trên cầu liệu có bị trôi mất không nhỉ? và còn rất nhiều câu hỏi khác nữa được tình nguyện viên đặt ra?
Cuối cùng mọi người đều chung một tâm tình tạ ơn Chúa, và cầu nguyện cho giáo dân Giáo Phận Vinh được bình an. Cảm ơn các mạnh thường quân đã cùng chúng tôi chia sẻ với anh chị em Miền Trung ruột thịt. Xin Chúa trả công bội hậu cho quý vị.
Vượt qua gần 600 km đoàn đã đến được với Giáo xứ Cồn Nâm vào lức 7h sáng ngày 16 tháng 10. Đây là một Giáo xứ nằm giữa bốn bề là sông nước, không có đường nào khác, muốn vào Giáo xứ phải đi bằng thuyền máy.
Theo như Cha Xứ Phê rô Nguyễn Văn Phú: vừa qua, vùng này bị ngập lụt rất nặng nề, mực nước dâng cao tới hơn 2m, phủ trắng toàn vùng, kéo đi rất nhiều đồ dùng và làm hư hại rất nhiều vật dụng trong nhà, mọi vật nuôi đều bị chết và trôi mất, (ngoài 3 con trâu được đưa vào nhà thờ), trong 2 ngày vùng bị cô lập hoàn toàn. Sau trận lũ đời sống của người dân đã khó khăn nay lại càng khó khăn hơn, nước sông thì ngập mặn hoàn toàn không thể dùng phải mua nước ngọt 400 nghìn đồng/ 5 khối. Bên cạnh đó công việc của của họ thì bị trì trệ do người dân đều thuần làm nghề nông, nước chưa rút thì không thể làm ăn gì được.
Theo dự định ban đầu đoàn sẽ ở lại một ngày một đêm để cùng giao lưu chia sẻ với anh chị em giáo dân nơi đây. Lên đoàn đã mang theo rất nhiều lương thực, cũng như mỗi người mang theo đầy đủ quân tư trang, để có thể phòng vệ cho bản thân và sẻ chia với anh chị em.
Sau khi trao quà, gồm mì tôm, gạo, tiền và quần áo cho Cha xứ. Đoàn bắt đầu xuống thuyền máy vào Nhà Thờ Giáo xứ Cồn Nâm sau đó là thăm một số hộ gia đình ngập lụt nặng quanh khu vực Cha coi sóc.
Các anh chị em tình nguyện viên của Caritas Hải Phòng trong khi thực thi công tác cứu trợ đã cảm nghiệm được sự thiệt thòi mất mát của giáo dân vùng nước lũ, cảm thương và xót xa biết bao. Nhưng một cụ già mà chúng tôi gặp đã nói: “nhờ có lũ mà Già được biết các con, Già chịu khổ một chút nhưng các con cũng biết cảm thương chia sẻ thế là Già mừng, Già mong lắm những chuyến thăm như thế này của các con, nhờ có thế này thì thế hệ trẻ các con mới biết chúng ta là con một Cha trên trời con ạ, Già tin vào sự quan phòng của Thiên Chúa”. Ôi! thấm thía quá!!!...
Theo như dự định đoàn sẽ cùng với giáo dân nơi đây dâng Thánh Lễ, và buổi tối sẽ có giao lưu ở đây. Nhưng kế hoạch đã bị thay đổi, vì buổi chiều, mưa lớn nước lũ dâng cao ngày càng nhanh, Cha xứ phải sắp xếp cho đoàn rời đảo ngay vì Giáo xứ nắm giữa bốn bề là nước.
Sang bên sông, một Giáo họ thuộc Giáo xứ Cồn Nâm mọi người đang chờ ở đây. Ôi! lưu luyến quá, người dân họ cũng mong đoàn ở lại nhưng lại sợ đoàn vất vả, nếu ở qua đêm e rằng ngày mai sẽ không thể ra khỏi vùng được, làm sao đây ? Mọi người bùi ngùi chia tay.
Nhưng Cha giám đốc sau khi nói chuyện với giáo dân. Ngài quyết định chúng ta sẽ ở lại cùng dâng Thánh Lễ với anh chị em Giáo dân ở đây xong mới về. Mọi người trong Giáo họ oà lên như muốn khóc, vui và xúc động, vì tình cảm của Cha của đoàn dành cho họ, “thế là hôm nay, không phải đi qua dòng nước đang chảy xiết đầy nguy hiểm, để dự lễ Chúa nhật, vui hơn khi các cụ Già được tham dự Thánh Lễ trong hoàn cảnh vô cùng khó khăn”( Ông trùm nói).
Thánh Lễ được diễn ra trong Nhà Thờ đơn sơ, nhỏ bé, (nói đúng hơn là nhà nguyện) cảnh vật hoang tàn, và khí trời lạnh lẽo, nhưng lại ấm tình người, sự đồng cảm, chia sẻ của Cha Giám đốc và bốn mươi tình nguyện viên của Caritas giáo phận Hải Phòng đã truyền sức mạnh, niềm tin, sự phó thác và hy vọng vào sự quan phòng của Thiên Chúa cho mọi người. Kết thúc Thánh Lễ bằng bài hát ‘Bài ca phụ vụ” được cất lên đầy hăng say và cảm động. Một giáo dân nói “ Bài hát hay quá và tình nguyện viên hát cũng rất hay”.
Sau Thánh Lễ người dân tiễn đoàn ra về, trong cái mưa lớn và nguồn nước đang dần dâng lên cao, các ông bà lớn tuổi, tỏ ra lo lắng, ái ngại cho chúng tôi, vì trời càng mưa to, nước càng dâng lên. Sợ rằng đoàn ra khỏi vùng không an toàn, nhưng Cha và các tình nguyện viên vẫn nở nụ cười tin tưởng và phó thác vào sự quan phòng của Thiên Chúa, đoàn sẽ về tới giáo phận bình an.
Quả thật, trên đường về mưa càng lúc càng to, nước lũ càng dâng cao, có lúc xe của đoàn phải dừng lại vì nước chảy xiết trên đường (đoạn đường từ Quản Bình về Thành phố Vinh). Mỗi khi đi qua đoạn đường gập lụt, mọi người đều thấy bồi hồi lo lắng, không biết gạo mới nhận có bị ướt không nhỉ? Không biết nước sẽ còn dâng đến bao giờ ? Con trâu chúng ta gặp ở trên cầu liệu có bị trôi mất không nhỉ? và còn rất nhiều câu hỏi khác nữa được tình nguyện viên đặt ra?
Cuối cùng mọi người đều chung một tâm tình tạ ơn Chúa, và cầu nguyện cho giáo dân Giáo Phận Vinh được bình an. Cảm ơn các mạnh thường quân đã cùng chúng tôi chia sẻ với anh chị em Miền Trung ruột thịt. Xin Chúa trả công bội hậu cho quý vị.