PHAN THIẾT - Hàng năm, theo truyền thống, ngày 4 tháng 11, linh mục đoàn Phan thiết đến kính viếng Nghĩa trang Linh mục thuộc giáo xứ Vinh an, và dâng Thánh lễ cầu nguyện cho các ngài.

Xem hình ảnh

Cha Phêrô Trần Thanh Tú, chánh xứ Vinh an đọc danh sách 33 linh mục đã qua đời và thầy Gioakim Nguyễn Huỳnh Tuyền, có 17 vị an táng tại nghĩa trang linh mục, 16 vị an táng các giáo xứ. Đức Cha Giuse Vũ Thống Thống chủ sự giờ cầu nguyện và rảy nước thánh trên phần mộ các ngài. Đức cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan, cùng đông đủ linh mục đoàn, các tu sĩ, thân nhân và bà con giáo dân hiệp thông tưởng niệm. Không gian tĩnh mịch, trầm lắng và thánh thiện. Cảnh vắng lặng của một thế giới an bình. Khói hương quyện bay trên các phần mộ. Nhớ về các linh mục đã khuất bóng.Những kỷ niệm lung linh nhập nhoà soi vào trí nhớ những thân thương hình bóng những mục tử đã an giấc ngàn thu.

Từ nghĩa trang, đoàn rước tiến vào Nhà thờ hiệp dâng thánh lễ.

Đức cha Giuse nói về ý nghĩa của Thánh Lễ.

Ngày đầu tháng 11 dẫn bước chân chúng ta đến với nghĩa trang các linh mục giáo phận. Đây là một hành vi đậm tính nhận văn, người thế hệ sau tưởng nhớ đến những người thuộc về thế hệ trước. Nhất là những người đi trước ấy đã để lại những dấu ấn mục vụ tại giáo phận. Tưởng nhớ đến công ơn của các ngài và đồng thời đây cũng là một hành vi giàu ý nghĩa thiêng trong mầu nhiệm các thánh cùng thông công. Mỗi một người còn sống, cách riêng các linh mục đồng tế, nhớ đến những linh mục đã ra đi, vừa là để nhận biết những hồng ân các ngài đã thực hiện trong giáo phận vừa để chung lời cầu nguyện với tất cả mọi người cho phần rỗi thiêng liêng của các ngài. Sứ mệnh các ngài đã chu toàn, nhưng số mệnh của các ngài như thế nào thì xin phó dâng trong tình thương của Thiên Chúa. Chính vì thế, lời cầu nguyện của cộng đoàn phụng vụ dành cho các linh mục đã ra đi là một phần rất quý giá hiệp chung trong truyền thống tốt lành của giáo phận nhớ đến các linh mục đã qua đời. Theo danh sách được đọc, có 33 vị đã yên nghĩ. Tất cả được hiệp thông trong cùng một lời kinh. Xin Chúa đón nhận các đấng vào trong hạnh phúc đời đời và xin các đấng chuyển cầu cho nhịp sống mục vụ của giáo phận.

Trong bài giảng lễ, Đức cha Giuse suy niệm Tin Mừng (Ga 17, 24 – 26).

Trích đoạn Tin Mừng là thành phần trong lời kinh thống thiết Chúa Giêsu dâng lên Cha ở ngưỡng cửa công cuộc Khổ Nạn Phục Sinh, gọi là Kinh Nguyện Hiến Tế. Đó là lời kinh dài cả về thời lượng và tâm tình mà Chúa Giêsu rút ruột mà gửi trao như thể không còn điều kiện thuận lợi để lặp lại nữa. Sau đó Chúa Giêsu bước vào con đường Khổ Nạn. Trong lời kinh ấy, các Môn Đệ có một vị trí đặc biệt.

- Môn Đệ không phải là người ở bên lề, như thể tình cờ Chúa Giêsu gặp họ trong 3 năm dong duổi đời công khai rao giảng Tin Mừng; họ không phải là kẻ ở cận kề được kết nạp vào nhóm lo công tác thiện nguyện Phúc Âm; và họ cũng không chỉ là kẻ thân cận, được nâng lên hàng bạn hữu lúc cần lúc khó luôn hiện diện, nhưng không can dự dính dáng đến vận mạng cuộc đời. Môn Đệ ở đây được bọc vải điều lời kinh hiến tế và được nhìn như quà tặng Chúa Cha gửi trao. Vẫn biết ngôn ngữ “quà tặng” vốn quen thuộc với Phúc Âm thứ 4, nhưng khi đặt liên hệ “Cha yêu thế gian đến nỗi ban Con Một” và “những kẻ Cha ban cho con”, người ta mới thấy Môn Đệ không phải là kẻ ở ngoài, mà đã được yêu và tuyển chọn nên thành viên trong gia đình Thiên Chúa, một gia đình được thiết lập trong ơn cứu độ của Chúa Giêsu. Môn Đệ là người nhà của Thiên Chúa.

