THUẬN NGHĨA - Vào lúc 13h ngày 13/4/2009, lại thêm một khoảng lặng trầm buồn khi những hồi chuông đổ dồn loan tin linh mục Giuse Nguyễn Quang Nam đã về với Chúa. Khép lại hành trình 79 năm cuộc đời trần thế, 45 tuổi đời linh mục là một di sản tinh thần vô giá - di sản được định hình và hun đúc trong huyết lệ tủi sầu…
Xem hình ảnh
Những ngày trung tuần của tháng 4 đang trôi đi với khá nhiều biến cố. Liên tiếp trong những ngày qua, 12 và 13/4/2009, giáo phận Vinh đau buồn tiễn đưa hai người con ưu tú, những mục tử đã sống can đảm và trọn vẹn cho lý tưởng dấn thân. Chúng tôi về giáo họ Đập Đanh (giáo xứ Cồn Cả, giáo hạt Thuận Nghĩa), nơi quàn linh cữu cha già Giuse, để thắp cho ngài nén nhang tiễn biệt.
Ngược dòng thời gian, tìm về những năm tháng nhọc nhằn của một đời người, để thêm một lần cảm nghiệm sâu xa hơn về sự kỳ lạ của ơn gọi dâng hiến. Linh mục Giuse Nguyễn Quang Nam sinh ngày 16/5/1930 tại giáo họ Mỹ Thịnh, xứ Thanh Tân, hạt Bột Đà (xã Hiến Sơn, Đô Lương, Nghệ An) trong một gia đình đạo hạnh. 12 tuổi, cha già vào trường tập Xuân Phong (Diễn Châu), bắt đầu những chặng đường thăng trầm mới. Năm 1964, cha Giuse lãnh nhận thiên chức linh mục sau khi đã trải qua những trở ngại, gián đoạn khác nhau. Nhưng niềm vui của hồng ân cao quý ấy đã không thể trọn vẹn trong suốt 21 năm bị quản thúc sau đó tại quê nhà. Những năm cuối của thập niên 90, ngài mới thực sự bước vào cánh đồng truyền giáo bao la của giáo phận. 24 năm của một khúc quanh mới là quãng thời gian ngài hăng say phục vụ đến quên mình: 1985-1986 (phó xứ Đông Tháp), 1987-1994 (quản xứ Hậu Thành kiêm xứ Quy Hậu), 1994-1998 (quản xứ kiêm hạt Vạn Lộc), 1998-2002 (quản xứ Quy Chính kiêm hạt Vạn Lộc), 2002-2008 (quản xứ Đức Lân kiêm xứ Vĩnh Hoà)…
Đi dọc diễn trình ấy là hình ảnh của một con người với những cốt cách rất đáng trân trọng, là dấu ấn về vị mục tử nhân hiền, trung thành và tận tụy. Non nửa thế kỷ qua, với những thang trật mục vụ khác nhau đã đủ để minh chứng thuyết phục cho tình yêu tận hiến mà suốt đời ngài dấn thân không mỏi. Ở tuổi 79, ngài đã vĩnh viễn ra đi, giữa tuổi già và di chứng của bệnh tật, để lại sự tiếc thương vô hạn cho linh mục đoàn và giáo dân khắp địa phận.
Trong ngôi thánh đường ấm cúng, thi hài cha già Giuse nằm đó, khuôn mặt phúc hậu và thanh thản, mặc cho ngoài kia gió mưa giăng mắc. Từ chiều ngày 13/4, các thánh lễ, các buổi đọc kinh, cầu nguyện diễn ra liên tục. Linh tộc con cháu và các đoàn thể thay nhau túc trực bên linh cữu ngài. Nghi thức khâm liệm được tiến hành lúc 21h ngày 14/4.
