PHAN THIẾT - Người xưa thường nói: “Sinh ký,tử quy”, sống gởi thác về.Cuộc sống con người ở đời này chỉ là tạm bợ.Trần gian là nơi ta sống đợ ở nhờ, để rồi sẽ ra đi,về cõi vĩnh hằng.
Xem hình ảnh
Hôm nay ngày 7.3.2011, Thánh Lễ An Táng Cha JB Cao Vĩnh Phan được cử hành tại Nhà thờ Vinh an Giáo phận Phan thiết. Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan cùng đồng tế với gần 100 linh mục. Đông đảo tu sĩ nam nữ, thân nhân và bà con giáo dân nhiều giáo xứ cùng hiệp dâng thánh lễ và tiễn đưa cha già về an nghĩ nơi nghĩa trang linh mục giáo phận. Giữa màu tím lễ phục, màu trắng khăn tang và nhiều sắc màu của những vòng hoa thương tiếc, thánh lễ an táng ánh lên niềm tín thác trong mầu nhiệm hiệp thông.
Cha JB đã bước qua ngưỡng cửa sự chết để về với Thiên Chúa sau hành trình 88 năm tuổi đời và 48 năm linh mục.
Ngài sinh ngày 10.4.1924, tại Gia hưng, Quãng bình.
1942-1952: Trường tập Xuân phong Phủ diễn, Xã đoài, Nghệ an.
1957-1963: Học Đại chủng viện Lê Bảo Tịnh, Xuân bích, Huế.
31.5.1963: Thụ phong Linh mục tại Xuân bích, Huế.
1964: Phó xứ Hiệp an, Phan Thiết.
1969: Quản xứ Hiệp an, Hiệu trưởng trường Trung học Tinh hoa.
1972: Quản xứ giáo xứ Vinh tân, Hiệu trưởng trường Trung học Vinh tân.
1975: Quản xứ Giáo xứ Thánh mẫu, Phan Thiết.
1992: Quản xứ Giáo xứ Mũi né.
20.7.1993: Dưỡng bệnh, Nhà hưu dưỡng Chí Hòa, Sài Gòn.
7.8.2009: Nhà Hưu dưỡng Phan Thiết
Qua đời lúc 9g ngày 5.3.2011 tại nhà Hưu dưỡng Phan thiết.
Đức cha Giuse giảng lễ, suy niệm Tin Mừng Ga 11,1-26.
Kính thưa cộng đoàn, người ta vẫn bảo: “buồn như đưa đám”; mà buồn thật. Đó là nỗi buồn quặn thắt như mất một điều quý giá trong đời. Và đó cũng là nỗi buồn bâng khuâng, nhìn người bỗng nghĩ đến mình: nay người mai ta. Nhưng trong Thánh lễ an táng Cha GIOAN BAOTIXITA, qua lời Chúa Giêsu nêu lên trong Phúc âm: “Ai tin Ta dù có chết cũng sẽ được sống”, cộng đoàn chúng ta thấy sáng lên những xác tín.
Xác tín thứ nhất: Không ai được miễn chuẩn khỏi phải chết cả.
Theo ngôn ngữ mọi dân tộc, có lẽ tiếng người ta ngại được nghe nhất đó là tiếng biểu lộ phận người dòn mỏng, tiếng chết. Nó diễn tả cuộc đời mong manh nay còn mai mất, như gió thoảng như mây trôi, theo kiểu của Thánh vịnh là như “hoa sớm nở chiều tàn”. Vì thế mới có tiếc thương chia buồn mỗi khi có tang chế. Nhưng chết cũng là tiếng nói xác thực nhất về quy luật của đời người, hễ có sinh phải có tử, đã có khởi đầu phải có kết thúc, đã có lúc đến thì sẽ có lúc ra đi. Tôi biết tôi sẽ phải chết cho dẫu tôi chẳng biết rõ ngày giờ nào, phương cách nào, cả một mầu nhiệm bao trùm. Chết là dấu chấm hết nghiệt ngã biểu lộ sự thất bại, sự dứt tình, sự dở dang. Có đạo hay không có đạo cũng tự nhiên coi đây là một nỗi đau. Chả thế mà nhà Phật coi “sinh, lão, bệnh, tử” như là những chặng đường khổ ải. Và nhà ngoan đạo như gia đình chị em cô Matta, Maria trong bài Phúc âm cũng không ngăn nổi dòng lệ khi tiễn đưa người thân là Lazarô tới nơi an nghỉ.