- Là người nhà, Môn Đệ không thể đóng vai trò quan sát viên, dẫu là quan sát viên thường trực am hiểu vấn đề và nắm vững công việc, mà ngược lại, được cấu trúc thành một thực thể mới. Môn Đệ từng người vẫn giữ vai trò của mình, nhưng trong chương trình chung, đã kết nên thành phần được tuyển chọn, được dành riêng lo việc của Thiên Chúa và phần rỗi của người khác, đến nỗi có thể nói: họ sẵn sàng hy sinh phần riêng để vun chăm cho ích chung của chương trình cứu độ. Việc Môn Đệ trong bài Phúc Âm không ai được nhắc đến tên riêng như trong một số trình thuật khác, mà chỉ ẩn hiện dưới danh từ chung ngôi thứ ba số nhiều “chúng” minh họa cho thấy, từ khi là người nhà của Thiên Chúa, Môn Đệ cũng chia sẻ cùng một công việc, cùng một thao thức và cùng một sứ mệnh như Chúa Giêsu. Chúa Giêsu được Chúa Cha sai đi loan báo Tin Mừng, Môn Đệ cũng được sai đến với muôn dân để đề nghị cho người ta ơn cứu rỗi Thiên Chúa đem đến.

- Cuối cùng, được chia sẻ lời kinh hiến tế của Chúa Giêsu với một vị trí đặc biệt, Môn Đệ được dẫn sâu hơn vào trong trái tim của Thầy mình: “Con muốn rằng con ở đâu, chúng cũng sẽ ở đó với con”. Gặp ai rồi cũng có lúc gỡ ra được, chứ gặp Chúa Giêsu thật rồi sẽ không bao giờ gỡ ra được nữa. Vì say mê Chúa Giêsu, nhưng đúng hơn vì Ngài không dễ gì để mất ta đâu. Vẫn biết yêu nhau không là nhìn nhau, mà cùng nhau đi về một hướng, bất kể theo hướng đó có những phút Khổ Nạn và có kết cuộc Phục Sinh. Miễn là Thầy ở đâu, Môn Đệ cũng sẽ ở đó với Thầy. Chúa Giêsu thực hiện lời kinh trước khi bước vào đường Thánh Giá, Môn Đệ cũng được mời gọi sát bước theo Chúa trên đường chông gai; nhưng cuối đường Thánh Giá là sự sống vinh quang, Môn Đệ cũng sẽ được thông phần sự sống vĩnh cửu này với Chúa Giêsu.

Là người nhà của Thiên Chúa nhằm phục vụ Tin Mừng và sẽ được ở với Chúa cả trong đau thương lẫn hạnh phúc. Đó là sứ mạng cũng là vận mạng của người Môn đệ Chúa Giêsu.

Hôm nay Giáo Phận nhớ đến các linh mục đã qua đời, các ngài là môn đệ Chúa Giêsu, đã sống hết mình và hết tình với sứ mạng được gửi trao với những dấu ấn mục vụ còn ghi đậm giữa Giáo Phận. Tạ ơn Chúa vì sứ mạng đã chu toàn, nhưng vận mạng đời đời của các ngài ra sao thì chỉ các ngài và Chúa biết. Nhưng tin tưởng vào tình thương và nhất là ý muốn của Chúa Giêsu trong bài Phúc Âm, ta hiệp thông với các ngài trong lời cầu nguyện, xin Chúa là Đấng luôn hiện diện bên các ngài trên bước đường sứ mệnh, cũng luôn bênh đỡ các ngài trong hướng đi vận mệnh sự sống đời đời. Vì Chúa ở đâu thì môn đệ Chúa cũng sẽ ở đấy với Chúa để chiêm ngắm cùng một vinh quang muôn thuở. Amen.

Giáo hội dành tháng 11 cầu nguyện cho các tín hữu đã qua đời, nên tháng 11 là tháng của niềm hy vọng Phục sinh. Đây là thời gian mà mỗi khi thắp nén nhang trên phần mộ người chết, nhìn theo làn khói nhẹ toả bay ta cũng nâng tâm hồn lên tới Chúa là nguồn sự sống của mình.Và mỗi khi đặt bó hoa tươi trên phần mộ người thân yêu, ta thấy được mùa xuân vĩnh cửu đang bừng lên từ khắp những nấm mồ chung quanh.Quả thật: sự sống thay đổi chứ không mất đi. Chết là cửa để bước vào cuộc sống vĩnh cửu. Chuyến đi đời đời ấy lại tùy thuộc vào những tích chứa, những công phúc đã lập trong cuộc sống tại thế này.

Các linh mục, sau một đời hiến dâng phục vụ đã về với Chúa, đi vào cõi hằng sống. Xin Chúa mở lòng khoan dung nhân hậu cho các tôi tớ tốt lành và trung tín được lãnh gia nghiệp phần thưởng Chúa đã dành sẵn cho từ thuở đời đời.