“Tôi đi về nhà Cha,
Chứ không phải là chết,
![]() |
Họ đang ở lưu đầy.
Tôi về nhà Cha để nghe Ngài dạy,
Để xem Ngài cười,
Để gặp lại Ngài trong vui sướng!
………….
Nên tôi nói: chẳng phải ra đi,
Chẳng nghĩ rằng phải chết,
Nhưng là về với Chúa,
Để sống với Ngài muôn đời !
(Trích Đau khổ vì mất người thân của Lm Vũ Đức)
Trong cuộc đời, những bạn thân từ thời niên thiếu đã xa vời trong dĩ vãng. Những bạn gìa tâm tình lần lượt ra đi. Giờ đây tôi mong ước có một bạn tâm giao. Không biết có phải vì đời sống thực dụng nơi đây hay tuổi đời mỗi ngày chất chồng làm tôi nghĩ thế?
Tuổi trẻ sống hướng về tương lai. Tuổi già thường quay về quá khứ. Chính vì vậy, tôi thường tìm về dĩ vãng, những ngày xưa thân ái, mong tìm được vài hình ảnh thân thương còn đọng lại.
Tôi và Linh mục Vũ Đức đã thân nhau từ những tháng năm niên thiếu. Hai chúng tôi đồng tuổi, chung Dưỡng Phụ, học cùng Lớp Nhì A Trường Thử (để qua 2 năm tuyển chọn trước khi lên Tiểu chủng viện) và cùng nhận Thánh Giu-se Quan Thày. Chú Đức trắng trẻo, nhỏ con, đôi mắt tinh nhanh, miệng luôn tươi cười hoạt bát, nên dễ gây được cảm tình với người đối thoại. Còn bé chúng tôi thường gọi nhau ‘cậu-tớ’ thay vì ‘mày-tao’ như bọn trẻ ngoài đời. Hồi đó hạnh kiểm đạo đức tập sinh được quan tâm hơn cả khả năng học tập. Trò Đức và một số trò khác luôn được xếp hạng cao về đạo hạnh, nên phần lớn sau này trở thành Linh mục. Hai Lớp Nhì A và B gần 100 tập sinh chỉ có 8 anh em được thụ phong Linh mục. Nhưng theo nhận định của các huynh đệ đây là tỉ lệ khá cao. Thật đúng như Lời Chúa: “Kẻ dược gọi thì nhiều, nhưng được chọn thì ít”.
Rồi những tháng hè khó quên tại đồn điền Cồn Thoi nơi Dưỡng Phụ đang làm Quản lý. Sau 1 tuần về chung sống với gia đình, 8 huynh đệ chúng tôi sống cùng nhau nơi đồn điền để trau đồi sức khoẻ và trao đổi bổ túc việc học. Cuộc sống nông đân nơi đây hiền hoà chân lấm tay bùn, nhưng gió biển lồng lộng từ ngoài khơi thổi vào mang sức sống lành mạnh cho tâm hồn. Bạn Đức sinh nơi đây và cùng song thân và anh chị sống cuộc đời đạo đức gương mẫu…
Ôi! Sông nước trường xưa, êm đềm như ánh sáng trăng rằm. Chúng tôi ngây ngất với năm tháng tuổi thơ. Say mê học tập, trau dồi đạo hạnh dưới ngôi trường cổ kính kín cổng cao tường, soi bóng lung linh dứới dòng nước lững lờ trôi (ngôi trường do các nữ tu Dòng Kín Lisieux lưu lại tại Trì Chính, Phát Diệm)
Đang sống những tháng ngày thân thương bên nhau thì biến cố xảy ra Hiệp Định Giơ-neo 1954 chia đôi Đất Nước. Chúng tôi vỡ đàn tan nghé, người đi kẻ ở Bắc Nam đôi bờ.
Vào Nam, sau vài năm học Tiểu chủng viện Phát Diệm tại Phú Nhuận, tôi bị bệnh nặng phải giã từ mái trường thân yêu về gia đình điều trị. Trong khi chú Đức tiếp tục học xong Tiểu chủng viện, rồi lên Đại chủng viện Sài gòn. Sau khi lãnh chức Linh Mục, Cha Đức truyền giáo tại Giáo phận Cần Thơ. Tôi gia nhập Quân đội, liên tiếp đồn trú nơi vùngTây nguyên và hoả tuyến Miền Trung, nên anh em không có dịp hội ngộ, chỉ biết tin tức về nhau qua Cha Bố Phao-lô Trần hữu Lý.
Sau 30/4/75, chúng tôi may mắn gặp lại nhau tại Sàigòn vẫn thân tình như xưa. Cha kêu tôi bằng ‘cậu’ xưng ‘mình’. Tôi nhận thấy không được thoải mái và muốn tôn trọng chức Linh Mục, tôi đề nghị: - Này Cha Đức! Anh em mình đồng tuổi, đồng môn, cùng Sư Phụ, nhưng Cha nhập môn trước 1 năm, theo luật ‘giang hồ hành đạo’ tôi phải gọi Cha là Sư Huynh mới đúng lễ nghĩa.
Cha Đức cười vang cởi mở và từ ngày đó chúng tôi gọi nhau theo tiếng nhà đạo thân tình ‘Quan Bác- Quan Chú’.