Xác tín thứ hai: Sự sống thay đổi chứ không bị mất đi.
Chết tự nhiên là thế, xem ra “đầy uy lực khắp nơi tung hoành”. Ở nhà, tuổi già khuất đi như Cha GIOAN BAOTIXITA đây đã đành, ra đường xe cán cục gạch văng vào cổ đứt động mạch chết như chàng thanh niên đâu đó tuần rồi ở chỗ ngã 2 quả là bất ngờ. Chết chẳng tha ai, nhưng có một Đấng đã chết và đã chiến thắng sự chết, mở ra cho nhân loại cánh cửa của sự sống bất diệt, ở đó sự chết không còn chút uy lực mảy may nào. Đấng ấy chính là Đức Kitô, là Đấng Phục sinh, là Chúa chúng ta. Nếu như sinh thời Chúa Giêsu đã không ngừng cận kề với nỗi đau của cuộc sống nhân loại, đến nỗi đụng chạm đến cái chết để trả lại sự sống cho Lazarô, thì khi Người bước vào sự sống vinh quang, Người cũng không ngừng kề cận với niềm vui sự sống, sự sống của nhân loại mới đang bừng lên từ Người và trong Người. Điều này cho chúng ta xác tín thêm: từ Chúa Kitô, chết không còn là dấu chấm hết nữa, mà chỉ là một dấu sang trang. Khi những trang đời này khép lại thì trang ân sủng mở ra. Khi những cố gắng của con người không còn mang lại hiệu quả nữa thì đó là lúc sáng tỏ lên lòng xót thương của Thiên Chúa. Trong Chúa Kitô, chết như vậy không còn là mất đi mà chỉ là đổi thay, không còn là đứt gánh mà đã là nhịp cầu bắc qua bờ bên kia sức sống phong phú bội phần. Sự sống ấy như vừa có gì vẫn kết nối nhưng cũng vừa có gì khác lạ, mới mẻ đến bất ngờ. Chúa Giêsu đâu đó đã dùng hình tượng của hạt lúa để ví von, để muốn chuyển tiếp từ sự chết sang sự sống mới này, và quả thật, Ngài chính là hạt lúa năm xưa đã mục nát đi trong mầu nhiệm Tử nạn để rồi trổ bông trong sự sống, trong sự Phục sinh. Kitô hữu chúng ta, trong đó có Cha GIOAN BAOTIXITA đây cũng là những hạt lúa hôm nay chấp nhận phải mục nát đi để trổ sinh hoa trái dồi dào trong cuộc sống mới.
Xác tín thứ ba: Từ trong sự chết sáng lên niềm tin.
Sự sống là mầu nhiệm nên phải dùng hình ảnh để mà diễn tả. Sự sống chẳng hiển nhiên cho mắt ta được thấy, cho tay ta được đụng chạm vào. Chính vì thế, điều quan trọng cho mọi tín hữu hôm nay chính là niềm tin. Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại, tôi tin hằng sống vậy… Tin như thế không phải là duy ý chí, ráng vận dụng trí lực để tin vào điều thần học hay là vô lý không thể kiểm nghiệm được bằng khoa học. Tin mà kiểm nghiệm được thì không còn là đức tin Công giáo nữa, mà là trở thành hệ thống kiến thức mất rồi. Nhưng tin rằng dù có chết xác thân hôm nay vẫn sống yên ổn đến muôn thuở như đang diễn ra trong Thánh lễ an táng đây là cả một tuyên xưng vào mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Kitô, vốn vượt lên trên lẽ thường tình, để chỉ bám víu vào hồng ân và tình thương của Thiên Chúa, tình thương ấy chính là tình thương cứu độ. Thiên Chúa là Đấng phát sinh con người, Ngài cũng cho con người vận số tích cực là sống đẹp hôm nay để có thể sống mãi mai sau. Thiên Chúa là Đấng đã Phục sinh Đức Kitô cũng khai mào định luật vươn lên để ai tin vào Chúa Kitô thì dù có chết hôm nay cũng sẽ được sống mai ngày. Thiên Chúa hằng sống cho ta hy vọng tin yêu để ai sống cho Chúa trong cuộc sống này cũng sẽ được sống với Chúa trong cuộc sống đời đời.
