![]() |
17 người được nhận xe lăn trong dịp này thuộc vùng Hàm Thuận Nam, Bình Thuận là 17 hoàn cảnh thương tâm khác nhau. Có người sinh ra đã phải chịu tật nguyền do chất độc màu da cam như em Ngọc Yến, Quốc Thanh; có người là lao động chính của gia đình nhưng qua một cơn bệnh hay bị tai nạn trở thành trở thành gánh nặng cho gia đình vốn đã quá cơ cực như anh Minh Phúc (1986), anh Nguyễn Văn Trung (1970), chị Trần Thị Ninh (1962)…. Thậm chí trong cơn tuyệt vọng thấy mình không thể hồi phục sau tai nạn, có người đã nghĩ đến cái chết. Tôi chợt nhớ đến câu thơ của Hồ Lệ An:
![]() |
Tâm tư trĩu nặng bóng trùng khơi
Thuở xưa xanh tóc đời hăm hở
Nay tóc rêu phong mỏi chuyện đời”.
Bao ngày tháng phải lê lết thân mình khi cần di chuyển bởi đôi chân bị teo cơ, thế giới của ông Hương, như một số người khuyết tật khác, chỉ quanh quẩn bên chiếc giường hay xung quanh thềm nhà mình. Nhưng giờ đây với chiếc xe lăn, có thể tự mình di chuyển được, tự phục vụ bản thân, họ bắt đầu dự tính bao điều dù là nhỏ nhoi để có thể thay đổi cuộc đời mình. Với đôi tay còn lành lặn, có người nghĩ đến việc bán vé số hay nhận hàng thủ công để kiếm tiền phụ gia đình …
![]() |
Với chiếc xe lăn được trao tặng, không chỉ bản thân 17 anh chị em khuyết tật mà cả gia đình họ thật sự vui mừng khi người thân nhận được sự quan tâm chia sẻ của những vị ân nhân mà họ không hề biết mặt. Qua Caritas Phan Thiết, chúng tôi xin gởi lời tri ân đến Quý Ân Nhân, công việc bác ái mà Quý Vị đang thực hiện có ý nghĩa lớn lao trong việc nâng đỡ, khích lệ và đem niềm vui đến những anh chị em khuyết tật, tạo cơ hội cho họ hòa nhập với cộng đồng.


