Nói đến Giáo phận Huế là nghĩ đến Thánh Địa La Vang và nhiều công trình kiến trúc khác. Nhưng Huế công giáo cũng có nhiều di tích đạo đức không kém giá trị. Ngày nay đến Thanh Tân bên dòng sông Bồ là nghĩ đến suối nước nóng thiên nhiên, là thư giãn khi ngâm mình trong dòng nước ấm, mắt hướng về dãy núi xa xa mà mơ mộng. Từ năm 1934, giáo dân vùng này đã thiết lập một tượng đài Đức Mẹ với tước hiệu Nữ Vương Ban Sự Bằng An.

Theo truyền thống hằng năm, Giáo xứ Thanh Tân, Sơn Qủa, Bến Củi thường tổ chức hành hương lên Núi Mẹ sau dịp hành hương La Vang.

Năm nay, dịp hành hương trễ hơn mọi năm trước vì theo đường hướng mục vụ của Cha Quản Xứ Đôminicô Nguyễn Tưởng, Ngài muốn tổ chức hành hương lên Núi Mẹ đúng vào Lễ Maria Trinh Nữ Vương. Được biết, lần đầu tiên, Ngài hành hương lên Núi Mẹ (13/10/2011) vào dịp khánh thành tượng đài Mẹ, nhìn thấy hàng chữ “Nữ Vương Ban Sự Bằng An”, Ngài nghĩ đến ngày Lễ Maria Trinh Nữ Vương và đã chọn ngày lễ đó cho dịp hành hương Núi Mẹ năm nay (22/08/2011).

Từ chiều ngày 21/08/2011, các bạn giới trẻ giáo xứ Thanh Tân trong màu áo đồng phục đã hăng hái tập trung tại sân nhà thờ Thanh Tân để phân công mang đồ Phụng Vụ, âm thanh, bạc, chiếu....chuẩn bị cho hành trình leo núi. Đây cũng là dịp để các bạn trẻ giáo xứ Thanh Tân bày tỏ tinh thần hiệp thông với những ngày Đại Hội Giới Trẻ tại Madrid.

Đến chiều tối, trên đỉnh đồi Mẹ đã đông kín gần 200 người, những ngọn đèn điện phát sáng trên ngọn đồi cao khiến cho những giáo dân dưới đồng bằng ngước nhìn lên lòng thêm rạo rực, như có thêm một niềm vui thôi thúc.

Sau giờ cơm tối bên Mẹ, cộng đoàn giáo dân sốt sắng Lần Hạt Mân Côi và đọc kinh Kính Bảy Sự Thương Khó Đức Mẹ, cùng nhau chia sẻ những tâm tình, những cảm nghiệm trong hành trình lên thăm Mẹ. Mỗi lần hành hương lên Núi Mẹ, tình yêu thương, gắn bó giữa ba Giáo xứ trong cùng một Địa Sở lại trở nên mật thiết hơn, mọi người sống tinh thần tương thân tương ái con cùng một Mẹ.

Đến tờ mờ sáng ngày 22/08/2011, từ trên đỉnh nhìn xuống, vẫn còn nhiều người đang leo núi lên thăm Mẹ. Họ phải thức dậy và đi từ hơn 4g00 sáng để kịp dâng Thánh Lễ sáng trên núi.

Dưới nền trời xanh quang đãng, Thánh Lễ Maria Trinh Nữ Vương do Cha Quản Xứ Đôminicô Nguyễn Tưởng chủ tế, cùng đồng tế có Cha Augustinô Nguyễn Văn Dụ, người con của Giáo xứ Sơn Qủa và Cha Giuse Phạm Văn Tuệ, quản xứ Hương Lâm, người con của giáo xứ Bến Củi.

Trước khi đi vào Thánh Lễ, Cha Quản Xứ đã nhắc lại lịch sử Núi Mẹ Tân Sơn theo bài viết của tác giả Tôma Trương Văn Ân, một người con của quê hương, xứ sở.

Trong bài giảng lễ, Cha Augustinô đã nhắn gửi đến mọi người tâm tình “chúng ta lên đây, từ người nhỏ nhất (2 tuổi) đến người lớn nhất (hơn 70 tuổi), mỗi người đều mang theo một tâm tình cầu nguyện khác nhau, người thì xin tạ ơn, người thì xin ơn bình an cho gia đình, người xin ơn học giỏi, đạo đức.... và nhìn lên tượng Mẹ Maria dù chúng ta thấy Mẹ bạc màu vì sương gió nhưng Mẹ vẫn đứng đó, dang rộng cánh tay để ban bình an cho mỗi người chúng ta”. Tượng Mẹ được thiết kế dưới hình dáng Mẹ Lên Trời, dưới chân Mẹ nổi bật lên dòng chữ “Nữ Vương Ban Sự Bằng An” như một lời nhắn gửi “Mẹ về trời Mẹ sẽ ban Bình An cho chúng con”.