Thưa cộng đoàn, đó là ba xác tín chia sẻ Tin Mừng trong Thánh lễ hôm nay, thể hiện qua ba động từ: “chết, sống, tin” trong lời Chúa Giêsu năm xưa trước việc cho Lazarô trổi sinh. Đó chính là lời công bố chân lý: Thiên Chúa là Đấng sống và là Đấng làm cho con người được sống. Đồng thời cũng là ba xác tín chúng ta lặp lại để tuyên xưng vào sự sống đời đời trong Thánh lễ an táng Cha GIOAN BAOTIXITA hôm nay. “Ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”. Cha GIOAN BAOTIXITA sinh thời đã thể hiện một đức tin tròn đầy, 88 năm tuổi đời, trong đó 48 năm Linh mục là cả một quá trình cống hiến, cống hiến mục vụ, cống hiến trong sự liên đới hiệp thông, và ngay cả trong thao thức đối thoại liên tôn với các tôn giáo bạn. Bây giờ ngài nhắm mắt xuôi tay rồi sẽ được dẫn vào sự sống của Thiên Chúa. Với tang quyến, như là cô Matta năm xưa, chúng ta tin vào Thiên Chúa nguồn sống cho dẫu trước mắt là cảnh đau thương của giọt nước mắt chia lìa, vẫn cứ là câu tiếc nuối trên vòng hoa kính viếng, vẫn cứ là màu tiếc thương của vành khăn xô tiễn biệt. Cùng với Linh mục đoàn, trong đó có Đức Cha Phaolô tiền nhiệm, có Cha niên trưởng và quý Cha đang hiện diện nơi đây, xin được cám ơn Cha GIOAN BAOTIXITA vì những đóng góp mục vụ tại các giáo xứ ngài đã đón nhận. Và xin như nén hương kinh tháp tùng Cha vào cuộc sống vĩnh phúc, ở đó có mầu nhiệm các Thánh cùng thông công, Cha nhận được tình thương thanh tẩy của Thiên Chúa, và khi đó chắc chắn Cha không quên nối linh thiêng vào đời, bằng việc ban lại cho mọi người thân yêu của Cha những lời cầu nguyện, hiệp thông, nâng đỡ.
Hơn lúc nào hết thưa cộng đoàn, khi người ta gần gũi với Thiên Chúa thì cũng là lúc người ta gần gũi với anh chị em Kitô hữu của mình hơn cả. Và đó thiết nghĩ chính là cuộc sống dồi dào, dồi dào của nhận được và cho đi, dồi dào của cá nhân và tập thể, cũng như dồi dào của hôm nay và của đời đời. Trong niềm tin ấy, xin cầu chúc Cha GIOAN BAOTIXITA chuyến đi bình an và hạnh phúc. Amen.
Sau nghi thức tiễn biệt, cả cộng đoàn phụng vụ cùng trầm tư tĩnh lặng trên đoạn đường dài tiễn cha già đến nghĩa trang linh mục Giáo phận thuộc giáo xứ Vinh an. Cảm giác khi đứng trước nghĩa trang giữa rừng cây xanh um cũng thật đặc biệt. Những nấm mồ của các linh mục đã an giấc ngàn thu gây ấm lòng. Nghĩa trang như nối dài cuộc sống bình thường đến cõi thiêng liêng.
Mồ mả là chốn thiêng liêng nhất trong tâm thức người Việt. Mồ yên mả đẹp bao giờ cũng là phần thưởng lớn nhất và cũng là cuối cùng của một đời người. Trong mạch thời gian, sự sống và cái chết đổi chỗ lẫn nhau. Sự sống thay đổi chứ không mất đi.
