Tâm Tình Tạ- Ơn dưới chân Thánh Tượng Mẹ La- Vang. Gx, St. Henry- Chicago.

Bản thân sinh ra trên quê hương miền trung, Việt Nam, quanh năm lũ lụt. Được nuôi dưỡng và trưởng thành trong một gia đình nhà nông, hôm sớm phụ giúp cha mẹ với công việc ruộng vườn đồng áng, nấu rượu, chăn heo, nuôi gà. Lấy con trâu, điếu cày, gốc tre làm nơi giải trí vui đùa với đám trẻ cùng xóm để rồi lớn dần theo năm tháng. Gia đình không thuộc vào loại khá, đủ cái ăn- cái mặc qua ngày cũng đã lấy làm vui và hết lời tạ ơn Chúa- Mẹ. Thuở bé quen cầm cái cày, cây cuốc hơn là cái sách- vở và cây viết. Hôm nay, với nhũng lời lẽ vụng về, chỉ xin bày tỏ phần nào tâm tình Tri Ân và Cảm Mến đến Mẹ và cám ơn Cha Xứ cũng như cộng đoàn giáo xứ St. Henry tại Chicago, nơi mà các nhân đức Tin- Cậy- Mến được nuôi dưỡng và triển nở cùng năm tháng trong kiếp sống lữ hành trần gian này.

Thời gian dường như chẳng đợi chờ chúng ta bao giờ. Những ngày êm đềm của tuổi thơ trên quê cha đất tổ ấy đã đi vào dĩ vãng chẳng biết tự thuở nào. Trải qua sau bao nhiêu biến cố và những đổi thay vui buồn của trong lịch sử đất nước, thấm thoát vậy mà đã trên 20 năm cùng vợ và 4 đứa con xa rời vùng quê êm ả ấy để đến sinh sống giữa chốn nhộn nhịp, hào nhoáng trên đất Chicago này. Theo kinh nghiệm bản thân và cũng được rút tỉa từ kinh thánh thì quả thật không phải là một điều dễ để cho ta có thể nhận ra Thánh ý Chúa và cảm nghiệm được Tình Yêu Mẹ nơi mà giá trị của mọi thứ được căn cứ chỉ trên một chữ ‘tiền’. Đời sống tâm linh dường như cũng đang bị phai dần theo vòng xoáy của thế giới vật chất, hưởng thụ, không có chỗ bám víu, tựa nương.

Tục ngữ việt nam ta có câu, Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Quả thế chỉ có những ai không còn mẹ, hoặc không có cái diễm phúc để được sống gần mẹ mới có thể cảm nghiệm được sự quan trọng và cần thiết mỗi khi cần đến sự nâng niu, vỗ về, êm ái dịu dàng mà chỉ có thể tìm thấy nơi tình mẫu tử mà thôi. Mồ côi mẹ từ thưở nhỏ, những cái cảm giác yêu thương đó chỉ được tìm thấy trong giấc mơ mà khi tỉnh dậy thậm chí chỉ việc nghĩ tới thôi còn không dám. Một khi không đón nhận và cảm nghiệm được tình mẫu tử của người mẹ trần gian. Thì tình cảm và lòng yêu mến khát khao dành cho người mẹ của niềm tin, Mẹ Maria, dường như lại càng được dâng trào tha thiết. Tình mẫu tử ấy thiêng liêng quá và cao vời quá, nhưng cũng có những lúc rất bình dị, đơn sơ, và lại rất gần gũi cảm thông mà ngôn ngữ loài người dường như không thể diễn tả được.

