Hành hương núi Mẹ Sầu Bi lần thứ 36 tại Portland

PORTLAND.Hàng năm cứ đến ngày lễ Độc Lập của đất nước Hoa Kỳ, các Cộng Đoàn Công giáo Việt Nam cư ngụ vùng Tây Bắc Hoa Kỳ như Oregon, Bắc California, Vancuover BC Canada, Seattle và các thành phố dọc theo I-5 thuộc Tiểu Bang Washington từ Everett đến Olympia, đều có thông lệ cùng nhau tham dự cuộc Hành hương do Giáo xứ Đức Mẹ La Vang thuộc Tổng Giáo phận Portland, Oregon tổ chức tại Núi Mẹ Sầu Bi còn được gọi là Grotto.

Thành phố Hoa Hồng hôm nay Chúa nhật ngày 3 tháng 7, trời khá đẹp với nhiệt độ vừa phải, không mấy nóng nực nên những người tham dự Hành hương cũng cảm thấy dễ chịu.

Hằng năm cứ mỗi lần Han2h hương về núi Mẹ Sầu Bi là mỗi lần đánh dấu kỷ niệm cuộc ly hương của những người Việt tỵ nạn đã bỏ nước ra đi. Hành hương lần thứ 36 năm nay đánh dấu 36 năm ly hương.

Đại hội Hành hương năm nay được bắt đầu từ thứ sáu ngày 01 tháng 07 và thứ bảy ngày 02 tháng 07 năm 2011 tại Giáo xứ Đức Mẹ La vang Portland. Cao điểm của đại hội hành hương được kết thúc vào ngày Chúa nhật 03 tháng 07 với chương trình gồm ba phần gồm lễ truy điệu, cung nghinh Đức Mẹ và Thánh lễ Đại Trào.

Tưởng cũng nên nhắc lại, mùa hè năm 1975 sau khi miền Nam lọt vào tay cộng sản, những người Công giáo Việt Nam bỏ nước ra đi đã đến cư ngụ tại thành phố Hoa hồng này, họ chào đón ngày lễ độc lập của đất nước Hoa Kỳ lần đầu với tâm tình tạ ơn khi được sống trên một đất nước tự do. Trong tâm tình tạ ơn đó, tất cả đã cùng hành hương về Núi Mẹ Sầu Bi như để tưởng nhớ những ngày hành hương tại Thánh Địa La Vang khi còn ở Việt Nam. Mỗi lần tham dự cuộc hành hương nơi đây, cá nhân người viết rất trân trọng biết ơn và cảm phục những vị thẩm quyền khi đứng ra tổ chức cuộc Hành hương đầu tiên. Ngay từ thuở mới đến đất tự do này, họ đã nghĩ và tạo được một thông lệ vô cùng quý hoá, đó là nghi thức tưởng niệm những chiến sĩ của QLVNCH và Đồng Minh đã chết cho chính nghĩa tự do bằng một lễ truy điệu rất long trọng trước giờ Cung Nghinh Mẹ. Đại lễ Hành hương lần thứ 36 năm nay cũng được khai mạc bằng lễ truy điệu trọng thể.

Xem hình hành hương

Đúng 10 giờ, chương trình khai mạc ngày đại lễ được bắt đầu bằng ba hồi chiêng trống, sau ba hồi chiêng trống là lễ truy điệu bằng lễ chào cờ Mỹ Việt trọng thể, sau đó là giây phút vô cùng cảm động với điệu nhạc: Việt Nam, Việt nam, Việt nam oai linh ngàn xưa, Việt nam, Việt Nam mến yêu muôn đời…”, vị xưóng ngôn viên đã đưa mọi người hiện diện hướng về nơi quê hương Việt Nam trong giây phút đầy thiêng liêng để tưởng niệm các chiến sĩ đồng minh, tưởng niệm các chiến sĩ Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa và Đồng Minh đã hy sinh để bảo vệ lý tưởng tự do, và tưởng niệm những người đã bỏ mình trên vạn nẻo đường khi đi tìm tự do, cùng các chiến sĩ đã hy sinh vì tranh đấu cho tự do tôn giáo nhân quyền.