Từ sáng sớm ngày 15/4/2009, mặc dù cơn mưa từ chiều tối ngày hôm trước chưa tạnh hẳn, nhưng đã có khá đông giáo dân đến viếng quan và tham dự thánh lễ. Chúng tôi nhận thấy trên những vòng hoa kính viếng lời phân ưu sâu sắc của Hội đồng linh mục giáo phận, Linh mục đoàn giáo hạt Thuận Nghĩa, các đoàn thể, chính quyền, đoàn con cái quê hương và các giáo xứ mà cha Giuse từng phục vụ…
Đúng 8h30’, thánh lễ an táng cố linh mục Giuse Nguyễn Quang Nam được cử hành trọng thể tại nhà thờ giáo họ Đập Đanh, giáo xứ Cồn Cả. Cha Phêrô Nguyễn Phúc Chính - Phó Chủ tịch Hội đồng Linh mục kiêm Quản hạt Thuận Nghĩa chủ sự thánh lễ và nghi thức tiễn biệt, trước sự hiện hiện của hơn 60 linh mục trong và ngoài giáo phận, quý nam nữ tu sỹ và đông đảo bà con giáo dân xa gần.
Giảng trong thánh lễ, linh mục Antôn Phạm Đình Phùng - Thư ký Toà Giám mục khi diễn tả về nỗi trống vắng trước cái chết, đã đồng thời khơi gợi niềm hy vọng lớn lao cho những người ở lại: “Xin Chúa ban cho chúng ta cảm nghiệm được rằng, Đấng Phục sinh đang đón nhận linh hồn cha già Giuse về với Chúa và Ngài ban cho chúng ta cảm nhận được rằng Chúa đang sống với chúng ta. Cha già cũng đang sống với chúng ta. Sống trong đức tin. Sống trong niềm hy vọng. Sống bằng lời của Chúa hướng dẫn chúng ta mọi ngày”.
Cha Antôn Nguyễn Văn Đính, Quản xứ Cồn Cả và cũng là nghĩa tử của cha già Giuse, thay mặt tang quyến bày tỏ niềm tri ân sâu sắc đến quý cha, quý nam nữ tu sỹ, các đoàn thể và bà con giáo dân đã đến phúng viếng, hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn cố linh mục Giuse. Ngài cũng không quên gửi lời cảm ơn tới những ai đã chia sẻ, giúp đỡ, tận tình chăm sóc cha già trong lúc lâm bệnh, đau yếu cũng như tổ chức chu đáo tang lễ trong những ngày vừa qua.
Sau nghi thức tiễn biệt là lễ di quan ra khu vực huyệt mộ. Bà con giáo dân đầu trắng những vòng khăn tang, đứng nghiêm trang dọc các lối đi khi di ảnh và linh cữu rước qua. Những khúc hát của niềm hy vọng, những giọt nước mắt tiếc thương vô hạn đã lưu luyến tiễn biệt cha già về nơi an nghỉ cuối cùng.
Lời ai điếu xúc động cho người ra đi nhưng trong Chúa Kitô Phục sinh, chúng ta tin rằng, linh hồn cha già Giuse đang bắt đầu một hành trình sự sống mới.
Trần Dũng
TÂM TÌNH CỦA CON CHÁU TRƯỚC LINH CỬU CHA GIÀ GIUSE NGUYỄN QUANG NAM
(Tại họ Đập Đanh, xứ Cồn Cả, Gp. Vinh)
Phút đau thương, chúng con nghiêng mình kính cẩn.
Thương Cha già hàng ngàn lụy châu rơi!
Đau đớn thay! Cha già ơi! Con cháu đây! Con cháu đây!
Đâu nói được nên lời: thương Cha lắm, nhưng ý trời đành vâng chịu!
Tưởng nhớ xưa, lúc sinh thời niên thiếu;
giữa quê nhà Mỹ Thịnh xứ Thanh Tân;
Trong gia đình đạo hạnh; bảy anh em...
Tính tình Cha vui vẻ hiền lành,
Chăm chỉ học hành ngày càng thêm giỏi.
Bước trưởng thành khi Cha lên 8 tuổi.
Vinh dự đời ơn gọi đến cùng Cha.
Dưới bàn tay dẫn dắt: Cha Ngọc Bác nhà ta.
Năm 42 Cha cập tuổi 13,
Ơn Chúa gọi Cha được vào trường tập.
Qua 3 năm, niềm vui Cha, tràn ngập,
Cha được về Tiểu Chủng viện Xã Đoài,
Vui làm sao sướng thật Cha ơi.
Cha xứng đáng con người Chúa tuyển chọn.
Đời cứ tưởng thuyền xuôi, biển lặng.