Sự tôn trọng đối với người đã chết hòa chung với sự tôn trọng đối với người còn sống. Những ngôi mộ các linh mục nằm gần gũi giữa cây xanh ruộng đồng nương rẫy. Một vòng đời đi qua, giống như một đoạn đường từ nhà ra đồng ruộng, lên rừng, rồi lại về nhà... Con người sinh ra ở trần gian không phải để rồi vĩnh viễn cư ngụ tại đó, trái lại, đây chỉ là khởi đầu một cuộc hành trình về với Chúa.
Một cuộc sống hiến dâng phục vụ được tưởng thưởng bằng một cái chết bình yên. Trong sự tiễn đưa ấm áp của các Giám mục, linh mục đoàn, tu sĩ nam nữ, những người thân yêu, trong sự đón nhận cũng ấm áp của đất trời...cha già JB thật sự vui mừng về với Thiên Chúa tình yêu. Chính trong khát vọng về với Thiên Chúa, cội nguồn sự sống mà thi sĩ Tagore đã dâng lời kinh tha thiết:
Như đàn hạc hoài hương
Bay thẳng về tổ ấm
Trên đỉnh núi vút cao
Qua vùng trời thăm thẳm
Lên tận chốn huyền siêu. (Gitanjali 103,4).
Dự một lễ tang,cảm nghiệm rằng mỗi người rồi cũng sẽ chết,thân xác tan rã trở về cát bụi.Chúng ta tự hỏi: những gì còn lại để mình mang theo vào thế giới bên kia xây dựng ngôi nhà vĩnh cửu có Đấng Hằng Sống ngự trị ? Có một bia một khắc 3 câu: Những gì tôi đã tích trữ nay không còn nữa. Những gì tôi đã mua sắm nay người khác sử dụng.
Những gì tôi cho đi nay là của tôi.
Cuộc đời “cho đi” 48 năm mục tử của cha già JB in đậm nét yêu thương qua những nẻo đường phục vụ. Hành trang quý báu ấy đưa ngài vào Nhà Cha hưởng niềm vui Nước Trời.
Xem hình ảnh
Hôm nay ngày 7.3.2011, Thánh Lễ An Táng Cha JB Cao Vĩnh Phan được cử hành tại Nhà thờ Vinh an Giáo phận Phan thiết. Đức Cha Giuse Vũ Duy Thống, Đức Cha Phaolô Nguyễn Thanh Hoan cùng đồng tế với gần 100 linh mục. Đông đảo tu sĩ nam nữ, thân nhân và bà con giáo dân nhiều giáo xứ cùng hiệp dâng thánh lễ và tiễn đưa cha già về an nghĩ nơi nghĩa trang linh mục giáo phận. Giữa màu tím lễ phục, màu trắng khăn tang và nhiều sắc màu của những vòng hoa thương tiếc, thánh lễ an táng ánh lên niềm tín thác trong mầu nhiệm hiệp thông.
Cha JB đã bước qua ngưỡng cửa sự chết để về với Thiên Chúa sau hành trình 88 năm tuổi đời và 48 năm linh mục.
Ngài sinh ngày 10.4.1924, tại Gia hưng, Quãng bình.
1942-1952: Trường tập Xuân phong Phủ diễn, Xã đoài, Nghệ an.
1957-1963: Học Đại chủng viện Lê Bảo Tịnh, Xuân bích, Huế.
31.5.1963: Thụ phong Linh mục tại Xuân bích, Huế.
1964: Phó xứ Hiệp an, Phan Thiết.
1969: Quản xứ Hiệp an, Hiệu trưởng trường Trung học Tinh hoa.
1972: Quản xứ giáo xứ Vinh tân, Hiệu trưởng trường Trung học Vinh tân.
1975: Quản xứ Giáo xứ Thánh mẫu, Phan Thiết.
1992: Quản xứ Giáo xứ Mũi né.
20.7.1993: Dưỡng bệnh, Nhà hưu dưỡng Chí Hòa, Sài Gòn.