Đúng 10 gìờ 30, người điều khiển chương trình rước kiệu Đức Mẹ đọc thứ tự tên các đoàn thể tham dự và mọi người đều vào vị trí đoàn thể của mình khi nghe tên đoàn của mình. Bàn kiệu Đức Mẹ được cung nghinh chung quanh khu vực núi Mẹ Sầu Bi với đông đảo giáo dân tham dự. Số giáo dân tham dự cuộc rước kiệu năm nay có khoảng trên 6 ngàn người, số giáo dân khá đông đảo mà đường kiệu thì không mấy dài nên khi bàn kiệu Mẹ trở về lễ đài mà số giáo dân chưa đi hết.

Gần một tiếng đồng hồ giáo dân cung nghinh Đức Mẹ quanh khu vực Núi Mẹ Mẹ Sầu Bi, bàn kiệu Đức Mẹ đã trở về lễ đài lúc 11 giờ 30. Nghi thức tôn vinh Đức Mẹ được cử hành bằng những vũ khúc tuyệt vời do các em thanh thiếu niên nam nữ dâng lên Mẹ qua các ca khúc : Khấu đầu bái lạy- Tiến hoa …. Những vũ khúc với các điệu múa rất điêu luyện do các Nữ tu Dòng Mến Thánh Giá Đà Lạt đã dày công luyện tập khá công phu. Qua những vũ khúc dâng Mẹ trình diễn rất nhịp nhàng theo tiếng hát của ca đoàn làm tăng thêm phần thiêng liêng của việc tôn vinh Mẹ.

Đúng 12 giờ Thánh lễ Đại Trào do Đức Tổng Giám mục John G.Vlazny chủ tế cùng với linh mục đoàn gồm các linh mục Việt Nam và Hoa Kỳ Đồng tế thánh lễ.

Trong thánh lễ, Đức TGM John G.Vlazny Tổng Giáo Phận Portland đã chia sẻ với cộng đoàn dâng lễ về niềm vui của ngày lễ Độc Lập tại đất nước Hoa Kỳ. Xin tóm tắt bài giảng của ngài:

“Thưa quý ông bà và anh chị em, trong thánh lễ hôm nay, Chúa Giêsu ban cho chúng ta một lời mời gọi, Ngài nói với chúng ta rằng: hãy đến với Ta, hỡi những ai vất vả và gánh nặng, Ta sẽ bổ sức nâng đỡ và cho được nghỉ ngơi. Lời của Chúa rất thích hợp với chúng ta vào cuối tuần này, khi quốc gia Hoa Kỳ của chúng ta đang kỷ niệm Quốc Khánh lần thứ 235 và chúng ta cũng đã qui tụ về nơi đây, Núi Mẹ Sầu Bi để dâng thánh lễ cầu nguyện cho tự do. Tại nhiều nơi trên đất nước Hoa Kỳ khi kỷ niệm ngày lễ này thì đã vào giữa mùa hè, nhưng với chúng ta thì lại vừa mới chớm bước vào mùa hạ. Đây là thời điểm thuận lợi vì thời tiết có nắng đẹp, mọi người đều đỗ xô ra những công viên, hồ bơi, sân đánh Golf hay mảnh vườn sau nhà để tìm những phút giây thoải mái hầu quên đi những vật lộn trong cuộc sống đầy thử thách hằng ngày. Thánh Augustine, một bực thầy của Hội Thánh đã nói rằng: ngài đã đọc rất nhiều lời hoa mỹ cũng như của các nhà uyên bác trong cuộc đời, nhưng ngài chưa thấy lời nào sâu sắc và trân quý như lời mời gọi của Chúa Giêsu trong bài Phúc âm hôm nay: hãy đến với Ngài và Ngài sẽ cho chúng ta được nghỉ ngơi, được bồi dưỡng. Trái Tim Chúa Giêsu luôn hướng đến những người với công việc khó nhọc, với cái ách nặng nề, với những người đang gặp thử thách quá sức tưởng tượng. Trái Tim Chúa Giêsu đã mở lòng đón nhận anh chị em chúng ta đến với đất nước Hoa Kỳ trong những thập niên bảy mươi, tám mươi để tìm kiếm sự tự do mà chúng ta hôm nay mừng kỷ niệm. Hoa Kỳ là nơi được thiết lập để trở thành một ngôi nhà của sự tự do, nhưng trớ trêu thay, ngày nay chúng ta lại phải làm ăn vất vả, tranh đấu để bảo trì sự tự do đích thực trong sứ mạng của mỗi người. Tự do tín ngưỡng lại liên lỉ đang bị tấn công và những người sống với niềm tin càng ngày càng bị đẩy ra ngòai lề xã hội. Trong những công luận liên quan đến cho sự tôn trọng cá nhân, cho cuộc sống gia đình, nhất là sự chăm sóc cho mọi người lúc cuối đời không được tôn trọng. Bởi vì có quá nhiều người nay phải đương đầu với những khó khăn kinh tế, cho nên hơn bao giờ hết, chúng ta cần biết mở rộng vòng tay ôm đón mọi người bằng một cái gì với lòng yêu thương như Chúa Giêsu đã làm trong suốt quảng đường mục vụ của Ngài khi còn tại thế. Với tư cách của Quốc gia hay của cá nhân, chúng ta hãy cầu xin cho ngày lễ cuối tuần này là: chúng ta những người Hoa Kỳ và luôn luôn sẵn lòng đón tiếp ân cần và nâng đỡ tất cả những ai đang khổ đau và thiếu thốn. Khi suy tư về đức tính đáng khâm phục của những vị đến khai lập đất nước của chúng ta hơn hai thế kỷ trước. Chúng ta cảm thấy rằng, phải chăng tính cỡi mở, và lòng quảng đại ngay từ thuở ấy, không còn là cái tính điển hình trong xã hội ngày nay, đôi khi ngay trong cả Cộng đoàn Công giáo chúng ta nữa, những điều này có thể xẩy đến bất cứ ai.