Thế gặp thời, thời thế đổi thay.
Ơn Thiên triệu Cha bám chặt tháng ngày,
Mãn Trường Tiểu Cha được đi xuất xứ.
Đất Vạn Lộc nơi đầu tiên Cha ở,
Giúp Cha Khanh phục vụ giáo dân.
Hình ảnh 1 thầy kẻ giảng trẻ trung,
Được xứ mến họ thương Cha già kính trọng.
Cha thực hành gieo mần hy vọng,
Cho bao người hiểu rộng Chúa Ki tô.
Giữa trần gian sóng dữ gió to,
Thuyền Giáo Hội vẫn vững vàng tay lái.
Được 2 năm Cha chuyển về nơi mới,
Cha về làm quản lý trường “ La tinh”.
Dốc hết tâm, Cha đưa hết sức mình,
Lo chu đáo cho chủng sinh; cha Bề trên tin phục...
Qua 2 năm toại lòng mong ước,
Tình thương Chúa ban xuống hải hà,
Được giáo phận gọi Cha về Trường Đại.
Niềm khát khao giờ đây vươn tới;
Ghế sinh viên Thần – Triết học đêm ngày,
Mùi hương thơm tỏa ngát tận trời mây;
Về quê mẹ con cháu nức lòng phấn khởi.
Ngày tháng ngày, giáo dân mong đợi,
Mau đến mùa gặt hái tốt lành...
Nào ngờ đâu biển động sóng thần,
Buộc Cha phải trở về quê cũ,
Bởi lý do “Cha bị” con nhà địa chủ,
Luật hiện hành hành: “Cha không được đi tu”.
Mắt người đời nhìn Cha: Cha như một kẻ thù.
Sống cô lập không cho ai thấu nhập...
19 – 3 năm 64, bổng chốc,
Tòa Giám Mục báo công khai, Cha được tiến chức,
Lãnh hồng ân Linh mục đời đời...
Ai thấu cho Cha, những biến cố Cha ơi!
Họ chẳng biết, họ hiểu lầm,- gây nên họa!.
Trên quê nhà, Cha luôn bị hành hạ;
Đổ lên đầu những nhục nhã trần gian.
Mất quyền tự do phải cách biệt giáo dân...
Nhưng có Chúa an bài, Cha vẫn sống hiên ngang.
Đức nhịn nhục, đức khiêm nhường, Cha đã thắng.
Lúc nguy nan, tay không rời chuỗi hạt,
Gọi Mẹ hiền, kêu tới thánh Giuse,
Rồi tháng ngày Cha sống giữa bộn bề.
Lòng thương xót không bao giờ chấp trách.
Suốt đời Cha, một tấm gương trong sạch.
Đã chiếu soi cảm hóa bao tâm hồn...
Một chặng dài, hâm mốt năm ròng,
Cha gắn bó cận kề cùng con cháu.
Mua bàn máy Cha may đồ may áo.
Bốc thuốc cứu người những lúc gian nan.
Cha tìm mạch nguồn mạch giếng cho dân,
Lại làm vườn đào ao nuôi cá.
Cha yêu trẻ, mến già, yêu thôn xóm.
Sống tình thương, càng cảm hóa lòng người,
Mến phục Cha khắp chốn khắp nơi.
Bao định kiến, hoài nghi, mặc cảm,
Được bỏ dần, gây thân thiện với Cha.
Năm 85 được chính sách “Mở ra”.
Cha an bình phấn khởi nhận bằng sai,
Ra Đồng Tháp 2 năm, lên Hậu Thành tới 7.
Chục năm trời dẫn 2 xứ đi lên,
Xây xứ đường cơ sở được mở mang,
Cha linh hướng mấy linh tu thành đạt.
Năm 94 được phái vào Vạn Lộc,
Vừa làm xứ, vừa làm hạt Cha ơi!
Đến ra tay Cha không kịp nghỉ ngơi:
Xây nhà phòng, mở trường học cho đời...
Sang 98 Cha chuyển sang Quy Chính,
Kiêm sở Dòng lại kiêm cả Trang Đen.
Bốn năm qua Cha làm mấy công trình,
Đưa phúc lợi, toại lòng dân, người đời ca ngợi.