7.8.2009: Nhà Hưu dưỡng Phan Thiết
Qua đời lúc 9g ngày 5.3.2011 tại nhà Hưu dưỡng Phan thiết.
Đức cha Giuse giảng lễ, suy niệm Tin Mừng Ga 11,1-26.
Kính thưa cộng đoàn, người ta vẫn bảo: “buồn như đưa đám”; mà buồn thật. Đó là nỗi buồn quặn thắt như mất một điều quý giá trong đời. Và đó cũng là nỗi buồn bâng khuâng, nhìn người bỗng nghĩ đến mình: nay người mai ta. Nhưng trong Thánh lễ an táng Cha GIOAN BAOTIXITA, qua lời Chúa Giêsu nêu lên trong Phúc âm: “Ai tin Ta dù có chết cũng sẽ được sống”, cộng đoàn chúng ta thấy sáng lên những xác tín.
Xác tín thứ nhất: Không ai được miễn chuẩn khỏi phải chết cả.
Theo ngôn ngữ mọi dân tộc, có lẽ tiếng người ta ngại được nghe nhất đó là tiếng biểu lộ phận người dòn mỏng, tiếng chết. Nó diễn tả cuộc đời mong manh nay còn mai mất, như gió thoảng như mây trôi, theo kiểu của Thánh vịnh là như “hoa sớm nở chiều tàn”. Vì thế mới có tiếc thương chia buồn mỗi khi có tang chế. Nhưng chết cũng là tiếng nói xác thực nhất về quy luật của đời người, hễ có sinh phải có tử, đã có khởi đầu phải có kết thúc, đã có lúc đến thì sẽ có lúc ra đi. Tôi biết tôi sẽ phải chết cho dẫu tôi chẳng biết rõ ngày giờ nào, phương cách nào, cả một mầu nhiệm bao trùm. Chết là dấu chấm hết nghiệt ngã biểu lộ sự thất bại, sự dứt tình, sự dở dang. Có đạo hay không có đạo cũng tự nhiên coi đây là một nỗi đau. Chả thế mà nhà Phật coi “sinh, lão, bệnh, tử” như là những chặng đường khổ ải. Và nhà ngoan đạo như gia đình chị em cô Matta, Maria trong bài Phúc âm cũng không ngăn nổi dòng lệ khi tiễn đưa người thân là Lazarô tới nơi an nghỉ.
Xác tín thứ hai: Sự sống thay đổi chứ không bị mất đi.
Chết tự nhiên là thế, xem ra “đầy uy lực khắp nơi tung hoành”. Ở nhà, tuổi già khuất đi như Cha GIOAN BAOTIXITA đây đã đành, ra đường xe cán cục gạch văng vào cổ đứt động mạch chết như chàng thanh niên đâu đó tuần rồi ở chỗ ngã 2 quả là bất ngờ. Chết chẳng tha ai, nhưng có một Đấng đã chết và đã chiến thắng sự chết, mở ra cho nhân loại cánh cửa của sự sống bất diệt, ở đó sự chết không còn chút uy lực mảy may nào. Đấng ấy chính là Đức Kitô, là Đấng Phục sinh, là Chúa chúng ta. Nếu như sinh thời Chúa Giêsu đã không ngừng cận kề với nỗi đau của cuộc sống nhân loại, đến nỗi đụng chạm đến cái chết để trả lại sự sống cho Lazarô, thì khi Người bước vào sự sống vinh quang, Người cũng không ngừng kề cận với niềm vui sự sống, sự sống của nhân loại mới đang bừng lên từ Người và trong Người. Điều này cho chúng ta xác tín thêm: từ Chúa Kitô, chết không còn là dấu chấm hết nữa, mà chỉ là một dấu sang trang. Khi những trang đời này khép lại thì trang ân sủng mở ra. Khi những cố gắng của con người không còn mang lại hiệu quả nữa thì đó là lúc sáng tỏ lên lòng xót thương của Thiên Chúa. Trong Chúa Kitô, chết như vậy không còn là mất đi mà chỉ là đổi thay, không còn là đứt gánh mà đã là nhịp cầu bắc qua bờ bên kia sức sống phong phú bội phần. Sự sống ấy như vừa có gì vẫn kết nối nhưng cũng vừa có gì khác lạ, mới mẻ đến bất ngờ. Chúa Giêsu đâu đó đã dùng hình tượng của hạt lúa để ví von, để muốn chuyển tiếp từ sự chết sang sự sống mới này, và quả thật, Ngài chính là hạt lúa năm xưa đã mục nát đi trong mầu nhiệm Tử nạn để rồi trổ bông trong sự sống, trong sự Phục sinh. Kitô hữu chúng ta, trong đó có Cha GIOAN BAOTIXITA đây cũng là những hạt lúa hôm nay chấp nhận phải mục nát đi để trổ sinh hoa trái dồi dào trong cuộc sống mới.