Có một người bạn đã kể về một người ông của anh ta đến Mỹ nhiều năm về trước, sau khi qua thủ tục nhập cảnh, ông ta đã vào một câu lạc bộ ở Nữu Ước để tìm gì ăn lót dạ. Ông ngồi vào một bàn trống và cứ đợi để có ai hỏi đem thức ăn đến cho ông. Dĩ nhiên đây là câu lạc bộ chứ klhông phải trong một nhà hàng nên chẳng ai thèm hỏi ông ta. Một lát sau, một người phụ nữ đem một khay đầy thức ăn đến ngồi đối diện với ông cùng bàn mà ông đang ngồi. Người phụ nữ đó đã giải thích cách ăn uống trong câu lạc bộ với ông ta. Bà ta nói với ông và chỉ cho ông biết: phải khởi sự ở chỗ từ đây, đi dọc theo và chọn những thức ăn mà ông muốn, khi đến phía bên kia, thì họ sẽ cho ông biết là phải trả bao nhiêu tiền. Sau câu chuyện này, ông ta đã nói với những người láng giềng: tôi đã học được bài học, đây là cách thức mà tất cả mọi việc xẩy ra tại Hoa Kỳ này, thật sự cuộc sống ở đây giống như một câu lạc bộ vậy. Anh có thể có được bất cứ điều gì anh muốn nếu anh bằng lòng trả cái giá của nó. Anh có thể có được sự thành công nhưng anh không bao giờ có được nếu anh cứ ngồi đợi người khác đem đến cho mình. Anh phải đứng lên và tự đi lấy nó. Cái tính độc đáo ấy đã giúp ích cho rất nhiều người trong chúng ta qua hơn hai trăm năm. Tôi nhận thấy ngay trong gia đình của tôi và gia đình bạn hữu tôi khi sống và lớn lên. Điều này chắc chắn cũng đến với anh chị em khi đến đất nước này để tìm kiếm sự tự do và những cơ hội mà anh chị em đã không tìm được một cách chính xác. Nhưng có một điều nguy hiểm, đang đe dọa bởi vì anh chị em và tôi. Chúng ta không tự đứng dậy để đi lấy những thứ mà chúng ta muốn nên chúng ta mau chóng quên rằng là tất cả mọi người đều có thể làm việc này. Hơn nữa chúng ta cũng có thể lo sợ rằng nếu có quá nhiều người đều tự đứng lên đi lấy những thứ mà họ muốn thì chắc chắn sẽ không đủ phần cho tất cả mọi người. Trong thánh lễ hôm nay, đang khi chúng ta cảm tạ Chúa vì món quà của sự tự do mà Chúa ban tặng. Chúa cũng đang thách thức chúng ta hãy mở rộng tấm lòng đến với những người đang thiếu thốn, giống như xưa kia Chúa đã dang tay mời gọi chúng ta. Một nghịch lý tuyệt vời khó tin trong đời sống Kitô giáo là khi ta càng chia sớt gánh nặng của người khác, thì gánh nặng của chính chúng ta cũng sẽ trở nên nhẹ nhàng. Có một câu chuyện người ta nói về một ông chủ ngân hàng: có một người cho ông ta mượn chiếc dù khi trời đang nắng, rồi đòi lại ngay lúc trời bắt