Hai ngàn linh hai, nhận bằng sai Cha lại,
Được chuyển về nơi cũ Yên Thành.
Vâng lời trên, Cha quản xứ Đức Lân:
Một xứ nhỏ, giáo dân nghèo khó;
Thương con chiên với tấm lòng rộng mở,
Hết sức mình bao tiền của bỏ ra:
Xây sửa ao, đào giếng mới, tu sửa nhà;
Xây cổng ngọ; lập thêm nhiều đoàn thể...
Cuộc đời Cha chẳng bao giờ được nghỉ,
Công ơn Cha xiết kể nào bằng.
Kỷ Sửu này Cha đáo khóa bát tuần,
Sức càng giảm ngũ quan lại càng kém.
Được quan tâm Bề trên giáo phận;
Cho nghỉ hưu về giáo họ Đập Đanh.
Gần con Cha: Cha Nghĩa tử ân tình;
Tình nghĩa phụ để ngài chăm sóc.
Hơn nửa năm, Cha chưa quen chưa thuộc...
Bệnh đã hành thân xác Cha ơi!..
Xuống Xã Đoài- vào viện Tỉnh- ra Bạch Mai.
Y bác sỹ vô phương cứa chữa.
Con cái- ban nghành- giáo dân- xứ sở,
Đã nhiệt tình giúp đỡ nuôi Cha.
Rồi những ngày con cháu gần xa, đều lui tới thăm Cha.
Cha ơi Cha! Cha có biết...
Trong cơn bệnh nguy nan khẩn cấp,
Tưởng rằng Cha rồi sẽ vượt qua,
Chúa an bài sống mãi với tuổi già,
Bên con cháu quây quần đầm ấm.
Thương xót thay sức người dòn mỏng,
Cha vâng lời Chúa gọi ra đi.
Cha ra đi không trăn trối lời gì,
Chỉ để lại bao niềm thương nỗi nhớ,
Cha đi rồi, Cha về cùng Chúa,
Cha đừng quên con cháu Cha ơi!
Cầu mong Cha an giấc ngàn đời.
Ơn tận hiến Chúa Trời tận thưởng,
Đốt nén hương nghiêng mình kính cẩn,
Vĩnh biệt Cha thương nhớ nghìn thu.
Cha ơi, Cha !!!
Nguyễn Quang Cử
Xem hình ảnh
Những ngày trung tuần của tháng 4 đang trôi đi với khá nhiều biến cố. Liên tiếp trong những ngày qua, 12 và 13/4/2009, giáo phận Vinh đau buồn tiễn đưa hai người con ưu tú, những mục tử đã sống can đảm và trọn vẹn cho lý tưởng dấn thân. Chúng tôi về giáo họ Đập Đanh (giáo xứ Cồn Cả, giáo hạt Thuận Nghĩa), nơi quàn linh cữu cha già Giuse, để thắp cho ngài nén nhang tiễn biệt. Ngược dòng thời gian, tìm về những năm tháng nhọc nhằn của một đời người, để thêm một lần cảm nghiệm sâu xa hơn về sự kỳ lạ của ơn gọi dâng hiến. Linh mục Giuse Nguyễn Quang Nam sinh ngày 16/5/1930 tại giáo họ Mỹ Thịnh, xứ Thanh Tân, hạt Bột Đà (xã Hiến Sơn, Đô Lương, Nghệ An) trong một gia đình đạo hạnh. 12 tuổi, cha già vào trường tập Xuân Phong (Diễn Châu), bắt đầu những chặng đường thăng trầm mới. Năm 1964, cha Giuse lãnh nhận thiên chức linh mục sau khi đã trải qua những trở ngại, gián đoạn khác nhau. Nhưng niềm vui của hồng ân cao quý ấy đã không thể trọn vẹn trong suốt 21 năm bị quản thúc sau đó tại quê nhà. Những năm cuối của thập niên 90, ngài mới thực sự bước vào cánh đồng truyền giáo bao la của giáo phận. 24 năm của một khúc quanh mới là quãng thời gian ngài hăng say phục vụ đến quên mình: 1985-1986 (phó xứ Đông Tháp), 1987-1994 (quản xứ Hậu Thành kiêm xứ Quy Hậu), 1994-1998 (quản xứ kiêm hạt Vạn Lộc), 1998-2002 (quản xứ Quy Chính kiêm hạt Vạn Lộc), 2002-2008 (quản xứ Đức Lân kiêm xứ Vĩnh Hoà)…
Đi dọc diễn trình ấy là hình ảnh của một con người với những cốt cách rất đáng trân trọng, là dấu ấn về vị mục tử nhân hiền, trung thành và tận tụy. Non nửa thế kỷ qua, với những thang trật mục vụ khác nhau đã đủ để minh chứng thuyết phục cho tình yêu tận hiến mà suốt đời ngài dấn thân không mỏi. Ở tuổi 79, ngài đã vĩnh viễn ra đi, giữa tuổi già và di chứng của bệnh tật, để lại sự tiếc thương vô hạn cho linh mục đoàn và giáo dân khắp địa phận.