Xác tín thứ ba: Từ trong sự chết sáng lên niềm tin.
Sự sống là mầu nhiệm nên phải dùng hình ảnh để mà diễn tả. Sự sống chẳng hiển nhiên cho mắt ta được thấy, cho tay ta được đụng chạm vào. Chính vì thế, điều quan trọng cho mọi tín hữu hôm nay chính là niềm tin. Tôi tin xác loài người ngày sau sống lại, tôi tin hằng sống vậy… Tin như thế không phải là duy ý chí, ráng vận dụng trí lực để tin vào điều thần học hay là vô lý không thể kiểm nghiệm được bằng khoa học. Tin mà kiểm nghiệm được thì không còn là đức tin Công giáo nữa, mà là trở thành hệ thống kiến thức mất rồi. Nhưng tin rằng dù có chết xác thân hôm nay vẫn sống yên ổn đến muôn thuở như đang diễn ra trong Thánh lễ an táng đây là cả một tuyên xưng vào mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Kitô, vốn vượt lên trên lẽ thường tình, để chỉ bám víu vào hồng ân và tình thương của Thiên Chúa, tình thương ấy chính là tình thương cứu độ. Thiên Chúa là Đấng phát sinh con người, Ngài cũng cho con người vận số tích cực là sống đẹp hôm nay để có thể sống mãi mai sau. Thiên Chúa là Đấng đã Phục sinh Đức Kitô cũng khai mào định luật vươn lên để ai tin vào Chúa Kitô thì dù có chết hôm nay cũng sẽ được sống mai ngày. Thiên Chúa hằng sống cho ta hy vọng tin yêu để ai sống cho Chúa trong cuộc sống này cũng sẽ được sống với Chúa trong cuộc sống đời đời.
Thưa cộng đoàn, đó là ba xác tín chia sẻ Tin Mừng trong Thánh lễ hôm nay, thể hiện qua ba động từ: “chết, sống, tin” trong lời Chúa Giêsu năm xưa trước việc cho Lazarô trổi sinh. Đó chính là lời công bố chân lý: Thiên Chúa là Đấng sống và là Đấng làm cho con người được sống. Đồng thời cũng là ba xác tín chúng ta lặp lại để tuyên xưng vào sự sống đời đời trong Thánh lễ an táng Cha GIOAN BAOTIXITA hôm nay. “Ai sống mà tin Ta sẽ không chết bao giờ”. Cha GIOAN BAOTIXITA sinh thời đã thể hiện một đức tin tròn đầy, 88 năm tuổi đời, trong đó 48 năm Linh mục là cả một quá trình cống hiến, cống hiến mục vụ, cống hiến trong sự liên đới hiệp thông, và ngay cả trong thao thức đối thoại liên tôn với các tôn giáo bạn. Bây giờ ngài nhắm mắt xuôi tay rồi sẽ được dẫn vào sự sống của Thiên Chúa. Với tang quyến, như là cô Matta năm xưa, chúng ta tin vào Thiên Chúa nguồn sống cho dẫu trước mắt là cảnh đau thương của giọt nước mắt chia lìa, vẫn cứ là câu tiếc nuối trên vòng hoa kính viếng, vẫn cứ là màu tiếc thương của vành khăn xô tiễn biệt. Cùng với Linh mục đoàn, trong đó có Đức Cha Phaolô tiền nhiệm, có Cha niên trưởng và quý Cha đang hiện diện nơi đây, xin được cám ơn Cha GIOAN BAOTIXITA vì những đóng góp mục vụ tại các giáo xứ ngài đã đón nhận. Và xin như nén hương kinh tháp tùng Cha vào cuộc sống vĩnh phúc, ở đó có mầu nhiệm các Thánh cùng thông công, Cha nhận được tình thương thanh tẩy của Thiên Chúa, và khi đó chắc chắn Cha không quên nối linh thiêng vào đời, bằng việc ban lại cho mọi người thân yêu của Cha những lời cầu nguyện, hiệp thông, nâng đỡ.
