NỖI ĐAU BẤT NGỜ
Chúng tôi đến xã Tân Dân huyện An Lão vào ngày thứ hai sau khi vụ hỏa hoạn xảy ra. Vẫn khung cảnh yên bình với bờ ao, ruộng lúa nhưng người dân nơi đây chưa hết bàng hoàng bởi vụ cháy hai ngày trước đó. Nỗi đau hiện rõ trên nét mặt của người dân và lãnh đạo xã.
Có được thông tin từ các lãnh đạo xã, chúng tôi đến thăm viếng các gia đình nạn nhân và chứng kiến những hoàn cảnh thật thương tâm. Hầu hết những người bị nạn đều là người trẻ, hoàn cảnh khó khăn, đang nuôi con nhỏ. Có gia đình cả con dâu, con gái và cháu đều gặp nạn trong đó con gái bị chết để lại đứa cháu 11 tuổi vốn đã thiếu thốn tình thương của cha. Mẹ con cháu bế nhau về nhà ngoại ở khi không thể chịu đựng nổi những trận đánh đập, mắng chửi của bố cháu – một người rượu chè, cờ bạc. Cháu đã mong chờ sinh nhật mẹ sắp tới từ rất lâu vì lần đầu tiên cháu có thể mua một món quà nhỏ tặng mẹ bằng những đồng tiền lẻ dành dụm từ những lần nhịn ăn sáng. Nhưng giờ đây cháu chỉ có thể được gặp mẹ trong mơ.
Còn gì đau đớn hơn khi một lúc mất đi hai đứa con (một đang học đại học năm thứ 4, một vừa thi vào đại học). Người mẹ này gần như không còn chút sức lực nào nữa vì đã mấy ngày nay vật vã khóc hai đứa con mình.
Đau xót hơn khi chứng kiến cảnh nhà chị H. Chị một mình vất vả nuôi chồng, nuôi con. Chồng chị cũng không được khôn ngoan. Anh chị có hai đứa con trai nhưng một tai nạn giao thông đã cướp đi đứa con lớn để lại cho chị đứa con trai thứ hai bị bại não bẩm sinh 22 năm nay và người chồng không được nhanh nhẹn. Giờ đây chị bị đã bị thần lửa cướp đi sự sống, hai bố con trơ vơ, ngơ ngác biết sống thế nào?
Ngẹn ngào trong nước mắt, người bà nấc lên từng cơn vì đứa cháu của mình không còn nữa. Đau xót quá, đau xót đến tột cùng khi em là niềm tự hào của cả gia đình. Vừa thi đỗ đại học an ninh, trong khi chờ nhập trường, em đi làm thêm phụ giúp gia đình, nào ngờ…
Đây đó tiếng khóc đứa trẻ mới 7 tháng tuổi đang khát sữa mẹ. Em chưa đủ lớn để ghi nhớ khuôn mặt của mẹ. Đôi mắt to tròn ngơ ngác kiếm tìm bầu sữa mẹ.
Và còn bao em nhỏ nữa đang ngơ ngác khi hình dáng của mẹ không còn như ngày hôm qua, các em không được gặp mẹ vì mẹ đang điều trị mãi trên Hà Nội, chưa biết khi nào có thể trở về.
Hai em nhỏ này có cơ hội được gần mẹ không phải vì mẹ em bị phỏng nhẹ mà bởi vì nhà em không có điều kiện để chuyển mẹ các em lên tuyến trên , đành để lại và trông cậy vào sự tận tình của các bác sĩ nơi này. Hy vọng bình phục cũng thật mong manh.
Cảm thông và chia sẻ với các gia đình có người qua đời và bị thương trong vụ hỏa hoạn, các Linh mục tại Tòa Giám Mục Hải Phòng đã cầu nguyện và Cha giám đốc Caritas đã đích thân xuống tận các gia đình chia sẻ, hỗ trợ họ một phần chi phí điều trị, mai táng, động viên họ vượt qua mất mát đau thương, trực tiếp đến các bệnh viện thăm hỏi bệnh nhân, gặp gỡ bác sĩ để hỏi thăm tình hình các nạn nhân. “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”, vật chất lúc này với họ rất quan trọng nhưng quan trọng hơn là sự chia sẻ về tinh thần, là cái tình giữa con người với con người không phân biệt tôn giáo.
Những gì hôm nay chúng ta nhìn thấy mới chỉ là những nét chấm phá của bức tranh vẽ vội nhưng cũng đủ để nhận thấy hậu quả lớn lao của vụ hỏa hoạn. Còn bao nhiêu em nhỏ rồi đây không biết sống ra sao, còn bao người chưa biết sẽ thế nào nếu may mắn được chữa trị trở về nhà. Liệu rằng với sức khỏe như vậy họ có thể tiếp tục làm việc?
Là người không Công giáo, tôi không biết cầu nguyện theo nghi thức Công giáo nhưng tôi cũng xin Chúa ban phước lành xuống những anh chị em không may mắn đó và xin Chúa ban hồng ân đến những người là chứng tá Chúa trên trần gian, những anh chị em đã yêu thương người khác bằng lòng bác ái của người Kitô hữu.