Trong ngôi thánh đường ấm cúng, thi hài cha già Giuse nằm đó, khuôn mặt phúc hậu và thanh thản, mặc cho ngoài kia gió mưa giăng mắc. Từ chiều ngày 13/4, các thánh lễ, các buổi đọc kinh, cầu nguyện diễn ra liên tục. Linh tộc con cháu và các đoàn thể thay nhau túc trực bên linh cữu ngài. Nghi thức khâm liệm được tiến hành lúc 21h ngày 14/4.
Từ sáng sớm ngày 15/4/2009, mặc dù cơn mưa từ chiều tối ngày hôm trước chưa tạnh hẳn, nhưng đã có khá đông giáo dân đến viếng quan và tham dự thánh lễ. Chúng tôi nhận thấy trên những vòng hoa kính viếng lời phân ưu sâu sắc của Hội đồng linh mục giáo phận, Linh mục đoàn giáo hạt Thuận Nghĩa, các đoàn thể, chính quyền, đoàn con cái quê hương và các giáo xứ mà cha Giuse từng phục vụ…
Đúng 8h30’, thánh lễ an táng cố linh mục Giuse Nguyễn Quang Nam được cử hành trọng thể tại nhà thờ giáo họ Đập Đanh, giáo xứ Cồn Cả. Cha Phêrô Nguyễn Phúc Chính - Phó Chủ tịch Hội đồng Linh mục kiêm Quản hạt Thuận Nghĩa chủ sự thánh lễ và nghi thức tiễn biệt, trước sự hiện hiện của hơn 60 linh mục trong và ngoài giáo phận, quý nam nữ tu sỹ và đông đảo bà con giáo dân xa gần.
Giảng trong thánh lễ, linh mục Antôn Phạm Đình Phùng - Thư ký Toà Giám mục khi diễn tả về nỗi trống vắng trước cái chết, đã đồng thời khơi gợi niềm hy vọng lớn lao cho những người ở lại: “Xin Chúa ban cho chúng ta cảm nghiệm được rằng, Đấng Phục sinh đang đón nhận linh hồn cha già Giuse về với Chúa và Ngài ban cho chúng ta cảm nhận được rằng Chúa đang sống với chúng ta. Cha già cũng đang sống với chúng ta. Sống trong đức tin. Sống trong niềm hy vọng. Sống bằng lời của Chúa hướng dẫn chúng ta mọi ngày”.
Cha Antôn Nguyễn Văn Đính, Quản xứ Cồn Cả và cũng là nghĩa tử của cha già Giuse, thay mặt tang quyến bày tỏ niềm tri ân sâu sắc đến quý cha, quý nam nữ tu sỹ, các đoàn thể và bà con giáo dân đã đến phúng viếng, hiệp dâng thánh lễ cầu nguyện cho linh hồn cố linh mục Giuse. Ngài cũng không quên gửi lời cảm ơn tới những ai đã chia sẻ, giúp đỡ, tận tình chăm sóc cha già trong lúc lâm bệnh, đau yếu cũng như tổ chức chu đáo tang lễ trong những ngày vừa qua.
Sau nghi thức tiễn biệt là lễ di quan ra khu vực huyệt mộ. Bà con giáo dân đầu trắng những vòng khăn tang, đứng nghiêm trang dọc các lối đi khi di ảnh và linh cữu rước qua. Những khúc hát của niềm hy vọng, những giọt nước mắt tiếc thương vô hạn đã lưu luyến tiễn biệt cha già về nơi an nghỉ cuối cùng.