Hơn lúc nào hết thưa cộng đoàn, khi người ta gần gũi với Thiên Chúa thì cũng là lúc người ta gần gũi với anh chị em Kitô hữu của mình hơn cả. Và đó thiết nghĩ chính là cuộc sống dồi dào, dồi dào của nhận được và cho đi, dồi dào của cá nhân và tập thể, cũng như dồi dào của hôm nay và của đời đời. Trong niềm tin ấy, xin cầu chúc Cha GIOAN BAOTIXITA chuyến đi bình an và hạnh phúc. Amen.
Sau nghi thức tiễn biệt, cả cộng đoàn phụng vụ cùng trầm tư tĩnh lặng trên đoạn đường dài tiễn cha già đến nghĩa trang linh mục Giáo phận thuộc giáo xứ Vinh an. Cảm giác khi đứng trước nghĩa trang giữa rừng cây xanh um cũng thật đặc biệt. Những nấm mồ của các linh mục đã an giấc ngàn thu gây ấm lòng. Nghĩa trang như nối dài cuộc sống bình thường đến cõi thiêng liêng.
Mồ mả là chốn thiêng liêng nhất trong tâm thức người Việt. Mồ yên mả đẹp bao giờ cũng là phần thưởng lớn nhất và cũng là cuối cùng của một đời người. Trong mạch thời gian, sự sống và cái chết đổi chỗ lẫn nhau. Sự sống thay đổi chứ không mất đi.
Sự tôn trọng đối với người đã chết hòa chung với sự tôn trọng đối với người còn sống. Những ngôi mộ các linh mục nằm gần gũi giữa cây xanh ruộng đồng nương rẫy. Một vòng đời đi qua, giống như một đoạn đường từ nhà ra đồng ruộng, lên rừng, rồi lại về nhà... Con người sinh ra ở trần gian không phải để rồi vĩnh viễn cư ngụ tại đó, trái lại, đây chỉ là khởi đầu một cuộc hành trình về với Chúa.
Một cuộc sống hiến dâng phục vụ được tưởng thưởng bằng một cái chết bình yên. Trong sự tiễn đưa ấm áp của các Giám mục, linh mục đoàn, tu sĩ nam nữ, những người thân yêu, trong sự đón nhận cũng ấm áp của đất trời...cha già JB thật sự vui mừng về với Thiên Chúa tình yêu. Chính trong khát vọng về với Thiên Chúa, cội nguồn sự sống mà thi sĩ Tagore đã dâng lời kinh tha thiết:
Như đàn hạc hoài hương
Bay thẳng về tổ ấm
Trên đỉnh núi vút cao
Qua vùng trời thăm thẳm
Lên tận chốn huyền siêu. (Gitanjali 103,4).
Dự một lễ tang,cảm nghiệm rằng mỗi người rồi cũng sẽ chết,thân xác tan rã trở về cát bụi.Chúng ta tự hỏi: những gì còn lại để mình mang theo vào thế giới bên kia xây dựng ngôi nhà vĩnh cửu có Đấng Hằng Sống ngự trị ? Có một bia một khắc 3 câu: Những gì tôi đã tích trữ nay không còn nữa. Những gì tôi đã mua sắm nay người khác sử dụng.
Những gì tôi cho đi nay là của tôi.
Cuộc đời “cho đi” 48 năm mục tử của cha già JB in đậm nét yêu thương qua những nẻo đường phục vụ. Hành trang quý báu ấy đưa ngài vào Nhà Cha hưởng niềm vui Nước Trời.