Công việc làm ăn sinh sống nơi đất khách quê người, đầu tắt mặt tối lắm lúc suy nghĩ lại không biết làm như vậy để rồi làm gì? để rồi đi về đâu? Những trăn trở đó, những tâm tư đó chỉ biết trò chuyện và than thở với Mẹ, người Mẹ của niềm tin. Quả thật, Mẹ đã chẳng từ bỏ con cái mình bao giờ. Bao nhiêu lần tâm sự cùng Mẹ là bấy nhiêu lần được an ủi vỗ về, bao nhiêu lần van xin cùng mẹ là bấy nhiêu lần được Mẹ nâng đỡ chở che. Có lần vợ bị trật xương lưng vì khiêng đồ nặng, nhìn thấy vợ trong cơn đau mà lòng thắt lại. Chỉ biết xin mẹ cứu chữa chứ chẳng biết gì đến thuốc men, ấy vậy mà cơn đau lại qua đi, chỉ do cậy nhờ vào tình thương của Mẹ. Cũng vậy, vào khoảng giữa năm 1997 khi cô con gái út vừa tròn năm tuổi mắc chứng bệnh đau khớp, các khớp xương chân- tay xưng lên, nóng sốt, và đau nhức, cứ vài ngày lại phải vào viện cấp cứu, kéo dài cả năm trời. Gia đình đã cố gắng đưa cháu đi bác sĩ ở nhiều nơi, nhưng chẳng nơi nao bác sĩ có thể tìm ra được đó là chứng bệnh gì để chữa chạy. Cuối cùng, cũng chỉ biết dâng lên Mẹ. Lạ thay, có người chỉ dẫn gặp thày gặp thuốc, chỉ uống thuốc trong vòng 6 ngày bệnh của cháu khỏi hẳn và không còn tái phát như trước. Tất cả là nhờ ơn Mẹ. Tất cả là do Mẹ ban.

Từ ngày giáo xứ khởi công xây dựng tượng đài Mẹ La-vang ngay bên cạch nhà thờ. Lúc nào đi lễ cũng cảm tạ ơn Chúa nhiệm màu đã ban cho chúng ta một người Mẹ, một tình Mẹ. Đây chính là điểm dựa tinh thần vững chắc nhất cho những ai đang gặp cảnh gian truân, cho những ai cần sự che chở vỗ về, cho những ai cần sự dìu dắt đỡ nâng, cho những ai đang cần một hướng đi, và cho cả những ai đang muốn tiến xa hơn trên đàng nhân đức. Mẹ đang đứng đó, ngày đêm vẫn hằng trông chờ chúng ta, chờ mong đoàn con cái tụ họp về dưới thánh nhan để được nâng niu vỗ về, để được nâng đỡ chở che. Có những đêm trời giá lạnh, đi làm về nhà đã hơn 9 giờ tối, vẫn muốn đến bên Mẹ để được nhìn ngắm Mẹ, để được tình thương Mẹ sưởi ấm cả thể xác lẫn tâm hồn. Có những lúc trời đã khuya, chỉ đứng từ đàng xa nhìn ngắm Thánh Tượng Mẹ, không dám đến gần vì không muốn làm phiền khi thấy cha xứ cũng đang đứng đó, đang thầm chuyện trò với Mẹ chuyện vui buồn của công tác mục vụ.

Giờ đây như có mẹ luôn hiện diện và đồng hành, cuộc sống dường như dễ dàng hơn, những chuyện ưu phiền như nhẹ nhàng hơn, những nỗi lo lắng, sợ hãi như đã có người bao bọc chở che, những nỗi đau thương như có người quan tâm, lo lắng, và an ủi vỗ về.

Lạy Mẹ, xin Mẹ hãy ở lại mãi với chúng con, cư ngụ trong tâm hồn chúng con. Để rồi mọi chuyện vui buồn sướng khổ Mẹ con cùng nhau chia sẻ, vì xa Mẹ ai là người cho con có chỗ cậy trông. Gia đình chúng con đây, cuộc sống chúng con đây, còn nhiều long đong vất vả xin dâng lên Mẹ. Để nhờ Mẹ chở che nâng đỡ, chúng con luôn được vui sống, để sau cuộc đời tạm bợ này chúng con cùng được chiêm ngắm tôn nhan Mẹ trên quê trời.

Xin ghi ơn Mẹ, và cám ơn thật nhiều đến Cha Xứ và Giáo xứ đã xây dựng nên Đài Thánh Tượng Mẹ, đã vun đắp và củng cố tâm tình Mẫu tử thiêng liêng này.

Paul Quý Trần.