Lời ai điếu xúc động cho người ra đi nhưng trong Chúa Kitô Phục sinh, chúng ta tin rằng, linh hồn cha già Giuse đang bắt đầu một hành trình sự sống mới.
Trần Dũng
TÂM TÌNH CỦA CON CHÁU TRƯỚC LINH CỬU CHA GIÀ GIUSE NGUYỄN QUANG NAM
(Tại họ Đập Đanh, xứ Cồn Cả, Gp. Vinh)
Phút đau thương, chúng con nghiêng mình kính cẩn. Thương Cha già hàng ngàn lụy châu rơi!
Đau đớn thay! Cha già ơi! Con cháu đây! Con cháu đây!
Đâu nói được nên lời: thương Cha lắm, nhưng ý trời đành vâng chịu!
Tưởng nhớ xưa, lúc sinh thời niên thiếu;
giữa quê nhà Mỹ Thịnh xứ Thanh Tân;
Trong gia đình đạo hạnh; bảy anh em...
Tính tình Cha vui vẻ hiền lành,
Chăm chỉ học hành ngày càng thêm giỏi.
Bước trưởng thành khi Cha lên 8 tuổi.
Vinh dự đời ơn gọi đến cùng Cha.
Dưới bàn tay dẫn dắt: Cha Ngọc Bác nhà ta.
Năm 42 Cha cập tuổi 13,
Ơn Chúa gọi Cha được vào trường tập.
Qua 3 năm, niềm vui Cha, tràn ngập,
Cha được về Tiểu Chủng viện Xã Đoài,
Vui làm sao sướng thật Cha ơi.
Cha xứng đáng con người Chúa tuyển chọn.
Đời cứ tưởng thuyền xuôi, biển lặng.
Thế gặp thời, thời thế đổi thay.
Ơn Thiên triệu Cha bám chặt tháng ngày,
Mãn Trường Tiểu Cha được đi xuất xứ.
Đất Vạn Lộc nơi đầu tiên Cha ở,
Giúp Cha Khanh phục vụ giáo dân.
Hình ảnh 1 thầy kẻ giảng trẻ trung,
Được xứ mến họ thương Cha già kính trọng.
Cha thực hành gieo mần hy vọng,
Cho bao người hiểu rộng Chúa Ki tô.
Giữa trần gian sóng dữ gió to,
Thuyền Giáo Hội vẫn vững vàng tay lái.
Được 2 năm Cha chuyển về nơi mới,
Cha về làm quản lý trường “ La tinh”.
Dốc hết tâm, Cha đưa hết sức mình,
Lo chu đáo cho chủng sinh; cha Bề trên tin phục...
Qua 2 năm toại lòng mong ước,
Tình thương Chúa ban xuống hải hà,
Được giáo phận gọi Cha về Trường Đại.
Niềm khát khao giờ đây vươn tới;
Ghế sinh viên Thần – Triết học đêm ngày,
Mùi hương thơm tỏa ngát tận trời mây;
Về quê mẹ con cháu nức lòng phấn khởi.
Ngày tháng ngày, giáo dân mong đợi,
Mau đến mùa gặt hái tốt lành...
Nào ngờ đâu biển động sóng thần,
Buộc Cha phải trở về quê cũ,
Bởi lý do “Cha bị” con nhà địa chủ,
Luật hiện hành hành: “Cha không được đi tu”.
Mắt người đời nhìn Cha: Cha như một kẻ thù.
Sống cô lập không cho ai thấu nhập...
19 – 3 năm 64, bổng chốc,
Tòa Giám Mục báo công khai, Cha được tiến chức,
Lãnh hồng ân Linh mục đời đời...
Ai thấu cho Cha, những biến cố Cha ơi!
Họ chẳng biết, họ hiểu lầm,- gây nên họa!.
Trên quê nhà, Cha luôn bị hành hạ;
Đổ lên đầu những nhục nhã trần gian.
Mất quyền tự do phải cách biệt giáo dân...
Nhưng có Chúa an bài, Cha vẫn sống hiên ngang.