Phạm Thị Hòa
![]() |
Có được thông tin từ các lãnh đạo xã, chúng tôi đến thăm viếng các gia đình nạn nhân và chứng kiến những hoàn cảnh thật thương tâm. Hầu hết những người bị nạn đều là người trẻ, hoàn cảnh khó khăn, đang nuôi con nhỏ. Có gia đình cả con dâu, con gái và cháu đều gặp nạn trong đó con gái bị chết để lại đứa cháu 11 tuổi vốn đã thiếu thốn tình thương của cha. Mẹ con cháu bế nhau về nhà ngoại ở khi không thể chịu đựng nổi những trận đánh đập, mắng chửi của bố cháu – một người rượu chè, cờ bạc. Cháu đã mong chờ sinh nhật mẹ sắp tới từ rất lâu vì lần đầu tiên cháu có thể mua một món quà nhỏ tặng mẹ bằng những đồng tiền lẻ dành dụm từ những lần nhịn ăn sáng. Nhưng giờ đây cháu chỉ có thể được gặp mẹ trong mơ.
Còn gì đau đớn hơn khi một lúc mất đi hai đứa con (một đang học đại học năm thứ 4, một vừa thi vào đại học). Người mẹ này gần như không còn chút sức lực nào nữa vì đã mấy ngày nay vật vã khóc hai đứa con mình.
Đau xót hơn khi chứng kiến cảnh nhà chị H. Chị một mình vất vả nuôi chồng, nuôi con. Chồng chị cũng không được khôn ngoan. Anh chị có hai đứa con trai nhưng một tai nạn giao thông đã cướp đi đứa con lớn để lại cho chị đứa con trai thứ hai bị bại não bẩm sinh 22 năm nay và người chồng không được nhanh nhẹn. Giờ đây chị bị đã bị thần lửa cướp đi sự sống, hai bố con trơ vơ, ngơ ngác biết sống thế nào?
Ngẹn ngào trong nước mắt, người bà nấc lên từng cơn vì đứa cháu của mình không còn nữa. Đau xót quá, đau xót đến tột cùng khi em là niềm tự hào của cả gia đình. Vừa thi đỗ đại học an ninh, trong khi chờ nhập trường, em đi làm thêm phụ giúp gia đình, nào ngờ…
Đây đó tiếng khóc đứa trẻ mới 7 tháng tuổi đang khát sữa mẹ. Em chưa đủ lớn để ghi nhớ khuôn mặt của mẹ. Đôi mắt to tròn ngơ ngác kiếm tìm bầu sữa mẹ.
Và còn bao em nhỏ nữa đang ngơ ngác khi hình dáng của mẹ không còn như ngày hôm qua, các em không được gặp mẹ vì mẹ đang điều trị mãi trên Hà Nội, chưa biết khi nào có thể trở về.
Hai em nhỏ này có cơ hội được gần mẹ không phải vì mẹ em bị phỏng nhẹ mà bởi vì nhà em không có điều kiện để chuyển mẹ các em lên tuyến trên , đành để lại và trông cậy vào sự tận tình của các bác sĩ nơi này. Hy vọng bình phục cũng thật mong manh.
Cảm thông và chia sẻ với các gia đình có người qua đời và bị thương trong vụ hỏa hoạn, các Linh mục tại Tòa Giám Mục Hải Phòng đã cầu nguyện và Cha giám đốc Caritas đã đích thân xuống tận các gia đình chia sẻ, hỗ trợ họ một phần chi phí điều trị, mai táng, động viên họ vượt qua mất mát đau thương, trực tiếp đến các bệnh viện thăm hỏi bệnh nhân, gặp gỡ bác sĩ để hỏi thăm tình hình các nạn nhân. “Một miếng khi đói bằng một gói khi no”, vật chất lúc này với họ rất quan trọng nhưng quan trọng hơn là sự chia sẻ về tinh thần, là cái tình giữa con người với con người không phân biệt tôn giáo.
Những gì hôm nay chúng ta nhìn thấy mới chỉ là những nét chấm phá của bức tranh vẽ vội nhưng cũng đủ để nhận thấy hậu quả lớn lao của vụ hỏa hoạn. Còn bao nhiêu em nhỏ rồi đây không biết sống ra sao, còn bao người chưa biết sẽ thế nào nếu may mắn được chữa trị trở về nhà. Liệu rằng với sức khỏe như vậy họ có thể tiếp tục làm việc?
Là người không Công giáo, tôi không biết cầu nguyện theo nghi thức Công giáo nhưng tôi cũng xin Chúa ban phước lành xuống những anh chị em không may mắn đó và xin Chúa ban hồng ân đến những người là chứng tá Chúa trên trần gian, những anh chị em đã yêu thương người khác bằng lòng bác ái của người Kitô hữu.
Phạm Thị Hòa