Ít lâu sau Cha Đức cùng với giáo dân Miền Tây vượt biên sang Mỹ. Tôi trôi dạt qua nhiều trại tù Nam Bắc gần 10 năm nên mất luôn tin tức. Sau khi ra tù tôi gặp được người anh của Cha, nên biết hiện Cha đang phục vụ trong ngành Tuyên úy Quân đội Hoa Kỳ. Ông anh trao tôi tấm hình Cha Đức mặc quân phục từ Mỹ gởi về trông thật rắn rỏi oai phong, vẫn vầng trán rộng, đôi mắt trong sáng, nụ cười hồn nhiên. Tôi mừng cho Người Bạn năm xưa vẫn theo đuổi lý tưởng cao đẹp nơi xứ lạ quê người. Tôi không ngờ Dưỡng Phụ có 3 nghĩa tử đều khoác màu áo hoa rừng bảo vệ Chính nghĩa Tự do: 2 Tuyên úy trong Quân Lực Việt-Mỹ và tôi gia nhập Binh chủng LLĐB ưu tú QLVNCH.
Thoát khỏi nhà tù nhỏ,tôi lại sống lây lất khổ cực nơi nhà tù lớn dưới sự kiềm kẹp độc ác của chế độ Cộng Sản vô thần, gần 10 năm sau mới ra đi theo diện Tị nạn Chính trị định cư tại Hoa Kỳ. Từ những tháng đầu đặt chân lên đất Mỹ, tôi cố tìm hỏi về Cha Đức nhưng các Linh mục Việt Nam cho biết Cha luôn đi theo các đơn vị Quân đội Hoa Kỳ đang tham chiến tại hải ngoại: lúc nơi vùng biên giới Tây Đức, khi ngoài chiến trường Iraq hay trong căn cứ Guatanamo, Cuba… nên không có địa chỉ nhất định… Mãi ít năm gần đây, qua các Bạn đồng môn tôi mới liên lạc được khi Cha trở về Hoa Kỳ săn sóc bệnh nhân Quân y viện Detroit, Michigan vì Cha đến tuổi hưu và sức khoẻ cũng giảm dần, không đủ sức bôn ba như trước.
Sau gần 30 năm xa cách, thật vui mừng cảm động qua đường giây điện thoại với giọng nói nồng nàn, tiếng cười rạng rỡ, cùng nhau trao đổi tâm tình và đời sống mãi không hết lời và hẹn nhau sẽ gặp mặt một ngày gần. Đến năm 2000, nhân dịp kỷ niệm 40 năm Linh Mục, Cha gởi Thiệp mời qua Oklahoma dự lễ và 1 thùng sách Cha viết với những kinh nghiệm qúi giá trong thời gian phục vụ bệnh nhân gồm:
- Mục vụ cho bệnh nhân.
- Lời cầu phó dâng.
- Tìm hiểu chương trình giúp chết bình an.
- Gíúp bệnh nhân Ung thư liệt kháng.
- Đau khổ vì mất người thân.
Tất cả là cẩm nang giá trị của mọi gia đình, cố vấn tinh thần, thừa tác viên, Hội đoàn, Tông đồ giáo dân… Nhưng đặc biệt là tập thơ NHỚ kỷ niệm 40 năm Linh Mục (1970-2010). Tôi đã hân hạnh giới thiệu tập thơ NHỚ trên Nguyệt san Hiệp Nhất và Mạng lưới Dũng Lạc mấy tháng trước đây. Với lời thơ mộc mạc chân thành, Cha Vũ Đức muốn trải rộng lòng qua gần 70 năm cuộc đời với gần 30 năm đeo đuổi vượt qua bao khó khăn vất vả để đạt tới Lỳ Tưởng và Hành trình 40 năm hy sinh tận hiến cho Thiên Chúa và Giáo Hội:
- 1970: Thụ phong Linh Mục tại Sài gòn. Phục vụ Giáo phận Cần thơ qua các Họ đạo: Bạc Liêu, Hải Yến, Thới Thạnh,Đại Hải.
- 1973: Chính xứ Đại Ngải. Kiêm các Giáo điểm: Nhơn Mỹ, Mỹ Phước, Trà Ếch, Rạch Vọp.
- 1980: tại Hoa Kỳ Trường Sinh ngữ Delgano College, New Orleans, Lousiana.
- 1982: Phụ tá Giáo xứ Blessed Sacrament Church, Lawton, Oklahoma.
- 1986: Tuyên úy Bộ Binh Quân Đội Hoa Kỳ. Trung Tâm Huấn Luyện Pháo Binh, Thiết Giáp Fort Sill, OK
- 1989: Tuyên úy Thiết vận xa vùng biên giới Tây Đức.
- 1992: Tuyên úy Trại Tỵ nạn Kurdis,North Iraq
- 1993: Trung Tâm Hồi Lực Quân Đội Hoa Kỳ (VAMC) and Henry Ford, Detoit, Michigan.
- 2010: Kỷ niệm 40 năm Linh mục.
- 2011: Cha Giu-se Vũ Đức an giấc ngàn thu tại Bệnh viện VA John Dingell, Detroit.
Ôi! Cuộc đời bước theo Thày Chí Thánh biết bao thử thách gian truân,nhưng Cha Giu-se Vũ Đức quyết tâm vác Thánh Giá theo Ngài đến hơi thở cuối cùng. Và ngày 23/3/2011 vừa qua tháng tôn kính Thánh Cả Giu-se, Cha Đức đã được Chúa gọi về và Thánh Giu-se Quan Thày giang tay đón nhận Cha vào Nước Hằng Sống
“Thế gian rồi sẽ tận cùng,
Kiếp người trở lại từ vùng ra đi,
Trên cao Thiên Chúa từ bi,
Đưa con rời thế rước về nghỉ ngơi,
Đó là Nguyên Quán đời người.
...
(Trích tập thơ NHỚ của Lm Vũ Đức)
(Viết thay các Huynh Đệ để Tưởng nhớ Người Bạn Đồng Môn kính yêu)