Đức nhịn nhục, đức khiêm nhường, Cha đã thắng.
Lúc nguy nan, tay không rời chuỗi hạt,
Gọi Mẹ hiền, kêu tới thánh Giuse,
Rồi tháng ngày Cha sống giữa bộn bề.
Lòng thương xót không bao giờ chấp trách.
Suốt đời Cha, một tấm gương trong sạch.
Đã chiếu soi cảm hóa bao tâm hồn...
Một chặng dài, hâm mốt năm ròng,
Cha gắn bó cận kề cùng con cháu.
Mua bàn máy Cha may đồ may áo.
Bốc thuốc cứu người những lúc gian nan.
Cha tìm mạch nguồn mạch giếng cho dân,
Lại làm vườn đào ao nuôi cá.
Cha yêu trẻ, mến già, yêu thôn xóm.
Sống tình thương, càng cảm hóa lòng người,
Mến phục Cha khắp chốn khắp nơi.
Bao định kiến, hoài nghi, mặc cảm,
Được bỏ dần, gây thân thiện với Cha.
Năm 85 được chính sách “Mở ra”.
Cha an bình phấn khởi nhận bằng sai,
Ra Đồng Tháp 2 năm, lên Hậu Thành tới 7.
Chục năm trời dẫn 2 xứ đi lên,
Xây xứ đường cơ sở được mở mang,
Cha linh hướng mấy linh tu thành đạt.
Năm 94 được phái vào Vạn Lộc,
Vừa làm xứ, vừa làm hạt Cha ơi!
Đến ra tay Cha không kịp nghỉ ngơi:
Xây nhà phòng, mở trường học cho đời...
Sang 98 Cha chuyển sang Quy Chính,
Kiêm sở Dòng lại kiêm cả Trang Đen.
Bốn năm qua Cha làm mấy công trình,
Đưa phúc lợi, toại lòng dân, người đời ca ngợi.
Hai ngàn linh hai, nhận bằng sai Cha lại,
Được chuyển về nơi cũ Yên Thành.
Vâng lời trên, Cha quản xứ Đức Lân:
Một xứ nhỏ, giáo dân nghèo khó;
Thương con chiên với tấm lòng rộng mở,
Hết sức mình bao tiền của bỏ ra:
Xây sửa ao, đào giếng mới, tu sửa nhà;
Xây cổng ngọ; lập thêm nhiều đoàn thể...
Cuộc đời Cha chẳng bao giờ được nghỉ,
Công ơn Cha xiết kể nào bằng.
Kỷ Sửu này Cha đáo khóa bát tuần,
Sức càng giảm ngũ quan lại càng kém.
Được quan tâm Bề trên giáo phận;
Cho nghỉ hưu về giáo họ Đập Đanh.
Gần con Cha: Cha Nghĩa tử ân tình;
Tình nghĩa phụ để ngài chăm sóc.
Hơn nửa năm, Cha chưa quen chưa thuộc...
Bệnh đã hành thân xác Cha ơi!..
Xuống Xã Đoài- vào viện Tỉnh- ra Bạch Mai.
Y bác sỹ vô phương cứa chữa.
Con cái- ban nghành- giáo dân- xứ sở,
Đã nhiệt tình giúp đỡ nuôi Cha.
Rồi những ngày con cháu gần xa, đều lui tới thăm Cha.
Cha ơi Cha! Cha có biết...
Trong cơn bệnh nguy nan khẩn cấp,
Tưởng rằng Cha rồi sẽ vượt qua,
Chúa an bài sống mãi với tuổi già,
Bên con cháu quây quần đầm ấm.
Thương xót thay sức người dòn mỏng,
Cha vâng lời Chúa gọi ra đi.
Cha ra đi không trăn trối lời gì,
Chỉ để lại bao niềm thương nỗi nhớ,
Cha đi rồi, Cha về cùng Chúa,
Cha đừng quên con cháu Cha ơi!
Cầu mong Cha an giấc ngàn đời.
Ơn tận hiến Chúa Trời tận thưởng,
Đốt nén hương nghiêng mình kính cẩn,
Vĩnh biệt Cha thương nhớ nghìn thu.
Cha ơi, Cha !!!
Nguyễn Quang Cử