đầu đổ mưa, nói như vậy có lẻ sẽ bất công về những người chủ ngân hàng, nhưng thật sự đó là những điều mà Thánh Phaolô nói với chúng ta trong bài đọc 2 hôm nay khi ngài cảnh cáo chúng ta về việc trở nên những người mắc nợ, một trong những người dại dột nhất mà người ta có thể làm đó là chỉ mắc nợ ma quỉ. Điều tự do mà có người trong chúng ta ngày nay đang tìm kiếm là những người ngấm ngầm len lỏi trong cuộc sống của chúng ta, làm cho chúng ta bắt đầu thương lượng với ma quỉ. Những người đang thầm muốn những thỏa mãn tức thời có thể là phim ảnh khiêu dâm, hoặc cờ bạc, ăn uống quá độ, hút xách, sì ke ma túy hay những thú vui khác. Thật ra ma quỉ như một chủ ngân hàng hà khắc, tiền lời mỗi ngày mỗi tăng mà chúng ta là những người phải trả bằng những sự buồn phiền, tức giận ngay cả những cay đắng. Khi chúng ta để cho ma quỉ dẫn chúng ta đến mức độ đó thì chúng ta biết rằng chúng ta sẽ không còn chút tự do nào nữa. Chúng ta thực sự không muốn sẽ mang nhiều gánh nặng mà satan đã đặt lên con người. Khi Chúa Giêsu mời gọi lòng chúng ta cùng vác lấy ách của Ngài thì đó là một lời mời của Người để Ngài được chung phần gánh vác với anh chị em và với tôi. Hôm nay mừng thánh lễ cho ngày tự do này và ngày Quốc Khánh của đất nước Hoa Kỳ, chúng ta thực sự muốn được tự do, sự tự do khỏi ách xác thịt và ma quỉ, Chúa Giêsu ban cho chúng ta món quà là Chúa Thánh Thần. Sự giúp đỡ của Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn và đồng hành với chúng ta trong những ngày chúng ta còn ở trần thế. Chúng ta sẽ không trở thành những người mắc nợ với xác thịt, chúng ta sẽ trở nên những người con của tự do, những ngưòi con của một Thiên Chúa yêu thương . Chúng ta sẵn sàng cùng vác lấy ách của Chúa Giêsu, một cái ách nhẹ nhàng vì chúng ta sẽ không phải mang lấy nó một mình. Xin Chúa ban ơn lành xuống cho đất nước Hoa Kỳ, quê hương của những con người mơ ước tự do đích thực. Amen”

Đặc biệt trong Thánh Lễ Đại Trào phần lời nguyện giáo dân và dâng lễ vật, đại diện các sắc tộc hiện diện đều được tham dự làm cho buổi lễ thêm phần ý nghĩa và long trọng. Lời nguyện giáo dân được đọc theo ngôn ngữ của họ như Laos, Eritrea, Philippines, Hmong, Poland và Việt Nam.

Thánh lễ chấm dứt lúc 2 giờ chiều sau lời cám ơn của cha chánh xứ giáo xứ La Vang, linh mục Bathôlômêô Phạm Hữu Đạt. Ngài cũng đã trân trọng mời gọi mọi người đến tham dự Hành Hương Kỳ 37 năm 2012.

Nguyễn An Quý