Vừa leo núi, tôi vừa nhớ lại thời gian 1 năm về trước, những hình ảnh sống động mãi trong tôi. Nhìn Mẹ đứng giang rộng cánh tay vững chắc trên núi cao, tôi không thể nào quên được hình ảnh ngày 17/08 năm ngoái, sau Thánh Lễ Cung Hiến nhà thờ Sơn Qủa, đến chiều các bạn thanh niên trong Giáo xứ đã gánh Mẹ lên núi, Mẹ nằm gọn trong khung gỗ, được bao bọc kín để tránh vết xước. Dù len lỏi giữa núi rừng, đường đi khập khểnh, bờ đá lởm chởm, nhưng con cái của Mẹ luôn vui tươi và phấn khởi đưa Mẹ lên đến đỉnh núi an toàn.

Đặc biệt, những ngày khởi công xây dựng càng vất vả và khó nhọc hơn. Thế nhưng đức tin và lòng yêu mến Mẹ đã giúp bà con giáo dân mang từng viên gạch, đá, vách từng bao ximăng, cát sạn..., mọi người đều vui tươi hớn hở, nhiệt thành trong việc xây dựng tượng đài Đức Mẹ. Tuy vất vả và khổ nhọc nhưng tất cả mọi sự đã hoàn thành đều nhờ bởi Ơn Chúa.

Nhìn lại tượng đài Mẹ hôm nay để chúng ta tạ ơn Chúa vì biết bao kỳ công Chúa làm, việc Chúa làm ai thấu hiểu chăng? Có thể Núi Mẹ Tân Sơn đã quá quen thuộc đối với quê hương, xứ sở chúng tôi nhưng vẫn đang thu hút sự ái mộ của con cái Mẹ khắp nơi, từ mọi miền giáo xứ.

Vào những ngày đầu tháng 8/2011, giáo lý viên giáo xứ Nhượng Nghĩa, giáo phận Đà Nẵng gần 40 người đã hành hương lên Núi Mẹ. Đây là đoàn hành hương đầu tiên ngoài giáo phận tìm đến Núi Mẹ giữa chốn núi rừng bạt ngàn màu xanh của thiên nhiên, đất trời. Sau ngày hành hương lên Núi Mẹ, đoàn hành hương đã dừng chân và nghỉ qua đêm tại nhà thờ Sơn Qủa.

Tiếp đến, ngày 17/08/2011, nhân kỷ niệm 1 năm Cung Hiến nhà thờ Sơn Qủa cũng là 1 năm đưa Mẹ lên núi, Cha Augustinô cùng với một đôi vợ chồng ở Sài Gòn mừng 40 Hôn Phối và 40 năm lãnh nhận đức tin của người vợ và thêm 6 người nữa hành hương lên Núi Mẹ để tạ ơn Chúa và tri ân Mẹ. Nhìn lại những ngày tháng 8, Mẹ đã đón tiếp rất nhiều người con của Mẹ từ những giáo xứ xa xôi lên thăm Mẹ.

Núi Mẹ Tân Sơn ngày càng trở nên gần gũi với con cái của Mẹ, đường đi không khó chỉ sợ khó lòng thôi, Mẹ ơi!

Tôi thiết nghĩ, giữa núi rừng thiên nhiên vắng vẻ này, hình ảnh “Mẹ Maria là hiện thân của sự nghèo khó; Mẹ sống nghèo cách tự nhiên vui vẻ; Mẹ yêu mến cuộc sống nghèo, vì lòng Mẹ giàu, kho tàng Mẹ lớn; Mẹ nghèo nhất, Mẹ đẹp nhất, vì Mẹ đẹp với vẻ đẹp của Chúa Giêsu. Có gì nghèo bằng thiên nhiên, mà lại đẹp như thiên nhiên: từ ái như mặt trăng, rực rỡ như mặt trời, óng ánh như hạt sương, dễ thương như chim sẻ, thơm tho như cành huệ nơi thanh vắng (ĐHV 943)”